Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8830 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Nhưng mà còn có chuyện lớn hơn ở phía sau, khiến cho Cố Tịch Hy sứt đầu mẻ trán. Tát Lạt biết được bí mật của nàng và Trường gia, là do tự hắn biết, hay là do người phía sau chỉ điểm cho hắn điều này?

Hoàng Phủ Minh Phong đã sai chiến mã truyền kết quả điều tra về kinh thành. Cao Tông hoàng đế nổi trận lôi đình, lập tức phát tin muốn trừng trị Miêu tộc. Tộc Miêu mấy năm nay quả thực có dã tâm không an phận, song đối với chuyện này cũng coi như biết thức thời. Bọn họ cử hai đoàn sứ giả, một đoàn trên đường hướng thẳng kinh thành, mang theo một đội hình cống phẩm hùng hậu hơn, muốn trực tiếp dâng lên bày tỏ lòng hổ thẹn. Một đoàn khác đang đến Lũng Nham, áp giải Tát Lạt về trị tội.

Nếu tính theo tốc độ di chuyện, khoảng bốn ngày nữa bọn họ sẽ đến Lũng Nham, mang theo Tát Lạt rời đi. Cố Tịch Hy cho rằng, Miêu tộc có thể vì chuyện này mà truất phế toàn bộ vinh quang của Tát Lạt, nhưng tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà tước đi mạng sống của y. Dù sao, ngần ấy năm chinh chiến, xương máu và mồ hôi rưới trên sa trường không phải là của để ngắm cho vui.

Y không chết, đồng nghĩa bí mật kia vẫn còn là một lưỡi đao bén ngót treo trên cổ nàng.

Cố Tịch Hy không muốn bí mật này tồn tại ở Miêu tộc, bất kỳ lúc nào cũng sẽ có thể theo gió cát mịt mù và phân tán tứ phía. Tuy nó không trực tiếp uy hiếp, nhưng nó cũng không được phép tồn tại trên đời.

Nàng tự hỏi, nếu là Trường Khánh Diên, ông sẽ xử lý chuyện này như thế nào?

Sát…

Nàng nhớ ngày đó, khi để nàng nhận lấy thân phận Trường Ý Đan, Trường Khánh Diên đã lập tức tuyên bố tử vong cho Cố Tịch Hy. Ngôi mộ đó đặt trong gia phả của nhà họ Trường, bên trên bia đá là Cố Tịch Hy, bên dưới ba tấc đất lại là Trường Ý Đan.

Nàng ngồi bên bậc cửa, cạnh lò than hồng, suy nghĩ đến tận khi mặt trời đỏ ối một mảng phía Tây.

Khi ánh sáng đặc quánh kia dồn vào tầm mắt, tâm can nàng đột nhiên dội lên mấy phần sắc lạnh. Nàng không muốn Tát Lạt sống…

Y còn sống một ngày, bí mật kia sẽ còn có nguy cơ theo gió lan xa một ngày. Nàng không thể cược nguy cơ của bản thân và Trường gia vào tay một kẻ nhân tính đã bị cẩu tha, cả tính mạng người tộc mình cũng có thể một lượt chấm hết.

Hoàng Phủ Minh Phong mấy ngày này đều không thèm đoái hoài tới Tát Lạt, đối với lời thỉnh cầu áp giải y về của Miêu tộc cũng không nửa phần lưỡng lự. Cố Tịch Hy biết, Tát Lạt đã trở nên vô giá trị, hay đúng hơn là những thứ có giá trị mà y sở hữu, Hoàng Phủ Minh Phong đã triệt để vắt kiệt.

Vậy nếu bây giờ Tát Lạt chết, cũng không ảnh hưởng gì đúng không…? Chỉ là một lẻ phạm tội, thiên triều cho phép Miêu tộc đưa y về, nhưng không nói là đưa người trong trạng thái còn thở hay là không. Dù sao chết ở Lũng Nham, cũng đâu phải điều gì quá đỗi kỳ lạ.

Những suy nghĩ sặc sụa hình tượng chết chóc nảy sinh trong đầu Cố Tịch Hy càng lúc càng mãnh liệt, đến mức không dừng lại được.

Một khoảnh khắc sực tỉnh, Cố Tịch Hy đưa tay tự véo mình một cái, có phải nàng phát rồ rồi không?

Không! Nàng rất tỉnh táo, thật ra ngay từ lần đầu tiên nghe Tát Lạt đề cập đến chuyện thân phận ở ngõ trúc, Cố Tịch Hy đã muốn một tay rút kiếm Tàn Hồng chấm dứt vẻ mặt tự đắc của y. Nhưng khi đó y là sứ giả, thân phận cao quý và quan trọng, còn bây giờ, thời thế đã thay đổi.

Y sống hay chết đều không ảnh hưởng đến thiên triều, đến Hoàng Phủ Minh Phong…

Khi mặt trời hoàn toàn khuất dạng, màn đêm đặc quánh bao phủ vạn vật, Cố Tịch Hy búi tóc, mặc vào một bộ y phục màu tối, khoác ngoài lớp áo choàng đen thật dày, phủ ngang mặt một lớp màn che, bên hông nàng treo thanh kiếm Tàn Hồng đã được Hoàng Phủ Miên Khang giúp lau sạch máu.

Đêm nay, Hoàng Phủ Minh Phong nghị sự với Phùng Tiếu Trung, đã cho Lý công công sang nói với nàng không cần đợi hắn.

Nơi giam giữ Tát Lạt là nhà lao dành cho tội phạm ở Lũng Nham, do người của tri phủ Phùng Tiếu Trung canh giữ, thay vì là Hắc giáp quân. Cố Tịch Hy cũng thấy đây là điều may mắn, bằng không, nàng không dễ dàng chỉ một chiêu vào sau gáy liền có thể khiến bọn họ ngất lịm đi.

Tát Lạt trông thấy nàng, không cần săm soi lớp khăn che mặt, y vẫn nhận ra, đó là nàng.

Cố Tịch Hy ghét nụ cười của y, dù là cười theo kiểu gì, trong hoàn cảnh nào, khi y cười cũng đều khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu. Ví dụ như lúc này, y cả người đều không sạch sẽ, bị trói cứng bên cọc gỗ, râu tóc vốn đã rậm nay lại càng thêm xồm xoàng khó nhìn. Nhưng nụ cười lóe lên kia, hướng về nàng vẫn đầy mỉa mai và giễu cợt.

“Tới giết ta bịt đầu mối sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »