Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 97

❊ ❊ ❊

Hắn cười nói:

“Nàng nói xem.”

Cố Tịch Hy hít sâu một hơi, ánh mắt rốt cục không chịu nổi mà đảo đi nơi khác, thanh âm cơ hồ nhỏ dần đi:

“Mỗi quyết định của điện hạ ắt đều có dụng ý của mình, thần thiếp không dám chỉ trích.”

Sau đó, nàng chỉ nghe thấy hắn khẽ hừ giọng, tay cũng rời khỏi eo nàng, hờ hững nói:

“Không còn sớm nữa, nàng nhanh giúp ta cởi y phục đi.”

Cố Tịch Hy lập tức vâng hai tiếng, chuyên tâm tháo mấy nút thắt rắc rối trên y phục giúp hắn.

Phải nói thế nào nhỉ, khi nghe hắn nói lời này, nàng vừa vui mừng, lại vừa hụt hẫng.

Một nửa, nàng muốn hắn tiếp tục hỏi, tiếp tục nói, ít ra như vậy có thể cho thấy hắn vẫn còn chú tâm tới nàng. Nhưng mặt khác, từng lời từng chữ mà hắn nói ra cũng đang đẩy nàng vào ngõ cụt.

Sau đó, Hoàng Phủ Minh Phong quả thật không nói gi nữa. Cố Tịch Hy ngồi khuỵu xuống bên mép hồ, giúp hắn rưới nước, kỳ cọ tấm vai rộng chằng chịt những vết thương. Toàn bộ quá trình đều diễn ra trong không gian im lặng, họa chăng nếu có, chỉ có tiếng va đập của nước và tiếng bức rèm châu chao qua chao lại.

Hoa bạch trà không giống hoa chiếu thủy, cánh hoa không dễ rụng, cũng không dễ bay tao tác vào bên trong phòng tắm, khơi gợi ký ức đau thương về cố nhân.

Thẳng đến khi Hoàng Phủ Minh Phong đã lên giường, hắn vẫn không nói thêm tiếng nào nữa.

Cố Tịch Hy ôm cả một bụng thắc mắc, không biết mình lại nói sai chỗ nào để chọc hắn giận…

Nàng thở dài, đi quanh phòng thổi tắt hết những ngọn nến không cần thiết, sau đó mới từ từ bò qua người hắn, nằm sát vào bên trong vách tường. Hoàn cảnh cơ hồ quay lại như ngày đầu tiên nàng tiến cung, không nói không rằng, mỗi người ôm một mối bận tâm và suy tính riêng biệt.

Không biết qua bao lâu, hơi thở Cố Tịch Hy mới đều đặn, chậm rãi đi vào giấc ngủ, chỉ là chưa được bao lăm, những cơn ác mộng lại kéo tới quấy nhiễu nàng. Xem ra, những liều thuốc an thần của Chương Hằng chuẩn bị căn bản là không có tác dụng.

Nàng mơ thấy Hoàng Phủ Bắc Trì, so với hình ảnh mông lung trước đây, lúc này, dung mạo y hiện ra vô cùng rõ ràng trong tầm mắt nàng. Có cả nụ cười lạnh lùng như mang theo những cơn gió độc từ Lũng Nham về, thấp thoáng buông ra từ chiếc mặt nạ kỳ quái. Chính chủ, 𝙧ủ bạn đọc ch𝗎ng ﹢ 𝒕𝙧𝗎m 𝒕𝙧𝗎yen.V𝘕 ﹢

Y cứ mỉm cười như vậy, đưa tay hướng về phía nàng, đẩy mũi tên ghim thẳng vào tim. Nhưng nàng hận mình không chết, ngược lại phải trải qua nỗi giày vò, thống khổ của cơn đau tim gan vỡ nát.

Trong khoảnh khắc đó, Cố Tịch Hy lại bất chợt ngoái đầu nhìn về hướng tường thành cao vời vợi, xem người ở trên đó là cọng rơm cứu mạng cuối cùng:

“Điện hạ!”

Đồng thời với tiếng hét, Cố Tịch Hy cũng sực tỉnh khỏi cơn mơ, nàng ngồi bật dậy, cả người đều toát đầy mồ hôi lạnh.

Một bàn tay rắn rỏi giữ chặt vai nàng từ phía sau, giọng của Hoàng Phủ Minh Phong vang lên:

“Nàng sao thế?”

Cố Tịch Hy bất động một hồi lâu, ánh mắt vân đăm đăm nhìn vào một nơi nào đó, hoàn toàn không có tiêu điểm.

Hoàng Phủ Minh Phong vẫn giữ chặt lấy vai nàng, hắn từng thấy nàng bị ác mộng quấy nhiễu mà bật dậy nửa đêm, nhưng chưa lần nào hốt hoảng tới mức phải bật kêu hoảng thành tiếng như lúc này.

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, rằng nàng sống một cuộc đời như vậy, thật sự đáng không, đây thật sự là điều mà nàng đã chọn hay sao?

Hay… nàng căn bản không có sự chọn lựa?

Thanh âm của Hoàng Phủ Minh Phong có chút khàn, hắn gọi nàng:

“Thái tử phi.”

Cố Tịch Hy cuối cùng cũng có phản ứng, nàng chớp chớp mắt, như thể muốn che giấu sự yếu đuối và hoảng loạn trong ánh mắt mình. Nhưng phàm ở đời, những điều càng cố che giấu sẽ càng dễ lộ tẩy.

Hoàng Phủ Minh Phong đưa tay, chạm khẽ lên đuôi mắt của nàng:

“Nàng đã mơ thấy gì?”

Nàng mím môi, không dám nói. Vì chính nàng cũng không hiểu sao giấc mơ đó cứ trở đi trở lại hằng đêm mà quấy nhiễu mình.

May mắn là Hoàng Phủ Minh Phong cũng không ép nàng nói, chỉ thấy hắn lật chăn bước xuống giường, khi quay trở lại thì cầm theo trên tay một tách trà nóng, đưa cho nàng:

“Uống một chút đi.”

Cố Tịch Hy vươn tay nhận lấy, hơi nóng từ tách trà phần nào khiến tâm trí nàng bình ổn lại.

Hoàng Phủ Minh Phong nhận lấy tách trà đã uống cạn của nàng, đặt lên huyền quan cạnh giường ngủ, sau đó giúp nàng vén sợi tóc mai ướt đẫm mồ hôi về phía sau, nhẹ giọng nói:

“Được rồi, đi ngủ thôi.”

Nhưng Cố Tịch Hy lại lên tiếng vào lúc hắn không ngờ tới nhất, lưng vẫn còn chưa kịp đặt xuống giường đã nghe thấy giọng của nàng:

“Điện hạ, lúc đó chàng… thật sự đã không tin thiếp sao?”

Hoàng Phủ Minh Phong lập tức ngồi thẳng dậy, đáy mắt lóe lên chút hứng thú, hắn hỏi ngược lại nàng:

“Không phải nàng nói mình không để tâm sao?”

“Thiếp để tâm! Chỉ là… thiếp luôn nghĩ, điện hạ anh minh như vậy, sao có thể bị chiêu trò đó che mắt.”

Cố Tịch Hy đã dùng khoảng thời gian này để suy nghĩ rất kỹ, thà rằng một lần lên tiếng, khiến hắn cảm thấy nàng là kẻ tâm tư không yên cũng chẳng sao, có thể khiến thắc mắc trong lòng được giải quyết mới là điều quan trọng. Hơn nữa, những lời của hắn lúc ở trong phòng tắm, không phải là đang mở đường cho nàng hay sao?

Vậy nên, nàng quyết định cược ván này.

Có lẽ, nét mặt của Hoàng Phủ Minh Phong đã chứng minh rằng nàng đã đúng, hắn hoàn toàn không giận dữ, chỉ bình thản nói:

“Nàng nói tiếp đi.”

Cố Tịch Hy hít sâu một hơi:

“Điện hạ, thiếp không dám bạo gan phán đoán tâm tư của chàng. Chỉ là… thiếp mơ hồ suy đoán, liệu chuyện cấm túc thiếp có liên quan đến vụ cháy ở Linh Hoa tự?”

Hoàng Phủ Minh Phong bật cười, bàn tay hắn có chút không an phận mà vuốt ve chiếc cằm mảnh dẻ của nàng:

“Nếu nàng ngốc hơn một chút, có thể ta sẽ tin nàng có khả năng là thủ phạm làm hại Bảo lương đệ. Nhưng nàng là người thông minh, đúng như nàng nói, kế hoạch đó vạch ra thật quá ngu xuẩn…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »