Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Phượng Tê cung.

Phương Giao dâng trà an thần cho hoàng hậu. Trong lòng không khỏi có chút dao động thay cho chủ tử mình:

"Nương nương, thái tử phi thật sự có thể khiến thái tử đặt trong mắt sao?"

Bà thật sự dè chừng, công sức bồi đắp của bọn hị lên nàng sẽ thành muối bỏ biển.

Hoàng Phủ Minh Phong tự tôn cao, dã tâm cũng lớn, tình cảm lại càng không thể trêu đùa. Hắn đối với người từng được Hoàng Phủ Bắc Trì ôm trong tay, ấp trong lòng lại có thể như không có gì mà đưa nàng đến ngôi vị hoàng hậu sao?

Dù gì một màn thâm tình kia giữa Hoàng Phủ Minh Phong và Trần Chiêu Thủy, bọn họ đều đã thấy qua.

Thế nhưng hoàng hậu lại rất kiên định:

"Không thể cũng phải thành có thể!"

Hơn nữa, bằng một loại thiên tính của người mẹ hiểu rõ con mình, bà lại cảm thấy thái tử phi của hiện tại rất thích hợp với Hoàng Phủ Minh Phong. Nàng không hoạt bát như Trần Chiêu Thủy, cũng không phải kiểu thâm trầm như Bảo Quân Hoa. Thay vào đó là sự dung hòa tròn vẹn của nhu và cương, có thể khiến người khác yên lòng.

Hoàng Phủ Minh Phong, dù là thái tử hay hoàng đế, hắn cần một người như vậy đi bên cạnh.

Hơn nữa, bởi vì nàng là... là huyết mạch duy nhất của Trường Khánh Diên.

Bằng mọi giá phải bảo vệ, phải nâng đỡ.

Phương Giao cung kính vâng một tiếng. Hầu hạ trong cung, ở bên cạnh hoàng hậu lâu như vậy, bà cũng coi như thọ giáo rõ ràng được câu: yêu chim thì yêu cả lồng...

Cố Tịch Hy ngủ không yên giấc. Nếu như hôm qua nàng ngủ gục ở điện Thừa Chính ngon giấc bao nhiêu, thì bây giờ một mình ở Tựu Nguyệt điện lại trằn trọc, khổ sở bấy nhiêu.

Trời vừa lập hạ, vẫn còn chưa trở nóng, nhưng nàng đã thấy sự oi nồng xộc đầy trong thân thể.

Trở mình đến lần thứ mười, nàng dứt khoát ngồi dậy, xuống giường.

Vì là mùa hè, cửa sổ nhỏ trong phòng ngủ của nàng không khép lại, chỉ rũ xuống một tấm liễn tre. Vài tia sáng lọt vào qua những khe hở của các thanh nứa, thu hút sự chú ý của Cố Tịch Hy.

Khi nàng tiến lại cuộn tấm liễn lên, nhất thời bị cảnh tượng huyền ảo của bầu trời đêm mê hoặc. Hóa ra đó là ánh sáng của trăng. Tựu Nguyệt điện, đúng như tên gọi, là nơi có thể ngắm trắng một cách rõ ràng, tròn trịa nhất trong cả hoàng cung. Cố Tịch Hy nhẩm tính, phát hiện hôm nay vừa khéo là ngày Rằm, chả trách ánh trăng lại sáng và trong như vậy.

Nàng không đi giày, cứ vậy ngồi lên ô cửa sổ, tựa lưng vào vách, ngẩng đầu ngắm trăng.

Hoa bạch trà do Hoàng Phủ Minh Phong sai người trồng tỏa hương ngào ngạt, so với mai chiếu thủy còn thanh tao hơn mấy phần. Dễ khiến lòng người ngất ngây.

Đã bao lâu rồi, nàng chưa ngắm trăng?

Lúc nhỏ, sư mẫu không cho nàng dùng tay chỉ trăng, bà nói như vậy giống như muốn xiên qua nguyệt quang, sẽ bị các vị thần trừng phạt. Nàng không muốn bị phạt, cũng không muốn phá hủy ánh trăng, về sau liền không chỉ nữa, thay vào đó là âu yếm giơ cả bàn tay xung quanh ánh trăng tròn, như thể muốn vuốt ve, gìn giữ.

Nàng luôn như vậy, luôn kính nhi viễn chi với những thứ mà bản thân cho là tốt đẹp. Sợ bản thân thấp kém, động vào sẽ phá hủy chúng.

Bây giờ, nàng đối với những vinh hoa vây quanh lại càng dè chừng e ngại. Trường Khánh Diên bảo nàng hãy quên cái tên Cố Tịch Hy đi, nàng ngược lại mang nó khảm vào trong trí óc, không ngày nào không tự nhắc bản thân về thân phận của mình.

Cố Tịch Hy thấp hèn, nhưng nàng không yêu Hoàng Phủ Bắc Trì.

Cố Tịch Hy lừa gạt Hoàng Phủ Minh Phong, nhưng nàng trong tâm cũng chỉ có hắn.

Cố Tịch Hy, một đời một phu.

Chỉ là cả đời này, nàng cũng không thể thốt ra chân lý vốn thuộc về mình.

Không hiểu sao, nàng lại có chút thương tâm khi nghĩ đến điều này. Có lẽ vì nàng cũng là nữ nhân, cũng muốn được yêu thương bởi phu quân của mình.

Nàng lại tủi thân, lại ganh tỵ. Trần Chiêu Thủy bạc mệnh, đáng tiếc, nhưng ít ra nàng ta đã yêu và được yêu, hơn nữa còn là một tình yêu rất mãnh liệt và sâu nặng.

Đoạn rồi, nàng lại bật cười tự giễu, ở đời làm gì có chuyện phúc lành đua nhau cùng tới. Nàng vừa muốn trường mệnh, lại vừa muốn chân tình, thật là tham lam!

Cố Tịch Hy không để ý, gò má mình đã lấp lánh một thứ nước trong suốt, nóng hổi tự bao giờ.

"Nàng làm gì vậy?"

Giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng phá tan sự thẩn thờ của Cố Tịch Hy. Khi nàng quay đầu lại đã thấy Hoàng Phủ Minh Phong đứng ngay cửa ra vào.

Nàng hoảng hồn tới mức quên mất trạng thái hiện tại của bản thân, một phát nhổm người dậy liền mất điểm tựa, suýt thì ngã bật ra khỏi cửa sổ.

Nếu không nhờ nàng nhanh tay níu lại vách tưởng, cộng thêm Hoàng Phủ Minh Phong tiến tới tóm lấy eo nàng, thì chỉ e nàng thật sự té lộn đầu ra khỏi phòng, nằm sóng soài trên cỏ.

Cố Tịch Hy hận chết sự bất cẩn này của mình.

"Điện hạ. Sao chàng...?"

Ánh mắt nàng đầy vẻ bất ngờ, lại xen thêm mấy phần sợ hãi không thôi. Nàng muốn hỏi vì sao hắn lại có mặt vào giờ này, ở đây, thay vì là điện Túc Dữ.

Hoàng Phủ Minh Phong khẽ nhếch môi, gương mặt hắn dưới ánh sáng của trăng rằm càng được tôn lên, đẹp như bích họa, lại có chút bí ẩn cực kỳ lôi cuốn.

"Thái tử phi không hoan nghênh ta?"

Cố Tịch Hy hoảng sợ, lắc đầu như trống bỏi:

"Không ạ."

Thật ra là sợ phát khiếp. Nàng đang suy tư về hắn, kết quả người thật việc thật thình lình xuất hiện, còn không cho cung nhân thông báo, cứ như quỷ như thần đứng đó...

Nàng muốn tiếp tục lên tiếng, hỏi hắn có muốn uống trà nóng như thường lệ rồi mới nghỉ ngơi hay không. Vì trà hiện có đã nguội ngắt từ lâu.

Nhưng nàng dừng lại, vì cảm thấy có gì đó không đúng.

Khi nãy, nàng suýt té, tay kịp bấu lại vách tường nhưng không đáng kể sức, là Hoàng Phủ Minh Phong đỡ eo nàng mới tránh được một màn vừa đau vừa xấu hổ kia.

Mà cho đến thời điểm này, tay hắn vẫn đặt trên eo nàng, nàng vẫn còn ngồi trên bệ cửa, hai chân khi nãy luống cuống mà không khép lại đàng hoàng.

Kết quả, tạo thành một tư thế kỳ lạ, có hơi ám muội...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang