Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Cố Tịch Hy thậm chí không thể hình dung lại cảm xúc của mình trong khoảnh khắc đó, chỉ nhớ sau tiếng la của Trần Kim, Hoàng Phủ Minh Phong đã một tay giữ lấy cương ngựa khiến nó bình tĩnh lại, một tay ôm cứng lấy eo nàng, kéo nàng gần về phía mình.

Ngay sau đó, quả thực hai bên thăm thẳm của cánh rừng xuất hiện bóng dáng của những hắc y nhân, bọn họ mặc y phục đen nên gần như lẫn hết vào bóng tối, chỉ có một lưỡi gươm sáng quắc phản chiếu lại ánh sáng từ ngọn đuốc của đoàn người thiên triều, tất thảy cùng hừng hực lao đến.

Trần Kim lại hô một tiếng:

“Bảo vệ thái tử!”

Hắc giáp quân của Hoàng Phủ Minh Phong lại càng không phải một đội quân “dễ xơi”, trước sự tập kích bất ngờ, một chút rối loạn cũng không có. Theo sự chỉ huy của Trần Kim lập tức tuốt gươm khỏi vỏ, di chuyển đội hình thành một vòng tròn vây quanh bảo vệ Hoàng Phủ Minh Phong và Hoàng Phủ Miên Khang. Hai người bọn họ không cần động thủ.

Cố Tịch Hy ban đầu còn kinh hãi, nhưng đến thời điểm này, khi tiếng gươm đao va vào nhau chan chát đã vang lên từ bốn phía, nàng lại có thể khôi phục sự bình tĩnh. Cũng có thể là vì “thành người” vây quanh được xây nên bởi hắc giáp quân quá kiên cố, khiến nàng thấy đám người kia có liều chết cũng không thể phá vòng. Hoặc cũng có thể vì phía sau lưng nàng là Hoàng Phủ Minh Phong…

Cánh tay rắn rỏi của hắn vẫn còn đặt cứng trên eo nàng, khi nãy theo đà mà nhích gần tới mức dính sát vào người hắn, cái vị trí đó bây giờ còn chưa thay đổi. Hắn cao lớn mà uy vũ, áo choàng sau lưng tung bay trong gió, thật sự có khả năng đem nàng che hết vào lòng. Cố Tịch Hy đã rất lâu rồi, chưa trải nghiệm lại cảm giác được một người che chở.

Nàng hơi ló mặt ra, muốn quan sát tình hình, kết quả chỉ trong thấy tiếng mũi kiếm lia vào da thịt, lập tức có tiếng một thứ chất lỏng bắn ra, thích khách ngã phịch xuống. Có tên chết theo cách còn thảm thương hơn, bị một hắc giáp quân nào đó cao hứng cho một chưởng bay tận lên nhánh cây cao, cả người nhỏ máu rũ rượi. Trình độ thật sự chênh lệch quá lớn!

Nhưng nàng lại không tin đám người này điên dại như vậy, không biết tự lượng sức mình mà đi vào đây tìm chết.

Cố Tịch Hy muốn ngước lên nhìn biểu cảm của Hoàng Phủ Minh Phong, âm thầm muốn xác minh hắn có sự nghi ngờ giống mình hay không, nhưng còn chưa kịp đã va phải ánh mắt của Hoàng Phủ Miên Khang. Y rõ ràng đang nhìn đi một nơi nào đó xa hơn nơi này, lại bất ngờ quay sang nhìn nàng, ánh mắt tràn ngập những tia lạ lùng.

Nàng nhíu mày, lướt mắt đi chỗ khác, một lúc sau lại muốn nhìn về phía Hoàng Phủ Miên Khang vừa nhìn, song chỉ thấy một màn tối như hũ nút.

Có một tên thích khách, được xem là có bản lĩnh, gã thoát khỏi được vòng vây của hắc giáp quân, liều mạng phi thân lên cao đem lưỡi đao muốn chém trực diện vào Hoàng Phủ Minh Phong, tiếng kêu rất oanh liệt như một dũng tướng sắp liều mình đồng vu quy tận với kẻ thù. Cố Tịch Hy trông thấy, theo bản năng muốn tránh đi, lại muốn hét lên cảnh báo với Hoàng Phủ Minh Phong. Nhưng nàng còn chưa kịp bật lên một tiếng nào, Hoàng Phủ Miên Khang đã nhếch miệng cười, lưỡi kiếm vốn nằm ngoan ngoãn trong bao nhanh như chớp bật ra.

Xoẹt một tiếng, đường kiếm thực ngọt lia từ bả vai bên này xuống đáy hông bên kia của gã thích khách, cắt đứt luôn cả tiếng kêu “oanh liệt” của gã. Trước khi cơ thể đen ngòm kia đổ rầm dưới chân chiến mã, máu trên người gã bắt ra, rất tự nhiên mà hắt thẳng vào trước mặt Cố Tịch Hy. Lần này thì nàng đã có thể kêu lên, chỉ là sau đó thì người cũng không bị vấy bẩn.

Hoàng Phủ Minh Phong vung tay một cái, áo choàng trên lưng bung ra, theo lực mà xoay tròn về phía trước, vừa vẹn che chắn toàn bộ cơ thể lần đầu tóc, mặt mũi cho Cố Tịch Hy. Nàng lúc này đã quay đầu úp sấp vào ngực hắn, khi phát hiện mình vẫn chẳng hề gì mới ngơ ngác ngẩng đầu lên. Hoàng Phủ Minh Phong cũng đang cúi xuống nhìn nàng, nói rất trầm:

“Không sao.”

Nhưng Cố Tịch Hy lại cảm thấy tâm mình có sao…

Nàng không biết đây là loại xúc cảm gì. Dù là nữ tử lưu lạc giang hồ, dù là biết võ pháp phòng thân, nhưng chung quy lại vẫn là nữ nhi, vẫn muốn được người ta che chở, nâng niu như một bông hoa quý. Nàng từng ngán ngẩm, chán chường cho rằng bản thân thiếu phước phần, cũng đã từ bỏ ý định mong cầu nam nhân xem nàng là một nữ nhân đáng quý để đối đãi.

Hoàng Phủ Minh Phong đã khiến nàng suy nghĩ lại.

Lúc này, nàng không muốn để tâm đến việc lòng hắn nghĩ gì, đánh giá nàng thế nào, hiểu lầm nàng ra sao. Nàng chỉ thấy tâm mình xao động, vì hành động của hắn khiến nàng thấy được bản thân mình được nâng niu.

Nàng nhìn hắn không chớp nổi mắt.

Hoàng Phủ Minh Phong phủi tay quăng đi tấm áo choàng đã dính đầy máu, lại tiếp tục dõi mắt quan sát tình hình giao tranh.

Cố Tịch Hy trông thấy có một vệt máu nhỏ vương trên mặt hắn, muốn đưa tay lau đi, nhưng chần chừ hồi lâu lại không có dũng khí. Bàn tay nhỏ đang rục rịch trong tay áo, băn khoăn xem bản thân có nên bạo gan một lần hay không, nhưng giữa chừng thì dừng lại, cứng đơ.

Có ai đó đang nhìn nàng, đúng hơn là một ánh nhìn chăm chăm và sắt lạnh. Linh cảm ấy mạnh mẽ tới mức nàng phải dáo dác quay đầu đông tây mà tìm.

Không phải Hoàng Phủ Minh Phong, không phải Hoàng Phủ Miên Khang… Trần Kim? Nàng lại đổi hướng nhìn, trông thấy y đang chuyên tâm chỉ đạo hắc giáp quân tiêu diệt thích khách, không có tâm tư hận thù.

Là ai đang nhìn? Cái nhìn sắt tới mức Cố Tịch Hy không rét mà run, lông tơ âm thầm dựng lên trong từng thớ thịt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »