Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Thư đường.

Hoàng Phủ Miên Khang đứng trước mắt Hoàng Phủ Minh Phong, ánh mắt vẫn còn chưa thu lại sự bất ngờ và kinh hãi. Y miết tay lên mép bàn:

“Hoàng huynh, huynh thật sự cho rằng nàng ta vô hại?”

Hoàng Phủ Minh Phong nhìn vào cuộn sớ bằng tre, giọng nói rất trầm:

“Đã thu dọn xong hết chưa?”

Hoàng Phủ Miên Khang gật đầu:

“Xong cả rồi. Huynh không biết lúc đó để bị dọa cho hãi đến mức nào đâu.”

Y hồi tưởng lại cảnh tưởng vừa rồi, khi y nhận lệnh của hoàng huynh đi kết liễu Tát Lạt, vì một kẻ đã nắm trong tay quá nhiều bí mật như vậy thì không được phép sống. Nhưng chắc chắn Miêu tộc sẽ không nỡ xuống tay, vậy thì có thể để Đại Sở thay họ làm việc này.

Chỉ là Hoàng Phủ Miên Khang không ngờ được khi bản thân vừa đến đã trông thấy sai nha của tri phủ nằm la liệt, vừa nhìn liền biết bị ai đó vỗ cho ngất đi. Sau đó, chính là cảnh tượng Tát Lạt bị giết chết, hơn nữa còn chết rất thảm thương, yết hầu bị xuyên thủng, lại còn bị ngoáy rộng, thật sự người yếu bóng vía trông thấy liền có thể ngất xỉu tại chỗ.

Mà cái bóng người vừa ra tay lạnh lùng kia, tuy bị che lấp bởi một lớp áo choàng dày, nhưng y vừa nhìn liền có thể nhìn ra.

Hoa hồng sẽ có gai, anh túc sẽ có độc, đúng là không thể phủ nhận ý tứ trong mấy cách ví von này rất đúng.

Động tác Hoàng Phủ Minh Phong thoáng dừng lại, sau đó lại rất thản nhiên mà nói:

“Chuyện này, là đệ ra tay.”

“Cái gì?” Hoàng Phủ Miên Khang nhất thời tưởng tai mình có vấn đề.

Hoàng Phủ Minh Phong cũng không mất kiên nhẫn, bình tĩnh lặp lại:

“Là ý của ta, là đệ thi hành.”

Hoàng Phủ Miên Khang ú ớ thêm vài tiếng, cuối cùng bày ra vẻ mặt vừa phẫn uất vừa bất lực, y xua xua tay:

“Được rồi rồi được rồi, giết người tàn nhẫn là đệ giết, thu dọn dựng hiện trường giả cũng là đệ làm, không liên quan đến thái tử phi của huynh!”

Sau, y lại cười một cách ranh mãnh:

“Hoàng huynh, huynh vậy mà lại có thể bảo vệ nàng ta.”

Hoàng Phủ Minh Phong gấp cuộn sớ lại, trực tiếp đuổi người:

“Đệ có thể đi.”

Sau đó, Lý công công chờ hầu bên ngoài thư đường lại phải dỏng tai nghe vị vương gia uy quyền than thở đủ chuyện. Y ngồi ở bậc tam cấp, thở dài:

“Haiz, hoàng huynh ta cần mỹ nữ, không cần ta!”

Nhưng khi tự tâm sự với lòng mình, Hoàng Phủ Miên Khang bỗng nhớ đến Chiêu Thủy, có lẽ làm người, sẽ không thể chỉ duy nhất một lần động tâm.

Đêm đó, khu vực nhà giam của phủ tri huyện vùng Lũng Nham xảy ra hỏa hoạn, lửa cháy ngập trời không cách nào dập được. Cũng may, nơi đó hiện tại chỉ đang giam giữ một người, Tát Lạt. Người đã chết, thi thể cũng cháy thành tro.

Cố Tịch Hy nghe thấy, chén trà trên tay liền lập tức rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Tại sao lại cháy?

Người cháy thành tro rồi, bây giờ đến cả có muốn điều tra cũng không tra được bất kỳ thứ gì.

Là do nàng may mắn, hay là do có ai đó âm thầm ở phía sau châm mồi lửa?

Thần kinh nàng trong phút chốc liền căng ra như dây đàn.

Hay là Hoàng Phủ Minh Phong?

Không, sao có thê là hắn, nếu hắn biết nàng dám ở sau lưng hắn giở trò, hơn nữa còn là trò giết người, giết chết một tội nhân đang chờ đưa về mẫu tộc, chỉ e hắn cũng sẽ lập tức nổi cơn thịnh nộ mà muốn truất phế nàng.

Chương Hằng đã nói, Hoàng Phủ Minh Phong ghét nhất là bị người ta lừa gạt, hắn cũng nhiều lần nhấn mạnh, nàng tốt nhất đừng bao giờ dối gạt hắn.

Nhưng người có bản lĩnh ở đây thao túng càn khôn, ngoại trừ Hoàng Phủ Minh Phong ra, Cố Tịch Hy thật sự không nghĩ ra ai nữa cả.

Đang lúc đầu óc Cố Tịch Hy còn đang rối rắm như một mớ bòng bong, Lý công công đã đến ngoài cửa, ông ta nói, Hoàng Phủ Minh Phong triệu nàng sang chỗ hắn.

“…”

Cố Tịch Hy không nhớ nổi, mình đã di chuyển sang đó như thế nào. Cho đến khi mùi Long Diên hương xộc vào mũi, xuyên mà bức bình phong vách mỏng, trông thấy bóng dáng hắn đang ngồi cạnh bàn, nhàn nhã xem mấy quyển sớ tre. Nàng đứng sau bức bình phong đó nửa ngày, lại không dám lên tiếng nói rằng mình đã đến.

Hoàng Phủ Minh Phong nhếch môi một cái, không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi nói:

“Sao thế, không muốn gặp bổn thái tử à?”

Người Cố Tịch Hy như có hệ thống bật mở, ngay lập tức nhấc chân váy bước qua. Nàng đứng đối diện hắn, giọng nói không khỏi e dè:

“Tham kiến điện hạ…”

Nàng cố quan sát, cố kiểm tra xem có tia giận dữ nào xuất hiện trên dung mạo anh tuấn của hắn không, nhưng kết quả chỉ có một nét mặt cương nghị không nhìn ra biểu cảm. Hắn luôn là như vậy, luôn khiến người khác cảm thấy mù mờ và hoang mang.

“Thái tử phi, qua đây.” Hắn lại cất giọng, một tay khẽ vẫy nàng.

Khi Cố Tịch Hy đã đến sát gần bên cạnh rồi, Hoàng Phủ Minh Phong mới từ từ buông quyển sớ tre xuống, đầu hơi ngả ra sau:

“Nàng giúp ta xoa thái dương một chút đi.”

Cố Tịch Hy đưa hai bàn tay đang lạnh toát vì mồ hôi của nàng lên, khẽ chạm vào hai bên thái dương của hắn, nhịp tim trong lồng ngực ngược lại vỗ đến điên cuồng.

Hắn đang nhắm mắt, song dường như vẫn cảm nhận được đầy đủ mọi biểu tình và trạng thái cảm xúc của nàng.

“Sao lại sợ như vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »