Mẹ Cung Lương không nói gì, lắng lặng đi tới cửa phòng ngủ của ông bà đóng chặt lại, dường như làm vậy thì tiếng nói chuyện sẽ không lọt vào trong.
Bà ngồi xuống lại, như đã hạ quyết tâm nào đó, đôi môi khẽ run rẩy, tay phải bất giác siết chặt, siết đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào da thịt.
"Tiểu Lương à, sáng nay sau khi con ra khỏi nhà... bố con bảo, hay là nhà mình thôi không chữa nữa." Bà nói xong liền thở hắt ra một hơi, giống như đã rút cạn toàn bộ sức lực, đôi môi trắng bệch, không dám nhìn thẳng vào mắt Cung Lương.
Thấy Cung Lương không phản ứng gì, mẹ hắn nói tiếp.
"Tuy lần này cấp cứu giữ được mạng cho bố con, nhưng người cũng coi như tàn phế rồi, tiền thuốc men có được xưởng thanh toán cho hay không còn chưa biết. Năm ngoái lão Trương nộp giấy thanh toán tiền viện phí mà đến giờ vẫn chưa được duyệt, bây giờ xưởng lại làm ăn bết bát, ai nấy đều đang tìm cách xin chuyển sang xưởng khác."
"Tình trạng của bố con, muốn chữa khỏi là chuyện không thể nào, tiền thuốc men lại càng như một cái hố không đáy. Vốn dĩ nhà mình có một gánh nặng bệnh tật là mẹ đã đủ mệt mỏi rồi, bây giờ bố con lại ra nông nỗi này, khoản tiền hỗ trợ xưởng cấp thêm vì hoàn cảnh khó khăn cũng tiêu sạch từ lâu, ngay cả tiền chuẩn bị cưới vợ cho con cũng..."
"Cái con bé Tiểu Quách kia tính tình rất tốt, bố mẹ cũng ưng ý, nhưng người ta có chần chừ do dự cũng là lẽ thường tình. Vốn dĩ hoàn cảnh nhà mình đã chẳng khá giả gì, nay lại đèo bòng thêm gánh nặng lớn thế này, con gái nhà người ta đang yên đang lành, ai lại muốn vừa gả vào nhà mình đã phải hầu hạ hai người bệnh chứ."
"Hàng xóm láng giềng có thể giúp gì cũng đã giúp cả rồi, họ hàng bạn bè ai vay được thì cũng đã vay hết, bác trai bác gái con đều ở dưới quê, còn cậu con... Thôi bỏ đi, biết thừa vay xong không có khả năng trả thì người người ta không cho mượn cũng là bình thường."
"Một hai tháng nay con cứ như người mất hồn, bố mẹ đều nhìn thấy hết. Mặc dù bố con nằm liệt giường, nhưng trong lòng ông ấy cũng đau khổ lắm. Những lúc con vắng nhà, ông ấy cứ lẩm bẩm mãi, bảo sớm biết cơ sự thế này thà chết quách đi cho xong, đỡ tốn tiền chạy chữa."
"Mẹ biết chắc chắn con không cam tâm, nếu không phải bước đường cùng thì mẹ cũng chẳng muốn thế này đâu. Hay là cứ quyết vậy đi, uống hết chỗ thuốc Đông y còn lại thì thôi, quãng thời gian còn lại cứ để mẹ chăm sóc bố, ít nhất cũng để ông ấy được ra đi thanh thản."
Mẹ Cung Lương vừa nói, vừa lén dùng ngón tay quệt đi giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi.
Cung Lương cất giọng khàn khàn: "Mẹ, con đã hỏi bác sĩ rồi, họ bảo tình trạng của bố chưa phải là tệ nhất, nếu phục hồi tốt và may mắn, chưa chắc đã liệt cả đời đâu."
Mẹ hắn nặn ra một nụ cười khổ còn khó coi hơn cả khóc: "Nhưng bố con không muốn làm lỡ dở cả đời con."
Cung Lương trầm mặc không nói.
"Tiểu Lương..." Bà còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Cung Lương đã không muốn nghe nữa, hắn lập tức mở cửa chạy vụt ra ngoài.
Mẹ Cung Lương định đuổi theo, Tần Hoài vừa bám theo đến cửa, đã nghe thấy trong phòng ngủ truyền ra một giọng nói trầm thấp: "Cứ để nó yên tĩnh một mình đi."
Cung Lương chạy xuống chân tường khuất sau một gốc cây lớn dưới lầu rồi ngồi xổm xuống, không hề bi thương, chẳng hề phẫn nộ, chỉ tê dại cào cào lớp đất trên mặt đất.
Hắn cứ cào như vậy từ lúc trời sáng cho đến khi tối mịt.
Tần Hoài đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn hắn cào đất, mặt đất đã bị Cung Lương đào thành một cái hố nhỏ.
Cuối cùng, cũng có người tìm thấy Cung Lương.
"Sao đang yên đang lành lại ra đây ngồi xổm đào đất thế này?”
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Tần Hoài trông thấy một người đàn ông trung niên cao lớn, vạm vỡ, dưới ánh trăng chiếu rọi gương mặt có vẻ hơi dữ tợn, nhưng nhìn kỹ đường nét lại toát lên vẻ hiền từ, dễ gần.
Trên mặt người đàn ông có một vết sẹo gớm ghiếc, nhìn như bị vật sắc nhọn rạch rách, kéo dài từ khóe mắt xuống tận khóe miệng, ngoằn ngoèo méo mó, đúng kiểu vết sẹo hung tợn đi ngang qua cũng đủ dọa trẻ con khóc thét.
Nhưng thần thái của người đàn ông lại ôn hòa đến bất ngờ, hệt như một người lớn tuổi đang kiên nhẫn dạy dỗ đứa trẻ chưa hiểu sự đời, ánh mắt ngập tràn ý cười, giọng điệu cũng như đang trêu đùa trẻ con.
Điều khiến Tần Hoài cảm thấy kỳ lạ là, hắn thấy người đàn ông này trông hơi quen mắt, hình như đã từng gặp ai đó có vài nét hao hao ông ta ở đâu rồi.
Thân phận của người đàn ông này đã quá rõ ràng rồi...
Tỉnh Ly Hương, Tỉnh sư phụ.
"Tỉnh sư phụ." Cung Lương ngoan ngoãn đứng dậy, có thể thấy Tỉnh sư phụ rất có uy vọng trong lòng đám vãn bối.
"Cháu chạy khỏi nhà mấy tiếng đồng hồ bặt vô âm tín, mẹ cháu sắp sốt ruột phát điên lên rồi kìa, đi nhờ vả mà tìm đến tận cái lão già thọt chân năm mươi tuổi là ta đây này. Ta đoán ngay là cháu ở chỗ này mà, sao thế, lại đàm phán hụt đơn hàng à?" Tỉnh Ly Hương cười nói.
"Dạ không phải." Cung Lương lí nhí đáp.
"Cháu không nói ta cũng biết." Tỉnh Ly Hương bật cười, "Không muốn về nhà cũng không sao, ta ngồi đây nói chuyện với cháu một lát."
Vừa nói, Tỉnh Ly Hương vừa móc từ trong túi ra một cái túi vải y hệt của Trịnh Đạt, đưa cho Cung Lương.
LVQ8371