Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8871 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Lưu công công giống như những gì Trường Khánh Diên đã thông báo từ trước, rành mạch tường thuật lại khẩu dụ của Cao Tông hoàng đế, hỏi ý kiến Cố Tịch Hy về việc cùng thái tử đến Lũng Nham.

Nàng cố ý tỏ ra bất ngờ, sau làm mặt băn khoăn một chút, chờ Trữ Nhi dâng lên cho người trước mặt một chén trà.

Nàng mỉm cười:

"Được dốc sức vì thiên triều là phước phần của Ý Đan."

Lưu công công gật gật đầu, truyền cho nội thị bên cạnh dâng lên cho nàng một cái tỏa ngọc, gọi là Mẫu Đơn:

"Đây là tấm lòng của hoàng thượng tặng cho thái tử phi."

Nàng cung kính hành lễ tạ ơn.

Mẫu đơn, hoa của quốc mẫu. Xem ra Cao Tông hoàng đế không chỉ muốn nhân sự việc này kiểm tra Hoàng Phủ Minh Phong, mà còn muốn kiểm tra nguyên cơ là nàng.

Lưu công công vừa đi, Tiểu Chu Tử từ bên ngoài đã hớt hải chạy vào thông báo, sắc mặt không có sự vui vẻ:

"Thái tử phi nương nương, bên Túc Dữ điện thông báo, Bảo lương đệ đã có hỷ!"

Cố Tịch Hy lập tức bất ngờ, bàn tay không kiềm được mà siết chặc Mẫu Đơn tỏa.

Chương Hằng vừa khéo bước tới liền nghe được lời này, sắc mặt tối đi vài phần. Bà thay Cố Tịch Hy bật hỏi:

"Ngươi chắc chắn?".

Tiểu Chu Tử cúi đầu:

"Nghe bảo đầu giờ Ngọ, Bảo lương đệ đột nhiên bị váng đầu, cung nữ bên cạnh không an tâm mới gọi thái y. Có vẻ là chỉ mới hoài thai hơn 1 tháng."

Cố Tịch Hy nhíu mày, là sau khi nàng tiến cung.

Nàng hỏi:

"Điện hạ có biết chưa?"

Nhắc tới chuyện này, nét mặt Tiểu Chu Tử có mấy phần khó chịu:

"Hồi nương nương, điện hạ đã biết, bây giờ có lẽ đã qua Túc Dữ điện rồi. Cung nhân ở đó vui đến mặt mày tung hoa, chỉ thiếu không dám vượt quyền thay người báo với hoàng hậu."

Bàn tay Cố Tịch Hy vẫn siết chặc Mẫu Đơn tỏa, cảm thấy lồng ngực mình cũng thật không hề vui vẻ. Nàng phất tay:

"Vậy người đi đi, sang Phượng Tê cung báo với mẫu hậu."

Hoàng hậu nói muốn có hoàng tôn, giờ thì hay rồi...

Chương Hằng khẽ gọi nàng một tiếng:

"Nương nương..."

Cố Tịch Hy khẽ thở dài:

"Là ta vô năng."

Tuy nói lúc này nàng thật lòng chưa muốn có con, cảm thấy bản thân còn quá yếu ớt, lo cho chính mình còn chưa xong, lấy đâu sức để tâm thêm một đứa trẻ.

Nhưng đó cũng không đồng nghĩa nàng thoải mái khi người khác có con. Bảo Quân Hoa nhập cung trước nàng chỉ vài tháng, bây giờ đã hoài thai, còn nàng thì... Dù tốt dù xấu vẫn khó tránh được lời dèm pha, bàn tán.

Nhưng Chương Hằng sau một thoáng bất ngờ thì đã lập tức lấy lại vẻ bình thường. Bà tiến lại gần Cố Tịch Hy, rót cho nàng một chén trà, nhẹ nói:

"Nương nương chớ bận tâm, hài tử càng sớm, đại thống càng xa."

Nàng nhíu mày, hơi khó khăn mới thông suốt được lời vừa nghe.

Đừng nói đến chuyện bây giờ thật chưa thích hợp để có con. Mà là sinh ra hài tử quá sớm, nếu là nam tử, đến khi lớn lên thì vừa hay là thời điểm Hoàng Phủ Minh Phong vẫn còn sung mãn tráng kiện. Đến khi đại thống thật sự một lần nữa cần người kế vị, độ tuổi thích hợp đã trôi qua.

Nói chung, không có cơ hội để tung hoành ngang dọc.

Chương Hằng không chỉ suy tính cho tương lai một sớm một chiều của Cố Tịch Hy, mà còn là chuyện của rất rất nhiều năm sau đó.

Nói chung đứa trẻ này, ngoại trừ một chút sự dèm pha nho nhỏ, căn bản không mang lại rào cản gì cho Cố Tịch Hy.

Nàng nhìn Chương Hằng, ánh mắt lộ ra tia khâm phục:

"Cô cô nói chí phải."

Nói rồi, nàng truyền cho Trữ Nhi cùng mình sang Túc Dữ điện.

Nơi này hiện tại quả nhiên náo nhiệt. Thái y vẫn còn ở đó, xem xét mấy đơn thuốc an thai. Trong phòng ngủ, Bảo Quân Hoa nửa nằm nửa ngồi, tựa vào lòng Hoàng Phủ Minh Phong. Cố Tịch Hy không hiểu, nàng nhìn thấy màn này lại cảm thấy trong người cực kỳ khó chịu.

Nàng ta trông thấy nàng, liền nhổm người dậy muốn thỉnh an. Nàng nhanh miệng lập tức ngăn cản:

"Muội muội không cần đa lễ."

Nói rồi, quay sang hành lễ với Hoàng Phủ Minh Phong.

Hắn gật đầu với nàng một cái, lồng ngực vẫn để đó cho Bảo Quân Hoa tựa vào.

"Thần thiếp nghe nô tài báo lại, Bảo lương đệ là bị váng đầu cho nên mới truyền thái y, không sao chứ?" Cố Tịch Hy cảm thấy, lời quan tâm này của mình thốt lên cũng thật giả tạo.

Hoàng Phủ Minh Phong không trực tiếp đáp, ngược lại dời ánh mắt sang thái y.

Thái y họ Cao, gọi là Khanh Tuân, vẫn còn khá trẻ, có vẻ chỉ ngoài độ tam tuần. Y cúi đầu cung kính trình bày với Cố Tịch Hy:

"Hồi thái tử phi nương nương, Bảo lương đệ là bị hàn nhiệt, khí trời cuối xuân vẫn còn vương khí lạnh mới dẫn đến tình trạng vừa rồi. Nhưng cũng may hiện tại đã là lập hạ, không có gì đáng ngại."

Cố Tịch Hy gật đầu, trong lòng âm thầm nhớ lại mấy lần còn độ giữa xuân, Bảo Quân Hoa đến chỗ nàng thỉnh an. Nàng ta ăn vận không cố tình giữ ấm, nàng có lòng để tâm, cũng chỉ nghe đáp lại rằng nàng ta từ nhỏ chịu lạnh tốt, mùa đông không cần giữ ấm quá nhiều.

Thật thật dối dối, nghe không êm tai chút nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »