Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Hoàng Phủ Minh Phong quả nhiên đến, hơn nữa còn đến sớm hơn mọi khi. Điều này làm Cố Tịch Hy dấy lên trên trong lòng sự nghi hoặc, có phải hắn biết đêm nay nàng “hành động” nên mới cố tình đến sớm để xem tuồng hay hay không?

Sau khi hầu hạ bữa tối xong xuôi, cung nhân đều lui ra hết, chừa lại trong phòng hai người là nàng và hắn, cùng một bình rượu ngọt làm ấm tâm.

Cố Tịch Hy thu can đảm, chủ động rót rượu cho hắn, đồng thời cất giọng nhẹ nhàng:

“Hôm nay điện hạ có mệt không?”

Không hiểu sao nói ra lời này, nàng lại cảm thấy ngượng ngùng. Cảm giác cử chỉ của mình tuy rất thanh cao đài các, nhưng ý vị lại giống những nàng tửu nghệ ở phường quán kết hoa.

Gương mặt Hoàng Phủ Minh Phong không đổi sắc, ánh mắt đặt trên người Cố Tịch Hy vẫn rất bình thản. Nàng mặt áo lụa, chất vải mềm mại, hơi mỏng, làm lộ ra một khuôn ngực trắng ngần, e ấp bên dưới tấm yếm đào là cảnh xuân phơi phới. Đây là kiểu đồ Chương Hằng chuẩn bị cho nàng, trước nay vẫn vậy, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không giúp nổi Cố Tịch Hy xóa đi dấu vết thủ cung sa. Cũng may tiết xuân bắt đầu ấm lên, không thì nàng cũng bị lạnh đến phát cóng.

Cố Tịch Hy có lúc ngắm bản thân trong gương, có hơi tự phụ về việc rõ ràng bản thân có nhan sắc, hơn nữa còn là kiểu rất thu hút người khác. Vậy mà không thể khiến Hoàng Phủ Minh Phong động tâm…

Nàng đã chú ý đến cổ tay của Bảo Quân Hoa, nàng ta không còn dấu vết đó nên cũng không cần khổ sở che giấu như nàng. Vậy thì rõ ràng, cái chuyện đó của Hoàng Phủ Minh Phong rất bình thường…

Có lúc, Cố Tịch Hy buộc lòng phải hoảng sợ, khi nghĩ đến khả năng hắn không chạm vào nàng, là vì cho rằng thân thể này đã trải qua bởi Hoàng Phủ Bắc Trì, cái vết thủ cung trong trắng kia chẳng qua là vải thưa che mắt thánh của Trường Khánh Diên?

Nàng càng nghĩ, càng cảm thấy bản thân không chủ động, hậu quả về sau càng khó lường.

Hoành Phủ Minh Phong làm như không nghe ra chút ẩn ý nào trong lời của Cố Tịch Hy, nhẹ nhàng lắc đầu một cái:

"Không sao. Nghỉ ngơi thôi."

Một tiếng nghỉ ngơi nhẹ bâng của hắn, lại khiến nàng tưởng như tâm mang mấy hòn đá tảng.

Hoàng Phủ Minh Phong đứng dậy, ý muốn Cố Tịch Hy giúp hắn canh y như bình thường. Nàng mím môi tiến lên, ngón tay mềm mại khẽ lần theo vạt áo. So với lần đầu, hiện tại tay nghề của nàng đã đạt đến độ thượng thừa, động chạm một chút liền xong.

Nhưng lần này, nàng lại có hơi chần chừ, vô thức khiến động tác cứng nhắc mấy phần. Nàng thấp hơn hắn một cái đầu, lúc này lại còn đang khụy người xuống mấy phần để tháo y phục, không cách nào nhìn ra được biểu cảm của người trước mặt.

Có lẽ hắn đang cau mày.

Nàng nén một cái hít sâu, thỏ thẻ cất giọng:

"Điện hạ..." Ngón tay nàng vẫn còn đặt trên nút thắt ở vạt áo trước ngực hắn.

Âm thanh người đối diện có hơi khàn:

"Hửm?"

Cố Tịch Hy cố ép bản thân mình không được căng thẳng. Nhất là ngón tay, tuyệt đối không được run.

"Điện hạ, có phải thần thiếp có chỗ nào không đúng, hầu hạ chàng không chu đáo, khiến chàng phật lòng hay không?"

Nàng thậm chí còn muốn nói huỵt toẹt ra rằng, nếu không, vì sao hắn không lâm hạnh nàng.

Nữ nhân tơ tưởng đến chuyện hoan ái là không nên. Nhưng hắn và nàng đều biết rõ, nàng không còn là khuê nữ, nàng là thê tử của hắn. Nếu một ngày vết thủ cung sa kia bị lộ, nàng sẽ hiển nhiên biến thành trò cười.

Không chỉ có nàng, còn có cả Trường gia.

Hoàng Phủ Minh Phong bật cười, nhưng giọng điệu rất nhỏ, như thể nén sâu trong cuống họng.

Hắn tự mình cầm lấy chỗ nút thắt Cố Tịch Hy đang tháo dỡ, nhanh chóng tháo ra, sau đó quay lưng đi về phía giường.

Nàng vẫn đứng im, ánh mắt có vài tia hoảng sợ. Cảm giác như mình đang vờn nhau với hổ.

Nhưng Hoàng Phủ Minh Phong biểu lộ một chút cũng không giống hổ. Hắn luôn rất bình thản, nhẹ nhàng, giống như một mặt hồ lặng. Phía dưới chôn bao nhiêu sóng ngầm, không ai biết được.

Hắn ngồi xuống giường, thong thả buông lời:

"Sao thái tử phi lại hỏi lời này? Nàng là ái nữ của Trường gia, làm gì có khiếm khuyết, nói gì đến chuyện khiến ta phật ý!"

Nhưng mà... Cố Tịch Hy quả thực có cảm giác mình bị nghẹn họng.

Nàng khẽ nhắm mắt, thu hết can đảm quỳ xuống. Sự va chạm giữa đầu gối và mặt sàn thậm chí gây ra tiếng động không nhỏ.

Hoàng Phủ Minh Phong có hơi nhíu ở mi tâm.

Nàng vạch ống tay áo mình, để lộ một chấm son đỏ hỏn trên cánh tay.

"Điện hạ, thần thiếp nhập cung hơn hai tháng, người vẫn mang thủ cung sa. Trong lòng lo sợ nếu để người bên ngoài cánh cửa này nhìn thấy, thật sự e không thể tiếp tục ngẩng mặt làm người!"

Cố Tịch Hy có suy nghĩ, hình như bản thân đã mang hết dũng khí tích lũy của bản thân ra để nói lời này.

Ánh mắt Hoàng Phủ Minh Phong đột nhiên trở nên rất sâu, tiêu điểm của hắn đặt trên người nàng, tựa hồ xuyên qua mọi thứ. Hắn khiến nàng lạnh toát sống lưng.

Không gian yên tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Rất lâu sau đó, Hoàng Phủ Minh mới điềm nhiên mà cất giọng:

"Ta thiết nghĩ là nàng không muốn điều ấy..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »