Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8787 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

"Cô cô hầu hạ trong cung bao lâu rồi ạ?"

Đôi tay Chương Hằng vẫn thoăn thoắt trên tóc nàng.

"Hồi thái tử phi, nô tỳ hầu hạ trong cung đến nay tròn ba mươi lăm năm. Đầu tiên là hầu hạ hoàng hậu, sau làm nhũ mẫu cho thái tử. Vốn có thể được xuất cung dưỡng lão, nhưng tự thấy mình còn sức, muốn hầu hạ các chủ tử thêm vài năm."

Cố Tịch Hy nhất thời giật mình, bàn tay đang mân mê cây trâm ngọc suýt thì đánh rơi.

Chương Hằng nhìn rõ thái độ nàng qua gương, mỉm cười nói:

"Chính vì từng là nhũ mẫu, nô tỳ cũng coi như có phước phần hiểu một ít về tâm tính thái tử, hoàng hậu nương nương muốn nô tỳ giúp người. Phu thê đồng lòng, đại dương cũng tát cạn!"

Nàng gật đầu, nói một tiếng đa tạ.

Nhưng vì sao hoàng hậu lại dốc lòng với nàng...

"Vậy, cô cô nói xem, điện hạ ghét nhất điều gì?"

"Thái tử điện hạ, bẩm sinh ghét nhất sự lừa gạt, với ngài ấy, đó là sự khinh thường tột đỉnh."

Cố Tịch Hy mím chặc môi, suýt thì tuôn ra mồ hôi hột. Sự hiện diện của nàng ở đây, đã xem như một sự lừa gạt kinh thiên đông địa nhất trong thiên hạ rồi.

Tối đến, Cố Tịch Hy đi loanh quanh trong phòng, cảm thấy lòng mình rối lại thành mấy cuộn tơ vò. Hỷ phục nặng nề đã buông xuống, song gánh nặng ở trên vai vẫn phải gánh một đời.

Nàng không ca thán về điều mình đã chọn, nàng chỉ trách bản thân hồ đồ.

Liệu có một ngày, cái đầu nhỏ này của nàng rơi khỏi cổ không?

Nàng từ nhỏ đến lớn, trời đất không ngại, chỉ ngại mỗi cái chết. Có lẽ vì bản thân nàng có thể sống được đến ngày hôm nay thật không dễ dàng, cho nên luôn tâm niệm trong lòng giá nào cũng phải sống tiếp.

Hết đi đi lại lại, nàng bắt đầu ngồi xuống ôm trán.

Đành xem con tạo vẽ vời...

Đêm xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh. Nơi nàng ở gọi là Tựu Nguyệt điện của Đông cung, ý nói quy tụ tinh hoa của nhật nguyệt, hướng đến trung cung. Bên cạnh có trồng một vườn mai chiếu thủy, khi gió xuan len qua khung cửa, mang theo hương sắc thanh tao, ngọt ngào. Mùng chín trăng chưa tròn, nhưng vẫn được xem là có trăng. Khi nàng ghé mắt ra bên ngoài, chỉ thấy một mảng đèn đuốc chói lóa.

Liệu Hoàng Phủ Minh Phong có đến không?

Hẳn là sẽ đến. Hắn là người mưu lược, là trữ quân, nếu không đến há nào làm Trường gia mất mặt, cũng đẩy đi một sự ủng hộ của tiền triều. Có Trường gia chống lưng, đường đi của hắn càng thênh thang lớn rộng.

Mấy chuyện này, đều là Trường Khánh Diên dạy nàng. Không che dấu, không giả tạo, những đen trắng tiền triều hậu cung đều mang ra nói hết với nàng.

"Ngự ở cung đình, con chỉ nên giữ ba phần thanh sạch." Nàng không cho ấy là lời dạy tệ hại.

Quả nhiên là đến. Bên ngoài có tiếng thái giám hô lên:

"Thái tử điện hạ giá đáo."

Nàng hít sâu một hơi, bước ra nghênh tiếp.

Hoàng Phủ Minh Phong tự mình đẩy cửa vào, trên người vẫn là hỷ phục lúc sắc phong. Tiệc rượu tất nhiên tưng bừng, nhưng bước đi của hắn lại không loạng choạng, mặt cũng không đỏ, khiến Cố Tịch Hy nghi ngờ hắn có uống hay không.

"Thần thiếp tham kiến điện hạ!"

Hắn chỉ gật đầu một cái, sau đó đi vòng qua nàng, trực tiếp ngồi xuống bàn rót rượu uống. Là rượu dành giao bôi, song hiển nhiên bọn họ không đủ tình để làm nghi thức rườm rà ấy.

Nàng chỉ yên lặng đứng bên cạnh, không mở lời, càng không biết nên mở lời thế nào.

Hắn chỉ uống tròn hai chung rượu, sau đó cất lời, ánh mắt vẫn không nhìn nàng:

"Hôm nay nàng mệt không?"

Nàng lắc đầu:

"Thiếp không mệt, tạ điện hạ quan tâm!"

Hắn gật đầu, đứng dậy:

"Vậy giúp ta canh y."

Cố Tịch Hy đương nhiên đã học qua cả chuyện tháo cung phục nam nhân, như bộ hỷ phục hôm nay lại là chuyện khác. Mấy lớp áo chồng qua chéo lại, thêm vào những nút thắt rối rắm, khiến nàng dù có khéo léo đến đâu cũng trở nên lóng ngóng.

Nàng thực sự sợ Hoàng Phủ Minh Phong sẽ nổi giận, nhưng càng gấp gáp, tay chân càng không ra gì.

Nhưng hắn không hề nổi giận, ngược lại còn rất kiên trì, thi thoảng còn ngó xuống chỉ nàng nên tháo bước tiếp theo như thế nào.

Sau khi canh y xong, hắn trực tiếp đi đến giường, nằm xuống.

"Hôm nay ta hơi mệt. Nàng cũng vậy, đi nghỉ sớm thôi."

Nàng khẽ nhướng mày bất ngờ, hắn không muốn động vào nàng.

Thật rất giống cách lạt mềm buột chặc. Lại càng giống hơn cung cách nhà đế vương. Ngoài mặt không có gì, ôn hòa chu đáo, nhưng vẫn là phòng ba tấc ngoài sáu tấc trong.

Nhưng mà, nàng sẽ ngủ ở đâu?

Hoàng Phủ Minh Phong mắt đã nhắm lại, nhưng nhãn quan giống như vẫn tồn tại, thấy nàng đang lóng ngóng đứng chôn chân một chỗ.

Hắn đang nằm phía ngoài, vỗ tay vào khoảng trống giường phía trong, nói:

"Nàng giúp ta tắt nến."

Nàng vâng một tiếng, đi thổi hết mấy ngọn nến hoa hòe trong phòng, chỉ chừa lại hai ngọn nhỏ. Sau đó lại thận trọng lên giường, cố gắng vào được bên trong mà không chạm vào hắn.

Tới tận khi ôm chăn nằm xuống rồi, hơi thở căng thẳng của nàng vẫn giấu kín trong lồng ngực. Lén mắt nhìn Hoàng Phủ Minh Phong bên cạnh, có lẽ đêm nay tuyệt đối sẽ rất dài...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »