Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

Hoàng Phủ Minh Phong đưa nay gạt lọn tóc ướt rượt đang bết lấy gương mặt nhỏ của Cố Tịch Hy, giọng như chen ý cười rất khẽ:

“Nàng có lỗi gì chứ.”

Cố Tịch Hy ngẩng mặt, ấn đường bất giác cau chặt thêm:

“Nhưng…”

Nàng cũng không biết nên nói thế nào. Nếu nàng không lao ra toan muốn ôm lấy mũi tên, biết đâu với bản lĩnh đó, hắn có thể tránh được. Nhảy ra một nữ nhân, tay chân hắn mới trở nên vướng víu.

Hoàng Phủ Minh Phong động đến một vệt đỏ sớm đã loang nhạt vì thấm nước trên cổ tay nàng, giọng nói vẫn rất bình thản:

“Vậy thái tử phi nói xem, là mũi tên cắm vào vai của ta hay cắm vào ngực nàng thì hay hơn?”

Cố Tịch Hy nhất thời miệng nhanh hơn não, đáp rất nhanh:

“Đương nhiên là…”

Nàng sững lại kịp thời

Hắn là trữ quân, là thiên tử tương lai, đừng nói là mũi tên này có độc ghim trên vai, mà một chút xây xát trên đầu ngón tay cũng biến thành vấn đề, chả tốt tí nào. Nhưng mà ghim vào ngực nàng… Cố Tịch Hy hơi rùng mình, bây giờ ngẫm lại mới thấy bản thân quá liều mạng, nàng vẫn sợ chết, cũng không tốt!

Câu này của Hoàng Phủ Minh Phong, sao có thể trả lời!

Hắn không truy vấn nữa, ngón tay vẫn đặt trên chỗ vết thương ở cổ tay nàng:

“Nàng tự lo cho mình đi. Đêm nay bổn thái tử còn đợi nàng chăm sóc.”

Cố Tịch Hy nghe thấy vế phía sau, đột nhiên lại ngẩn ngơ một cách khó hiểu. Rõ là không có khả năng, nhưng đầu óc nàng như thể quá đen tối, cứ nghĩ thành những thứ thâm sâu…

Vạt áo phía trước thật đáng thương, Cố Tịch Hy lại bặm môi xé thêm một lần nữa, dùng đoạn vải quấn quanh miệng vết thương của mình. Cũng may đám người kia không biến thái tới mức tẩm thuốc độc lên cả mấy thanh đao, bằng không cả nàng và hắn cùng trúng độc, chết ở đây cũng không có gì nghi hoặc.

Thấy Cố Tịch Hy cứ ngó đông ngó tây, Hoàng Phủ Minh Phong giải thích:

“Chỗ này có lẽ là hạ nguồn của Bạc thủy, nếu ta nhớ không lầm đi theo hướng tây kia một quãng sẽ có một cái hang nhỏ bị bào ra từ núi.”

Hắn tuy cố làm ra vẻ bản thân mình không sao, nhưng Cố Tịch Hy thừa biết cả người hắn đã tiêu tan sức lực. Nàng không phải lần đầu thấy người trúng độc, ít nhiều biết được với màu máu đen kia, đây là một thứ độc không dễ xử lý chút nào.

Nàng gật gật đầu, khom người trước mặt Hoàng Phủ Minh Phong, hai tay vòng ôm lấy bên bả vai không bị thương của hắn, nói:

“Điện hạ cố gắng đứng lên…”

Cố Tịch Hy thầm nghĩ cũng may hắn không phải kiểu nam nhân đặt sĩ diện trên mạng sống, bằng không lúc này còn không muốn tỏ ra vẻ yếu ớt trước mặt nàng, thì nàng cũng chỉ còn nước một chiêu đánh ngất rồi lôi đi…

Hoàng Phủ Minh Phong to cao hơn nàng nhiều, bình thường khi hắn mặc áo choàng lông, cúi đầu một cái liền tưởng như có thể bao trọn cả cơ thể này của nàng. Vậy mà giờ đây, cái thân thể to lớn kia đang dồn hơn tám phần sức cho nàng gánh, chật vật đến mức trời đang lạnh mà trán vẫn túa mồ hôi.

Nàng biết hắn cũng đang rất cố gắng, gượng được phần nào hay phần đấy, bằng không nếu toàn bộ trọng tâm đổ hết qua nàng, cái cơ thể này của nàng chắc chắn cũng lật nhào.

Nhưng đến khi tìm được đến cái hang đó, để hắn ngồi xuống tựa lưng vào vách đá rồi, Cố Tịch Hy vẫn không chịu nỗi mà một tay chống vào vách đá bên cạnh, một tay vịn ngực thở dốc.

Sau đó, nàng lại loay hoay tìm đồ đánh lửa, cũng may củi bên trong hang không ẩm ướt, có thể tạo thành một ánh sáng nho nhỏ, vừa để thắp sáng, vừa để hai người làm ấm cơ thể. Bằng không, với thứ khí hậu quỷ dị của Lũng Nham, kèm theo tình cảnh toàn thân ướt như chuột lột này, nàng và hắn không bị vết thương hành chết, cũng sẽ bị cóng mà chết.

Cố Tịch Hy phát hiện, mình nghĩ tới cái chết càng lúc càng nhiều.

Khi soi ngọn đuốc sang phía Hoàng Phủ Minh Phong, Cố Tịch Hy lại không nén được mà thảng thốt một tiếng. Môi hắn đã thật sự chuyển sang màu tím, hơn nữa sắc mặt so với ban nãy còn trở nên nhợt nhạt bội phần, trông không còn chút sinh khí nào. Nhất là cặp mắt nhắm nghiền kia, thật sự khiến nàng hoảng sợ.

Nàng lay hắn:

“Điện hạ!”

Hàng mi Hoàng Phủ Minh Phong khẽ động, chậm chạp hé ra nhìn nàng.

“Chàng thấy thế nào rồi?”

Hắn như cố căng mắt nhìn, sau không trả lời nàng, trầm thấp giọng nói:

“Nàng vây thêm một đống lửa trước cửa hang đi, tránh thú dữ mò vào.”

Cố Tịch Hy mím môi, ánh mắt vẫn dán trên người hắn, nghe ngực mình thật sự đang nhói lên.

“Vâng…”

Nàng đứng thẳng người, tiến ra cửa hang, muốn làm theo lời Hoàng Phủ Minh Phong mà bồi thêm một đống lửa. Cả kiếm của nàng và hắn đều đã rơi lại ở trận đánh kia, bây giờ nếu thật sự đụng phải thú dữ, vũ khí trong tay cũng chỉ có đám lửa này và một khúc cây đầu nhọn.

Nhưng khi đứng ở cửa hang, trong đầu nàng lại lóe lên ý nghĩ gì đó.

Nàng ngoảnh đầu nhìn Hoàng Phủ Minh Phong, rồi lại đảo mắt nhìn một lượt đất trời…

Sau khi đã bồi thêm một đống lửa chặn ngay cửa hang, Cố Tịch Hy dứt khoát quay vào trong, quấn lại áo choàng lên người. Một tay cầm đuốc, một tay siết chặc đoạn cây có đầu khá nhọn, quay lưng đi ra ngoài.

Hoàng Phủ Minh Phong trông thấy, bất giác nảy sinh suy nghĩ nữ nhân này muốn bỏ đi…

Nếu đi bây giờ, thật sự quá khó để trong thiên hạ lùng ra được nàng.

“Nàng đi đâu?”

Cố Tịch Hy dừng bước chân, có cảm giác lời này của hắn có lực hơn ban nãy rất nhiều.

“Thiếp ra ngoài một lát.”

Có một khoảng rất lặng chen giữa.

Nàng nói tiếp, giọng rất quả quyết:

“Điện hạ, thiếp sẽ rất nhanh quay lại!”

Hoàng Phủ Minh Phong mấp máy môi, trông thái độ rõ là muốn nói một câu gì đó dài hơn, nhưng cuối cùng chỉ hạ xuống hai từ:

“Cẩn thận.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »