Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Cố Tịch Hy liên tục lắc đầu, ánh mắt ngập đầy sợ hãi nhìn Hoàng Phủ Minh Phong.

Hoàng Phủ Bắc Trì do ai giết thì liên quan gì đến nàng! Nàng không phải Trường Ý Đan, không yêu không đương gì với con người đó. Hơn nữa, trong mắt nàng lúc này, y càng không phải một người xứng đáng được cảm thông, người ta nói y giết Trần Chiêu Thủy, là y mạng đền mạng, máu trả máu!

Cửu tử đoạt đích, gió tanh mưa máu, xáo thịt nồi da, chính là chuyện thường nhà đế vương!

Nàng quản làm gì chứ!

Cố Tịch Hy có rất nhiều, rất rất nhiều lời muốn thốt ra, để Hoàng Phủ Minh Phong tin tưởng nàng. Nhưng tất thảy đều khổ sở nuốt lại dưới thân phận Trường Ý Đan…

Hoàng Phủ Minh Phong mơ hồ nhìn thấy ánh mắt nàng ngập đầy nước, lấp la lấp lánh dưới ánh đuốc sáng bập bùng, nhưng kỳ lạ là không có giọt nào rơi ra khỏi hốc mắt. Nàng sau hồi hoảng loạn lùi ra xa thì lại bắt đầu nhích trở lại gần Hoàng Phủ Minh Phong, âm thanh phát ra cơ hồ hơi run rẩy, song vẫn kiên định và quyết đoán:

“Thần thiếp đã nói, đời này kiếp này chỉ thờ duy nhất một phu, không toan tính, không thù hận, không bạc tình.”

Cuối cùng, nàng vẫn không dám thốt ra lời: đời này không dối gạt…

“Cho nên… cho nên, điện hạ, xin đừng nhắc chuyện này nữa!”

Giọng nàng mềm mỏng, thống thiết, van nài.

Hoàng Phủ Minh Phong từ đầu tới cuối đăm chiêu quan sát Cố Tịch Hy, cho đến một khắc nghe nàng nói câu một đời thờ một phu kia, tơ lòng chính thức quấn thành một màn rối rắm.

Hắn cười nhẹ:

“Thái tử phi, vì nàng đêm nay cứu bổn thái tử, nên bổn thái tử mới cho nàng cơ hội. Nếu hôm nay nàng không làm, sau này dám phản bội ta, ta tuyệt đối không tha cho nàng…”

Cố Tịch Hy cảm thấy ngay cả lúc trồi từ Bạc thủy lên, sống lưng nàng cũng không lạnh toát đến thế này.

Nàng dứt khoát gật đầu.

Phản hắn? Nàng chưa từng nghĩ đến một ngày nàng sẽ phản hắn, thậm chí tách đời mình ra khỏi hắn cũng không dám nghĩ.

Hoàng Phủ Minh Phong cuối cùng cũng gật đầu:

“Được, sau này không nhắc nữa!”

Cố Tịch Hy nghe được lời này, bâng quơ cảm thấy tảng đá nghìn tấn chèn nặng trong lòng hình như vừa được ai nhấc bổng đi. Đúng vậy, đừng bao giờ nhắc, nàng cả đời này cũng không muốn ai đề cập đến mối quan hệ kia giữa mình và Hoàng Phủ Bắc Trì.

Nhưng mà, đêm nay không chỉ cứ vậy mà trải qua.

Cố Tịch Hy không nhớ rõ sau lời hứa không nhắc nữa của Hoàng Phủ Minh Phong, nàng và hắn tiếp tục quay về dáng vẻ thinh lặng trong bao lâu. Hình như là khá lâu, nàng nhớ mình đã thiếp đi, dù sao cũng đã mệt tới độ phờ người.

Cho đến một khoảnh khắc nào đó, Cố Tịch Hy mơ hồ nghe thấy âm thanh rất lạ, như ai đó… vừa phun ra một thứ gì đó. Nàng lập tức bật dậy, cơn buồn ngủ tiêu biến trong chớp mắt. Cố Tịch Hy nhào qua chỗ của Hoàng Phủ Minh Phong, lại sửng sốt trông thấy hắn vừa phun ra một búng máu đen ngòm. Từ khóe miệng chảy dọc xuống cằm vẫn còn lưu một đường máu.

Cố Tịch Hy sợ đến muốn hét lên.

Nàng ôm lấy vai hắn, lại ra sức lay:

“Điện hạ, điện hạ!”

Người trước mặt không trả lời, ngay cả mắt cũng không mở ra nhìn nàng, chỉ có mi tâm cau chặt lại.

“Điện hạ, chàng sao vậy? Điện hạ!”

Cố Tịch Hy lại lay mạnh thêm vài đợt, vẫn không có kết quả, cuối cùng thì ngưng lay. Nàng biết, hắn đã hôn mê.

Nàng dịch chuyển người mình về phía sau, vòng tay ôm lấy Hoàng Phủ Minh Phong, một tay xoa ngực cho hắn. Thật ra, những kiến thức mà nàng biết về cách giải độc đều đã mang ra dùng cả rồi, nàng không biết cách xoa ngực này có tác dụng hay không.

Cố sư mẫu năm đó chỉ dạy nàng, muốn an ủi người khác thì vỗ lưng, muốn giảm đau người khác thì xoa lồng ngực.

Cố Tịch Hy có hơi siết vòng tay, lại ghé vào tai Hoàng Phủ Minh Phong khe khẽ:

“Điện hạ, cố lên đi, sáng ra mọi người sẽ tìm thấy chúng ta thôi!”

Khi ngẩng mặt, nàng phát hiện vành tai của hắn ươn ướt, ngơ ngẩn chạm mặt mình, hóa ra là vì nàng khóc, chảy cả nước mắt lên vành tai của hắn.

Hoàng Phủ Minh Phong đột nhiên ho khan hai tiếng, người vẫn không tỉnh lại, chỉ có một búng máu nữa theo tiếng ho mà bật ra.

Cố Tịch Hy càng đau lòng, cảm thấy tứ chi đều đang tê tái, nước mắt cứ như vậy mà ứa ra nhiều hơn.

Độc này tuyệt đối không phải độc bình thường, nàng từng nhìn thấy qua không dưới mười người trúng độc, lại chưa từng thấy ai vừa nhiễm độc chưa được nửa ngày đã thổ ra huyết đen. Đúng vậy, đám người kia khi xông lên, một câu là giết, hai câu là sát, khi tẩm độc lên mũi tên này, căn bản đã không muốn chừa cho Hoàng Phủ Minh Phong sống.

Nói như vậy… thì liệu cho dù Điền Thương tới đây, ông ta có thể giải độc cho hắn hay không?

Mi tâm của hắn càng cau chặt, Cố Tịch Hy vội đưa tay kéo dãn ra, nỗ lực ghé sát tai hắn thốt ra mấy lời động viên, khuyên hắn đừng buông bỏ. Hoàng Phủ Minh Phong không phải người yếu đuối, cũng không phải kiểu người có thể dễ dàng chết đi như vậy. Hắn là trữ quân cả thiên hạ này chọn lựa…

Rốt cục là nàng động viên hắn, hay là đang tự động viên chính mình?

Nàng nhìn vẻ mặt khó chịu của Hoàng Phủ Minh Phong, lại tưởng như chính mình cũng không thở nổi. Tại sao lại đau như thế, tại sao nhìn hắn thế này, nàng lại nghe lòng mình đang bị ai bóp đến nhức nhối. Từ khi Cố sư phụ và Cố sư mẫu mất, nàng chưa nghe lại cảm giác này bao giờ.

Hơn nữa, so với trước kia, Cố Tịch Hy còn nghe thêm cảm giác ứa máu ở tim. Sư mẫu nói, tim là nơi chứa tình yêu…

“Điện hạ, chàng cố gắng lên! Điện hạ!”

Đột nhiên, nàng nghĩ tới một viễn cảnh, có phải Trần Chiêu Thủy nhớ hắn rồi, muốn đoàn tụ cùng hắn hay không?

Đừng mà… Trần cô nương! Chàng là trữ quân, là đế vương tương lai, còn cả thiên hạ chờ gánh vác, cô chịu thiệt một chút, đừng mang chàng đi lúc này! Xin cô che chở cho chàng…

Cô đã có trái tim của chàng, cả đời, cả kiếp, cũng có lẽ là cả kiếp sau. Xin chừa cho ta một sự hiện diện ở kiếp này…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »