Âu Dương vô cùng trùng hợp lù là xuất hiện đúng lúc bánh vỏ cua vừa ra lò. Cậu ta cắn một miếng bánh vỏ cua, lại tợp thêm một miếng Bánh Bao Tam Đinh, ngồi tọt trong bếp ăn uống no say quên cả trời đất.
Tần Hoài thấy Âu Dương đã no nê rửng mỡ trong bếp, bèn nghĩ bụng chắc là nên sai cậu ta đi lắc hai ly Trà Chanh Giã Tay.
Tuy Tần Lạc khỏe thật, Trà Chanh Giã Tay con bé làm ra uống cũng khá ngon. Nhưng sức của Âu Dương cũng đâu phải dạng vừa, Trà Chanh Giã Tay cậu ta làm ra hương vị cũng rất tuyệt, quan trọng nhất là Âu Dương không bị cái tật run tay lỡ trút cả đống siro đường như Tần Lạc, chất lượng đồ uống được kiểm soát cực kỳ ổn định.
"Trong kho còn chanh thơm không?" Tần Hoài lên tiếng hỏi.
Tần Lạc nghe tiếng đàn hiểu nhã ý, lập tức bật dậy: "Có ạ, để em đi làm Trà Chanh Giã Tay cho anh!"
"Để tôi làm cho, để tôi làm cho!" Âu Dương vội vàng giành việc, "Tối qua tôi vừa mới về làm Trà Chanh Giã Tay cho bố mẹ xong, Lão Tần, cậu thừa biết tay nghề của tôi mà."
Tần Hoài nhìn Âu Dương đầy ẩn ý, đến cả Trà Chanh Giã Tay mà cũng phải đích thân xuống bếp làm, xem ra công cuộc xin xỏ tối qua gian nan lắm đây.
10 phút sau, Tần Hoài đã được thưởng thức ly Trà Chanh Giã Tay do Tần Lạc làm.
12 phút sau, Tần Hoài lại được uống thêm ly Trà Chanh Giã Tay do Âu Dương pha.
Một tiếng sau, Tần Lạc và Âu Dương lại nhâm nhi Bánh Nướng Viên Mộng.
Thêm mười phút nữa, Bánh Bao Hoa Hòe và Bánh Bao Bã Rượu đồng loạt ra lò.
Tranh thủ lúc hai người bọn họ đang nghỉ ngơi tiêu thực, Tần Hoài bắt tay làm món bánh Lừa Lăn Lộn đã lâu không đụng đến.
Tuy món Lừa Lăn Lộn này bán chẳng được giá cao, hương vị cũng không hẳn là ngon xuất sắc, nhưng Tần Hoài lại cực kỳ thích làm, đơn giản vì nó quá dễ.
Đến giờ ăn trưa, những chiếc bánh nếp xinh xẻo đã lộng lẫy lên mâm.
Buổi trưa nghỉ ngơi lấy lại sức khoảng hai tiếng, đến chiều Tiểu Tần sư phụ lại một lần nữa tái xuất giang hồ, đích thân trổ tài làm món Bánh Sơn Dược Nhân Táo Đỏ đã lâu không đụng tay.
Sau đó Tần Hoài nhìn mấy con cua đang bò lổm ngổm trong lu nước, ngẫm nghĩ một chốc, quyết định cho Xíu Mại Gạch Cua tái xuất.
【Xíu Mại Gạch Cua cấp B-】
Nguyên liệu chất lượng kém quả nhiên không thể kéo cấp độ lên cao được.
Cuối cùng, dưới sự nài nỉ ỉ ôi của Âu Dương, Tần Hoài đành hấp thêm một lồng Bánh Bao Vỏ Cây Du - món đặc sản chỉ mỗi Âu Dương khoái khẩu. Hắn tiện tay nấu thêm một nồi Trà Trần Bì, hầm hơn hai mươi suất chim bồ câu hầm thiên ma để chuẩn bị nguyên liệu làm Niên Cao Gạo Nếp và Niên Cao Mỡ Lợn cho ngày hôm sau, kết thúc một ngày làm Điểm Tâm với cường độ cao đầy viên mãn.
Các thực khách chầu chực ở Vân Trung Thực Đường hôm nay ai nấy đều no căng rốn, ăn từ sáng kéo dài sang tận chiều.
An không xưể, căn bản là ăn không xuể.
Hôm nay Tần Hoài làm Điểm Tâm không mang tâm thế của người buôn bán bình thường, mà là mang tâm thế chơi trò "rơi đồ ngẫu nhiên". Nhưng nhờ quá trình rèn luyện tốc độ và số lượng ở Hoàng Ký, cộng thêm việc đã biết cách sai vặt phụ bếp để giảm bớt các công đoạn rườm rà, nên số lượng Điểm Tâm Tần Hoài làm ra hôm nay phải nói là cực kỳ đồ sộ, chủng loại cũng vô cùng phong phú.
Rất nhiều thực khách thèm thuồng muốn đóng họ từ sáng đến tận chiều, ngặt nỗi da mặt mỏng không cho phép.
Đã ăn no ứ hự rồi mà vẫn cố sống cố chết mua thêm đem về nhà găm hàng, thà để đến ngày hôm sau ăn Điểm Tâm nguội lạnh mất hết vị ngon chứ dứt khoát không nhường cho người khác mua - cái thói ích kỷ cực đoan này ở địa bàn Vân Trung Thực Đường chắc chắn sẽ bị mọi người lên án gay gắt.
Ngay cả Đinh Nãi Nãi - người có sở thích xách Bánh Bao Bã Rượu đi dạo phố - cũng sẽ kịch liệt lên án hành vi này.
Tất nhiên, La Quân là ngoại lệ. Ai cũng biết La Quân được hưởng tiêu chuẩn đãi ngộ đặc biệt, sai bảo mẫu đi mua gom mỗi thứ một ít.
"Ợ." Tần Lạc nằm ườn trên ghế với vẻ mặt mãn nguyện tột độ, đây là lần đầu tiên trong đời con bé ăn đến mức sợ không dám há miệng nữa.
Tần Lạc có cảm giác như đang ăn Tết vậy.
À không đúng, bình thường cho dù có là ngày Tết thì anh trai cũng chẳng bao giờ cất công làm riêng cho con bé nhiều đồ ăn đến thế. Hôm nay có rất nhiều món Điểm Tâm mà trước đây anh ấy căn bản chẳng biết làm.
Nghĩ đến đây, những giọt nước mắt áy náy bỗng chực trào nơi khóe mi Tần Lạc.
Hu hu hu, trước đó trong thâm tâm con bé còn thầm trách anh trai tàn nhẫn, đi biệt tăm hơn một tháng trời cũng không thèm về thành phố Sơn thăm mình, trong lòng anh căn bản không hề có đứa em gái này.
Mình thật không phải là người mà, mình thật đáng chết!
Rõ ràng là anh trai đi chịu thương chịu khó, khắc khổ học tập để làm ra những món Điểm Tâm mới cho mình ăn.
Trong bếp, Tần Hoài cắn một miếng Bánh Bao Vỏ Cây Du rồi nhăn mặt, hắn vẫn cảm thấy món này chẳng ngon lành gì. Thật không hiểu nổi tại sao Âu Dương đã được ăn bao nhiêu sơn hào hải vị, coi như cũng là kẻ từng trải sự đời, mà vẫn cứ mê mẩn cái hương vị quái quỷ này.
Rốt cuộc là Âu Dương có vị giác hay không có vị giác vậy trời?
Đam mê Bánh Bao Vỏ Cây Du đến thế cơ à?
Hay là tống khứ luôn mấy túi vỏ cây du trong kho cho cậu ta mang về nhỉ?
Tần Hoài xoay vai, vung vẩy cánh tay mấy cái cho đỡ mỏi.
Tan làm mà không được ghé tiệm nắn xương bên cạnh để mát-xa, tự dưng lại thấy thiêu thiếu, chẳng quen chút nào.
Tần Hoài rút điện thoại ra mở phần ghi chú.
LVQ8371