"Chỉ cần cậu ta có hai ba món thật sự làm nên chuyện, thì chuyến đi này của tôi coi như không tổng phí rồi."
"Dù sao cũng đã nhiều năm rồi tôi chưa được diện kiến một vị sư phụ Bạch Án Điểm Tâm nào mới nổi mà lại có tay nghề đỉnh cao cả. Mấy lão sư phụ ở Tri Vị Cư thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ngần ấy gương mặt, ăn mãi đâm ra cũng chán."
Buổi trưa ở bệnh viện tư nhân thường khá nhàn rỗi, nhất là khoa nội thần kinh, hiếm khi có ca cấp cứu đột xuất nào bắt buộc bác sĩ phải tức tốc chạy tới xử lý.
Hồi còn ở Sơn Thị, Khuất Tĩnh chưa bao giờ tham gia mấy chầu ăn uống tụ tập của đồng nghiệp. Để tránh bị người ngoài phát hiện ra điểm bất thường của mình, cô luôn cố gắng hạn chế tiếp xúc với đồng nghiệp hết mức có thể. Hồi đầu có kèo ăn nhậu thì đồng nghiệp với sếp còn rủ rê cô, nhưng về sau thấy Khuất Tĩnh đúng kiểu người sống khép kín thật nên họ cũng dứt khoát bơ luôn.
Thời đi học cũng y chang vậy, nói tóm lại là kể cả lúc đi du học nước ngoài cô cũng chẳng kết giao bạn bè gì sất, nên kinh nghiệm đi ăn liên hoan hoàn toàn bằng không.
Khuất Tĩnh hơi thấp thỏm thu dọn đồ đạc.
"Tiểu Khuất à, chị nhớ em bị dị ứng tia UV nặng lắm mà. Lát nữa mình phải đi tàu điện ngầm rồi chuyển sang đạp xe công cộng đấy, mặt em che chắn mỗi khẩu trang với mũ thế này có ổn không? Có cần quấn thêm gì nữa không?" Lưu chủ nhiệm ân cần hỏi han.
Khuất Tĩnh ngớ người: "Đi tàu điện ngầm rồi chuyển sang xe đạp công cộng ạ?"
Mặt bằng lương của chi nhánh ở Cô Tô thấp đến mức này sao? Giờ nghỉ trưa vốn đã chẳng dài nhặn gì, vừa nãy Khuất Tĩnh có check thử vị trí của Hoàng Ký Tửu Lâu, cách bệnh viện khá xa, lái xe cũng phải mất tới nửa tiếng.
Đi tàu điện ngầm rồi đạp xe công cộng thì càng khỏi phải bàn, nội cái khoản đi đi về về chắc cũng ngốn tong một tiếng rưỡi rồi.
Giờ nghỉ trưa của bệnh viện tuy có thể châm chước kéo dài thêm chút đỉnh, nhưng kịch kim cũng chỉ được hai tiếng rưỡi là cùng.
"Mình... mình không đi ô tô ạ?" Khuất Tĩnh lí nhí hỏi.
"Em ở nơi khác đến nên chưa rành tình hình bên này. Cứ đến tầm trưa là đoạn đường quanh Hoàng Kí tắc cứng luôn, nhất là từ dạo Tần sư phụ đến làm, hễ trưa là khu đó rặt một lũ shipper với dân chạy vặt lượn lờ."
"Lần trước người bên khoa xét nghiệm không có kinh nghiệm, vác ô tô đi, kết quả bị kẹt cứng suốt hơn một tiếng đồng hồ. Đến được Hoàng Kí thì đã một rưỡi, người ta nghỉ tiếp khách mất tiêu, báo hại cả đám tức anh ách vác cái bụng đói meo phóng xe một mạch đường thông hè thoáng về bệnh viện."
"Lát nữa em nhớ đeo găng tay cho kín vào, còn mặt ấy à... chị thấy một cái khẩu trang là không ăn thua đâu, em lấy khăn quàng quấn thêm một vòng nữa đi. Lúc ra khỏi ga tàu điện ngầm là phải chộp xe đạp cho lẹ vào, lúc guồng chân đạp cũng phải bứt tốc lên, sểnh ra một nhịp là chị e không chen mua nổi Bánh Bao Tửu Nhưỡng đâu." Lưu chủ nhiệm cực kỳ nghiêm túc căn dặn.
Khuất Tĩnh trịnh trọng gật đầu, thề thốt sau khi xuống tàu điện ngầm nhất định sẽ dốc hết sức bình sinh mà đạp xe, tuyệt đối không làm gánh nặng cho mọi người.
Vừa điểm giờ tan làm, Lưu chủ nhiệm lập tức dẫn theo dàn bác sĩ khoa nội thần kinh rồng rắn kéo nhau ra ga tàu điện ngầm.
Để phòng hờ có ca cấp cứu đột xuất, khoa nội thần kinh còn cẩn thận cắt cử một bác sĩ ở lại trực và ăn cơm ở nhà ăn bệnh viện.
Theo lời Lưu chủ nhiệm, cái này là chia ca trực luân phiên. Nếu đợt học tập của Khuất Tĩnh mà kéo dài thêm, tần suất ăn nhậu của cả khoa tăng lên, thì kiểu gì Khuất Tĩnh cũng đến lượt phải ôm cái chân trực chốt này.
Đương nhiên, ở lại khoa trực cũng chẳng sao, cứ book người chạy vặt mua hộ là vẫn được ăn như thường.
Điểm trừ duy nhất là Điểm Tâm nhờ người mua hộ mang về sẽ không ngon bằng ăn nóng hổi tại trận.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng là phải ăn ngay lúc vừa mới ra lò, cắn một miếng nóng hôi hổi mới cảm nhận hết được độ ngon của nó. Để nguội đi rồi thì chẳng còn là chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng ở trạng thái đỉnh cao nữa.
Lưu chủ nhiệm đã phán chuẩn không cần chỉnh như vậy đấy.
Các bác sĩ sành sỏi thì đã yên vị trên tàu điện ngầm, còn mấy vị thiếu gia nhà giàu, trợ lý tổng tài với cả nhà phê bình ẩm thực thiếu kinh nghiệm thì đang kẹt cứng ngắc trên đường.
Âu Dương, người bắt xe ghép giá rẻ không thành đành cắn răng lùi một bước chọn xe đi chung có áp mã giảm giá, lúc này đang nhìn đồng hồ tính tiền nhảy số liên tục vì tắc đường mà ruột đau như cắt. Hắn thầm nghĩ thà cứ nán lại thêm chút nữa, đợi book được chuyến xe giá cố định còn hơn.
Đằng nào chả phải đợi, đợi phương án sau ít nhất còn tiết kiệm được mớ tiền.
Trái tim Âu Dương đang rỉ máu từng cơn.
Dù hắn đã xin xỏ được bố mẹ một khoản kinh phí đi khảo sát thị trường, cơ mà...
Sắp tới hắn còn phải còng lưng trả tiền thuê nhà, rồi thì cúng tiền đi ăn ở Hoàng Kí, ăn Hoàng Kí, lại ăn Hoàng Kí, để rồi lết xác về Sơn Thị trước Tết.
Đây toàn là những đồng tiền mồ hôi nước mắt mà hắn phải dẻo mỏ gãy lưỡi, điên cuồng giã trà chanh giã tay mới lừa được về tay đấy!
Âu Dương cho hay, tuy hắn là một thiếu gia nhà giàu, nhưng hắn là một thiếu gia cực kỳ biết tính toán chỉ li.
Thôi bỏ đi, sự đã rồi, nghía thử xem thực đơn của Hoàng Kí có gì nào.
Vừa nhìn một cái.
Âu Dương: !!! Đắt cắt cổ thế này!
Bánh Bao Tửu Nhưỡng tận 18 tệ một cái á???
LVQ8371