Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Qua ba ngày kể từ đêm “thề thốt” ấy, Hoàng Phủ Minh Phong không lui đến Tựu Nguyệt điện nữa, ngay cả Chương Hằng cũng e ngại về việc liệu giữa phu thê họ thật sự xảy ra bất hòa. Có vẻ là chính bà đã đánh tiếng đến Phượng Tê cung, buổi chiều hôm ấy, hoàng hậu kim khẩu ngọc ngôn triệu thái tử và thái tử phi đến dùng bữa.

Trở thành phu thê lâu như vậy, đây cũng là lần đầu tiên Cố Tịch Hy và Hoàng Phủ Minh Phong cùng nhau đi gặp mặt trưởng bối.

Tiệc bày ở Ngự viên của Phượng Tê cung, khi Cố Tịch Hy đến, Hoàng Phủ Minh Phong vẫn còn chưa có mặt. Hoàng hậu trông thấy nàng thì lập tức niềm nở:

“Thái tử phi mau ngồi xuống.”

Nói rồi, bà lập tức truyền cho Phương Giao mang lên một cặp bộ dao làm từ ngọc trắng muốn ban tặng. Cố Tịch Hy sớm đã được dạy, ngọc trắng là thứ được làm từ minh châu Đông Hải, người dòng lưng xuống biển mò trai cực kỳ khổ cực, đây là bảo vật của nhân gian. Nàng có hơi thụ sủng nhược kinh, không dám nhận lấy.

“Mẫu hậu, ngọc trắng quý giá, nói chi là cả một bộ dao, nhi thần thật lòng không dám nhận.”

Hoàng hậu vẫn cười hiền hậu:

“Bộ dao này là món quà của bệ hạ ban tặng khi bản cung mang thai hoàng tử đầu tiên đó con.”

Hoàng đế Cao Tông có cả thảy chín người con trai, trong đó hai người yểu mệnh. Có ba người do hoàng hậu thân sinh, Hoàng Phủ Minh Phong được phong thái tử, Hoàng Phủ Miên Khang phong Hòa vương gia, người con lớn nhất là Tam hoàng tử Hoàng Phủ Doãn Kỳ phong Tấn vương gia, hiện đang canh giữ đất phong phía Đông quốc thổ thiên triều.

Người người đều nói, hoàng hậu Chu Tuệ Tâm đến ngày hôm nay vẫn là phước hạnh ngập tràn.

Ánh mắt hoàng hậu có chút chờ mong:

“Ban tặng thứ này cho thái tử phi, là bản thân bản cung muốn sớm cho hoàng tôn.”

Cố Tịch Hy mím môi, suýt thì sặc bởi chính nước bọt của mình. Hơn nữa, cũng không biết là hoàng hậu cố ý hay vô tình, lời vừa thốt ra vừa vẹn lúc Hoàng Phủ Minh Phong xuất hiện.

Cũng chỉ là mấy ngày không gặp, nhưng Cố Tịch Hy khi trông thấy hắn lại trở nên có chút khẩn trương.

Hắn bình thản hành lễ với hoàng hậu, sau lại rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng theo sự an bày vị trí trước đó. Nhìn món đồ vẫn ở trên tay Phương Giao, hắn giống như thuận miệng mà nói:

“Tấm lòng của mẫu hậu, nàng cứ nhận lấy!”

Cố Tịch Hy hết cách, chỉ đành ra hiệu cho Trữ Nhi đón nhận, sau đứng lên cảm tạ hoàng hậu. Khi ngồi xuống lại, nàng không nén được mà lén đưa mắt nhìn Hoàng Phủ Minh Phong đang nhàn nhã nhấp rượu bên cạnh, lòng dâng lên một tia phẫn nộ mỏng manh. Hoàng tôn gì chứ, ngay cả người nàng hắn còn chưa thèm động.

Nàng cũng càng không tin, chuyện phòng the kia giữa mình và hắn, Chương Hằng không nói với hoàng hậu. Lời kia thốt ra đích thực là đợi Hoàng Phủ Minh Phong tới để nói cho hắn nghe.

Sau khi cho người dâng thức ăn lên, hoàng hậu mới quay sang hỏi chuyện Hoàng Phủ Minh Phong:

“Dạo này bản cung nghe bảo tiền triều có điều không như ý, con có mệt lắm không?”

Hắn nhẹ gật đầu:

“Hồi mẫu hậu, đúng là có, nhưng không đến nỗi.”

Hoàng hậu nói:

“Nên chú ý sức khỏe bản thân. Trước đây, mẫu hậu nhớ con rất thích dùng canh bát tiên do Chương Hằng nấu, vừa hay món đó cũng có tác dụng điều hòa khí huyết, dưỡng tâm. Chương Hằng, có thời gian rảnh hãy chỉ cho thái tử phi, canh do thê tử nấu thì có khi hiệu quả tăng gấp đôi.”

Lời nói ra đều pha lẫn phong vị vui vẻ.

Cố Tịch Hy từ đầu đến cuối đều tuân thủ quy tắc ăn không nói, ngủ không nói, khi nghe hoàng hậu đề cập đến chuyện nấu canh thì giật mình, sau cũng chỉ biết gượng cười. Nàng quả thật chưa từng nghĩ đến chuyện này, hơn nữa cảm thấy với tính cách của Hoàng Phủ Minh Phong có vẻ không thích mấy hành động làm vẻ quan tâm như vậy. Nàng vô tư tùy ý mang thức ăn tự làm ra, không biết chừng còn biến thành ý đồ không tốt.

Dù sao một màn rót rượu tra hỏi chuyện phòng the kia đã khiến nàng ê chề lắm rồi…

Nhưng Chương Hằng đứng bên cạnh lại rất lấy làm nghiêm túc, thận trọng vâng dạ.

Bữa ăn tiếp diễn với mấy lời hỏi thăm qua lại giữa hoàng hậu và Hoàng Phủ Minh Phong. Cố Tịch Hy im lặng lắng nghe, không bị gọi đến tuyệt đối không chen lời. Cuộc trò chuyện qua lại còn nhắc đến cả việc tiền triều, nàng có chuyện nghe hiểu, cũng có chuyện không hiểu.

Hai người họ có nhắc qua chuyện Miêu tộc, là một bộ tộc tuy thần phục thiên triều, nhưng mấy năm nay binh mã phát triển, có hơi khiến thần tử của thiên triều e ngại. Lập hạ tới, bọn họ như thường lệ sẽ mang theo cống phẩm đến kinh thành, tốt nhất là không được xảy ra bất trắc, bằng không lại gây chuyện rạn nứt hai bên.

Cố Tịch Hy có ấn tượng với hai chữ Miêu tộc này. Qúa khứ bọn họ từng có mấy lần không yên, đều là do Trường gia lãnh quân dẹp loạn, lần gần nhất là cách đây 13 năm, do chính tay Trường Khánh Diên đả bại. Nàng nhớ tới thanh kiếm Tàn Hồng mình từng lấy luyện võ, chính là một cống phẩm quý giá của bọn họ dâng cho Trường Khánh Diên. Khi nàng nhập cung cũng mang theo, nhưng hiện nằm sâu dưới đáy rương, thiết nghĩ cũng không có chỗ dùng đến.

Hơn nữa… Cố Tịch Hy không biết liệu có phải do bản thân quá nhạy cảm hay không. Khi đề cập đến Miêu tộc, người ngồi bên cạnh mình tỏa ra chút phần sát khí sắc lạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »