Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Những khi thanh tịnh mà ngẫm lại, Cố Tịch Hy luôn cảm khái bản thân mình đôi khi sẽ trở nên to gan một cách bất ngờ. Ví dụ khi đang giúp Hoàng Phủ Minh Phong tắm rửa, nàng lại chú ý đến ấn đường của hắn. Trong hình dung và ấn tượng của nàng, Hoàng Phủ Minh Phong là người có nét mặt bình thản, dù hỷ nộ ái ố trong tâm ra sao, hắn cũng không hề bày ra ngoài. Đó là ưu điểm, cũng là thống khổ của người làm trữ quân.

Nhưng lần này, hiếm hoi nàng được trông thấy thái độ được bày vẽ lên gương mặt anh tuấn ấy.

Hoàng Phủ Minh Phong ngả đầu ra phía sau, mắt nhắm lại như tận hưởng sự hầu hạ của Cố Tịch Hy, nhưng mi tâm thì chau lại khác thường.

Nàng như vô thức chạm tay lên nơi đó, mang theo chút khát vọng muốn kéo dãn ra.

Hàng mi hắn khẽ chớp nhưng không mở mắt, chỉ trầm giọng hỏi:

“Sao thế?”

Cố Tịch Hy giật mình, vội rụt tay về:

“Điện hạ có phiền muộn sao?”

Một khoảng thinh lặng diễn ra trông chốc lát, cuối cùng bị đánh tan bởi tiếng ừ rất khẽ của Hoàng Phủ Minh Phong.

Cố Tịch Hy lại thoáng rơi vào bối rối. Nàng không biết mình sẽ tiến lên hỏi tiếp, thể hiện thái độ quan tâm, hay là nên ngậm miệng an phận.

Trong lúc đó, nàng lại trông thấy một vết thương mới, vẫn còn đỏ ửng xuất hiện sau gáy, gần vành tai trái của hắn. Lần này lại là kiểu vết thương nhỏ, mảnh, nhưng cũng có thể đoán ra nếu người không tránh kịp, nhất định sẽ khoét rất sâu, thậm chí là thành một nhát chí tử, chỉ có thể là do ám khí gây nên.

Nàng luôn không hiểu, dạo gần đây hắn không dẫn binh chinh chiến sa trường, vậy vì sao người lại cứ chồng chéo vết thương.

Hoàng Phủ Minh Phong như biết tỏng nàng đang quan sát vết thương mới của hắn, nói:

“Trước ngày chúng ta khởi hành, có một đám thích khách muốn tiến vào điện Sùng Đức.”

Hắn nói lấp lửng nhưng vẫn khiến nàng cả kinh. Điện Sùng Đức là nơi nghỉ ngơi của hoàng đế, dám to gan thích khách, tuyệt đối không phải hàng tầm thường.

Nàng hơi hoảng:

“Vậy…?”

“Đã chết hết rồi, có kẻ bị giết, có kẻ tự vẫn.”

Thiên triều Đại Sở, thật ra cũng chất chứa vô vàn những đợt sóng ngầm…

Cố Tịch Hy không biết vì sao hắn nói với nàng mấy thứ này, rốt cục là có ẩn ý, thái độ thâm sâu gì phía sau. Nhưng giả bộ ngây ngốc tạm thời bỏ qua nhưng mưu toan đó, thì đây là lần đầu tiên nàng và hắn trò chuyện một cách bình thường.

Nàng không muốn can chính, nhưng nàng thấy phu thê nhà người sẻ chia sớt tâm sự với nhau, thê tử có thể chẳng có ý kiến gì hay ho, nhưng chỉ cần làm một người lắng nghe thuần túy, giúp phu quân có chỗ giải bày tâm trạng, tự nhiên sẽ tạo ra một cảnh tượng hòa hợp, êm đềm.

Nên khoảnh khắc này, Cố Tịch Hy có chút thấy ngọt ngào. Thật ra, giới định về hạnh phúc và vui vẻ của nàng rất đơn giản, chỉ mong những điều bình thường và giống với tự nhiên nhất là đã mãn nguyện.

Giường ở đây cũng nhỏ hơn so với Tựu Nguyệt điện, khi cùng nhau nằm chung một giường, Cố Tịch Hy phát hiện nàng và hắn sẽ rất dính sát nhau.

Nếu nằm theo cách thông thường, ta một bên, chàng một bên, nước sông không phạm nước giếng, Cố Tịch Hy nghi ngờ không biết nửa đêm Hoàng Phủ Minh Phong có bị nàng lấn cho rớt xuống đất hay không. Dù sao đến bây giờ, nàng vẫn chưa khám phá ra được thói xấu khi ngủ của mình trong lời hắn là chuyện gì.

Cố Tịch Hy đứng tần ngần trước giường hồi lâu, khi Hoàng Phủ Minh Phong đã ngồi lên giường rồi, nàng vẫn loay hoay không biết nên ngủ như thế nào.

Hoàng Phủ Minh Phong thắc mắc:

“Nàng sao thế?”

Cố Tịch Hy hơi gượng gạo đáp:

“Điện hạ, giường… giường nhỏ, nằm hai người sợ sẽ không thoải mái, hay thiếp sang huyễn tháp kia ngủ.” Nàng vừa nói vừa chỉ tay về phía huyễn tháp sát vách phòng.

Hoàng Phủ Minh Phong đột nhiên bật cười:

“Nàng sợ ta làm gì nàng sao?”

Cố Tịch Hy trợn tròn mắt, sợ cái khỉ gì…

Nàng không quên, hắn càng không quên, cách đây ít lâu nàng còn bày trò cầu xin hắn lâm hạnh nàng, kết quả thì tới thời điểm hiện tại mình vẫn là một cô nương trong trắng.

Nếu nói sợ, phải là nàng sợ hắn không làm gì nàng thì đúng hơn.

Cố Tịch Hy lắc đầu như trống bỏi:

“Không… không!”

Nàng mím môi, suy nghĩ cái giường chật này biết đâu lại thành tác nhân cho mối quan hệ giữa nàng và hắn. Không có tình cảm, thì ít ra cũng phải có bước tiến triển về mặt xác thịt.

Ủng hộ nàng đi Lũng Nham lần này, hoàng hậu, Trường Khánh Diên, và cả Chương Hằng đều là muốn khiến phu thê bọn họ ở nơi rừng thiêng nước độc, sinh ra chút hư cảm cô liêu, sát gần nhau hơn một chút.

Vậy thì ngủ… Nàng cẩn trọng leo qua người Hoàng Phủ Minh Phong, đặt mình nằm xuống, vì cách lồng ngực hắn một khoảng rất gần nên mùi Long Diên hương tràn ngập trong khứu giác.

Đột nhiên sinh ra suy nghĩ, cái giường be bé, không khí cũng có chút lành lạnh, ôm nhau ngủ sẽ ngon hơn.

Suy nghĩ đó khiến Cố Tịch Hy giật mình, thôi đi, Hoàng Phủ Minh Phong không phải là kiểu người dễ xiêu lòng, lần mời mọc tửu sắc kia còn chưa dạy nàng một phen đáng nhớ sao.

Tốt nhất là nên trói hai tay sát vào thân người, an phận mà ngủ, đừng bày ra những trò vô ích.

Nàng khẽ gọi:

“Điện hạ…”

Hoàng Phủ Minh Phong rũ mắt nhìn nàng.

“Ừm… Giường chật, nếu nửa đêm thần thiếp có… có mơ ngủ làm ra điều gì không phải, mong chàng lượng thứ.”

Ánh mắt Hoàng Phủ Minh Phong đậm ý cười:

“Nàng sẽ làm gì?”

Cố Tịch Hy dở cười dở khóc, cũng không thể nói huỵch toẹt ra. Ví dụ như, gác tay gác chân tùy tiện, hay bật ra tiếng ngáy…

Cuối cùng, Hoàng Phủ Minh Phong cũng nhớ ra lần trước muốn đùa giỡn nàng một chút, nói nàng có tật xấu khi ngủ.

“Yên tâm đi, nàng không có tật xấu gì cả.”

Cố Tịch Hy chớp chớp mắt, có hơi thiếu lòng tin.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »