Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Dùng xong bữa ăn, Hoàng Phủ Minh Phong đưa Cố Tịch Hy trở về Tựu Nguyệt điện. Lúc này, trời đã sập tối, cung nhân thắp hết mấy tháp đèn suốt đoạn đường họ trở về. Hai người đi song song với nhau, nhưng lại không nói lời nào, vô tình khiến cho bầu không khí chung quanh trở nên kỳ quặc.

Khi đến nơi, vốn tưởng Hoàng Phủ Minh Phong sẽ rời đi, nhưng hắn lại phất vạt áo, rất tự nhiên mà tiến vào. Cố Tịch Hy bất ngờ đến nổi suýt thì sẩy miệng hỏi một câu vô tri: điện hạ muốn nghỉ lại sao? Nhưng may mắn nàng đã phát giác ra và ngậm miệng.

Chương Hằng nhanh nhạy, một tay quán xuyến sai cung nhân chuẩn bị nước ấm. Phòng tắm của Tựu Nguyệt điện rộng lớn, được nạm từ đá cẩm thạch, xung quanh giăng mấy lớp rèm châu, còn được trang hoàng thêm những chậu phong lan, hương sắc lay động lòng người.

Trước đây mỗi khi đến, Hoàng Phủ Minh Phong đều là đã tắm trước ở điện Thừa Chính, hôm nay hắn ở chỗ hoàng hậu, sau đó trực tiếp tới đây, tám phần là phải tắm ở điện Tựu Nguyệt.

Chương Hằng hiểu rõ khẩu vị nước tắm của Hoàng Phủ Minh Phong, trong lúc cho thêm hương liệu và tinh dầu cũng không quên chỉ dạy cho Cố Tịch Hy. Ngược lại, Cố Tịch Hy có hơi lơ đãng, chữ được chữ mất mà gật đầu.

Mọi chuyện xong xuôi đâu đó rồi, Chương Hằng mới kính cẩn ra ngoài mời Hoàng Phủ Minh Phong vào tắm. Hắn gật đầu một cái, tự mình đẩy cửa bước vào, từ đầu đến cuối không nhìn đến Cố Tịch Hy.

Chương Hằng thấy nàng vẫn đứng im như phổng thì nhíu mày:

"Nương nương, thái tử điện hạ tắm phải có người hầu hạ."

Cố Tịch Hy ngẩn người một lúc.

Khi ở điện Thừa Chính, sẽ tự khắc có cung nữ lo quản chuyện này. Nhưng đây là Tựu Nguyệt điện, Trữ Nhi, Bội Lan, A Linh... có cho mười lá gan bọn họ cũng không dám vào trong hầu hạ.

Cố Tịch Hy thông suốt, ý của Chương Hằng là muốn nàng vào đó giúp hắn.

Nàng vỗ vỗ trán, có hơi không tình nguyện. Rõ là mấy ngày trước nàng vẫn còn mong hắn động vào mình, xóa cái vết thủ cung sa kia đi. Nhưng bày tỏ nỗi lòng không thành công, kết quả còn tạo ra một màn giống như câu dẫn. Hại hắn không đến đây nữa. Bây giờ nàng lại lả lướt tiến vào, cũng không biết có tiếp tục gây ra ấn tượng xấu không.

Nhưng dưới ánh mắt thúc giục của Chương Hằng, Cố Tịch Hy cũng chỉ còn biết thuận theo.

Nàng nhẹ nhàng tiến lại trước của phòng tắm, dè dặt gõ lên cửa mấy cái:

"Điện hạ, thiếp giúp chàng nhé..." Lời này không hiểu sao lại khiến nàng đỏ mặt.

Cả nửa ngày, người bên trong mới có hồi đáp. Thanh âm hơi trầm, khàn:

"Nàng vào đây."

Cố Tịch Hy thu lấy can đảm, đẩy cửa bước vào.

Nàng và hắn vẫn còn cách nhau một lớp rèm châu. Hắn đứng bên hồ nước nóng, lại chưa cởi y phục, xoay lưng về phía nàng.

Nàng mím môi một cái, đưa tay vén rèm châu, tiến lên thuần thục giúp hắn tháo bỏ từng lớp cung phục. Lần này không giống những lần trước, chừa lại một lớp lụa, mà là cởi sạch... Nói chung, nàng vẫn chưa từng trông thấy thân thể của hắn.

Suy nghĩ hiện lên làm Cố Tịch Hy hơi ngượng ngập, mấy nút thắt ở lớp áo cuối cùng trở nên cực kỳ trầy trật.

Người phía trên rõ là đang cười, hỏi nàng:

"Ngại sao?"

Nàng không dám gật đầu, cũng không dám lắc đầu. Sau cùng cũng phải làm xong, khi lớp y phục cuối cùng rơi xuống, thân thể cường tráng của nam nhân từng tấc từng tấc một phô bày ra hết trước mắt Cố Tịch Hy.

Lại còn có hơi nước bao quanh. Hương phong lan dìu dịu.

Cố Tịch Hy thấy mình sắp bị nướng cho chín tái.

Thân thể hắn quả thực rất săn chắc, tới mức từng búi cơ hiện lên một cách vô cùng rắn rỏi. Cố Tịch Hy từng thấy qua những người luyện tuyệt kỹ mãi nghệ trên phố, bọn họ cơ bắp lồ lộ, nhưng nhìn rất dung tục, khoe mẽ. Còn Hoàng Phủ Minh Phong, chính là cái kiểu nhìn bề ngoài không thấy gì, khi cởi ra mới biết là tuyệt phẩm của tạo hóa...

Nàng đứng sững rất lâu, hận chết cái bộ dạng hám sắc của mình!

Khi hắn bước xuống hồ tắm, hơi nước càng bốc lên cao, càng làm cho khung cảnh xung quanh thêm phần huyễn hoặc. Lại thêm những hạt châu gắn trên bức mành, như làm theo cấu tạo của chuông gió, lắc lư qua lại, tạo ra thứ âm thanh cực kỳ êm tai.

Không biết Chương Hằng pha trộn dược liệu như thế nào, càng ngửi càng thư thái, dễ chịu.

Cố Tịch Hy xắn ống tay áo, ngồi khuỵu xuống bên mép hồ, nhẹ nhàng khoát nước lên tấm vai trần của Hoàng Phủ Minh Phong. Người hắn có nhiều vết thương, cả trước cả sau, mới cũ chồng chéo lên nhau bất định.

Khi giúp hắn kỳ cọ, bàn tay nàng sờ trúng một vết sẹo rất dài, sâu hoắc chạy dọc sống lưng. Tuy biết là rất lâu, cả vảy cũng bong ra hết, để lại một đường trắng toát, nổi bần bật trên tấm lưng cường tráng. Không phải do kiếm gây ra, với kiểu vết thương này, chỉ có thể là do trường thương rạch trúng.

Cố Tịch Hy sống trong giang hồ, sớm đã được Cố sư phụ dạy cho đủ loại thương thế. Hoàng Phủ Minh Phong ngày đó trải qua được vết thương này, e là cũng đặt một chân đến Quỷ Môn quan.

Có đỉnh cao nào không có gió độc...

Suy nghĩ này khiến lòng nàng chùng xuống.

Hoành Phủ Minh Phong giống như cảm nhận được thái độ kỳ lạ của nàng. Không quay đầu, chỉ điềm nhiên hỏi:

"Nàng sao thế?"

Cố Tịch Hy lắc đầu:

"Không... Thiếp chỉ sợ động mạnh vào vết thương, khiến chàng đau."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »