Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

Trường Khánh Diên muốn trực tiếp gặp nàng? Lời này trong thoáng chốc khiến da đầu Cố Tịch Hy rê rần, lồng ngực giật thót lại.

Nàng mím môi gật đầu, nhanh chân xuống giường, khoác thêm một lớp áo ngoài rồi đi theo Từ Phúc.

Thân thủ ông ta quả nhiên khiến nàng mở rộng tầm mắt, chỉ bằng một cái nhẹ nhàng đặt tay liền có thể đưa nàng vượt qua mọi tầm mắt canh gác, đi đến một tiểu đình nhỏ nằm rất xa Đông Cung, mặt tiền còn bị một khối đá to che khuất, là một nơi không ai lui tới.

Trường Khánh Diên đang ở đây đợi nàng.

Người vận thường y màu lam, thấp thoáng bên trong tiểu đình, cả người tỏa ra một loại khí thế có thể áp chế người khác.

Cố Tịch Hy nhớ lại đêm mình được đưa tới biệt phủ của phủ thái sư, Trường Khánh Diên ngồi trong tiểu đình, khung cảnh và cảm giác cũng chính là thế này.

Từ Phúc hành lễ một cái rồi lui ra, có vẻ như là đi canh gác.

Cố Tịch Hy khẽ run, gọi một tiếng:

“Phụ thân!”

Trường Khánh Diên quay người, phẩy tay áo một cái rồi bước xuống đối diện nàng, ánh mắt mang tâm trạng hệt như ngày ông đứng trước nàng, hỏi cô nương có muốn làm con gái của bổn thái sư không.

Thấm thoắt cũng đã hơn nửa năm kể từ ngày đó.

Trường Khánh Diên nhìn nàng, cất trọng thâm trầm:

“Đan nhi vẫn tốt chứ?”

Cố Tịch Hy gật đầu:

“Thưa phụ thân, vẫn tốt, nhưng mà…”

Người trước mặt nhíu mày:

“Thế nào?”

Cố Tịch Hy cảm thấy không dễ dàng gì mới có thể trực tiếp giáp mặt với Trường Khánh Diên, nhất định là có chuyện, cũng không thể bỏ qua thời cơ giải tỏa hết những thắc mắc trong lòng mình.

Nàng hơi chồm người về phía trước, giọng nói khẩn trương:

“Phụ thân, có phải người đó vẫn chưa chết, cha muốn con dò la U cốc là vì có liên quan tới y?”

Trường Khánh Diên cơ hồ có thể trông thấy cả một thế giới quan đầy sợ hãi ngập đầy trong mắt Cố Tịch Hy.

Ông đưa tay chạm lên vai nàng:

“Con đã biết, đã thấy những gì?”

Cố Tịch Hy đưa tay vuốt ngực mình, như cố đè nén một quả tim đang nhốn nháo bên trong, chực chờ phá tan lồng xương mà nhảy ra ngoài.

Nàng mang hết toàn bộ mọi chuyện mình đã gặp, đã thấy ở Lũng Nham và trên hành trình trở về kể lại. Trong suốt câu chuyện, có hai chi tiết mà nàng ngay cả kể cũng không thành lời, sự run rẫy át chế thanh quản khiến cho câu chuyện bị ngắt quãng.

Trường Khánh Diên đưa hai tay ghì chặc lấy vai nàng, ép nàng bình tĩnh, sau đó mới từ từ vỗ lên mảng lưng gầy của nàng:

“Bình tĩnh nói, không sao.”

Đó chính là khi nàng quyết định mang kiếm Tàn Hồng đi kết liễu Tát Lạt, kẻ mà nàng dám chắc chín phần đã biết tỏng nàng không phải Trường Ý Đan. Và khoảnh khắc trong đêm hội hoa đăng nọ, Trữ Nhi nói với nàng, nàng ta trông thấy bóng dáng của Hoàng Phủ Bắc Trì.

Chỉ duy nhất hai chuyện này, đã đủ khiến cho Cố Tịch Hy gần như sụp đổ, vì nàng biết được bí mật kia không thể cùng theo Trường Ý Đan tuẫn táng, ngược lại cứ như cỏ úa, âm thầm chờ quật khởi trên chốn trần gian.

Mà khi cỏ lại nảy mầm, cả nàng, cả Trường gia sẽ đều chấm dứt.

Trường Khánh Diên nắm cứng lấy hai tay đang run rẫy không thôi của Cố Tịch Hy, quát khẽ nàng một tiếng:

“Đan nhi!”

Cố Tịch Hy cắn lấy môi mình, hai tay siết chặt.

Nàng nhìn Trường Khánh Diên

Người trước mặt thở dài, ánh mắt đăm chiêu đầy xa xôi:

“Có những chuyện không thể ngăn cản.”

Nàng nhíu mày không hiểu, sau lại bỗng phát giác ra thái độ của Trường Khánh Diên trước câu chuyện về Hoàng Phủ Bắc Trì lại không hề tỏ ra bất ngờ. Ngược lại giống như đã hoàn toàn dự đoán từ trước, lời của nàng đêm nay chẳng qua cũng chỉ là một bước xác minh.

Cố Tịch Hy thoáng rùng mình, nàng sợ sệt hỏi:

“Phụ thân, người biết y thật sự chưa chết, đúng không?”

Mà một cái gật đầu này của Trường Khánh Diên đã đem Cố Tịch Hy rớt xuống vực thẳm.

Vậy nàng phải như thế nào?

Đến mức này, Trường Khánh Diên cũng không tính chuyện giấu Cố Tịch Hy nữa.

Thật ra, cả Hoàng Phủ Minh Phong và Trường Khánh Diên đều chưa từng tin rằng Hoàng Phủ Bắc Trì thật sự đã chết, ngược lại luôn dốc lực truy tìm dấu vết.

Trước khi Hoàng Phủ Minh Phong và Cố Tịch Hy khởi hành đi Lũng Nham, thám tử của Trường Khánh Diên sớm đã báo về tin tức dò la về hành tung của Hoàng Phủ Bắc Trì, nghi ngờ y đang âm thầm triệu tập binh mã ở U cốc. Mà tin này phỏng chừng chính Hoàng Phủ Minh Phong cũng đã biết từ sớm và tự mình có đối sách.

Trường Khánh Diên không nắm được bên phía Hoàng Phủ Minh Phong chuẩn bị cho chuyện này như thế nào, chỉ biết tự mình cật lực lo liệu cho nhà họ Trường.

Mà Hoàng Phủ Bắc Trì nếu đã cố ý để lộ hành tung trước mặt Cố Tịch Hy, chứng tỏ y đã biết tỏng chuyện hoán long tráo phụng giữa nàng và Trường Ý Đan.

Cố Tịch Hy nghe đầu mình ong lên, nàng lẩm bẩm:

“Rốt cục y muốn gì?”

“Muốn giành những thứ mà y cho rằng nên thuộc về y.”

Cố Tịch Hy lảo đảo. Trong phút chốc, nàng đưa tay níu lấy ống tay áo của Trường Khánh Diên, như muốn tóm lấy cọng rơm cứu mạng của mình:

“Vậy chúng ta… Chúng ta phải thế nào đây?”

Nếu Hoàng Phủ Bắc Trì muốn tranh giành hoàng vị, hiển nhiên y sẽ quay về, mà nếu y quay về… Nàng và Trường gia đều không khác gì cá nằm trên thớt, một bên là Hoàng Phủ Bắc Trì, một bên là Hoàng Phủ Minh Phong.

Trường Khánh Diên đanh mặt, giọng nói nhỏ nhưng đầy uy lực:

“Không cần lo lắng. Đan nhi, con có gì phải lo lắng, con và Hoàng Phủ Bắc Trì vốn không có quan hệ gì cả!”

Cố Tịch Hy ngẩn người trong phút chốc.

Trường Khánh Diên lại đưa tay giữ lấy vai nàng, lực đạo ngày càng mạnh mẽ:

“Đan nhi, nhớ rõ điều này, con và Hoàng Phủ Bắc Trì không hề quen nhau, chưa từng gặp mặt!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »