Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8835 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Mùng 10 tháng tư, đương kim thái tử Hoàng Phủ Minh Phong cùng thái tử phi, còn có Hòa vương gia Hoàng Phủ Miên Khang, mang theo một đội quân người ngựa hắc giáp xuất hành đi Lũng Nham.

Ban đầu, hoàng đế Cao Tông và hoàng hậu nể mặt Trường gia, muốn ban một cỗ xe ngựa chuyên chạy đường dài cho thái tử phi. Song nàng thấy không cần thiết, bản thân dù sao cũng có công phu, nha đầu đi bên cạnh cũng vậy. Lúc đầu Trường Khánh Diên biết nàng có võ công, không những không bảo nàng che giấu, ngược lại còn dạy thêm cho nàng, ý muốn nàng không cần e dè chuyện thân thủ.

Nàng cũng không muốn người ta nhìn mình như một nhành liễu rũ mềm oặt vì sương mai.

Lý công công chuẩn bị cho nàng một con bạch mã bờm dày, trông rất khỏe khoắn lanh lợi, đặt biệt là con mắt. Người xưa nói mua ngựa xem nhãn, mắt ngựa trong veo, nhìn về một hướng chính là ngựa tốt, sức bền.

Mà cả đội quân của Hoàng Phủ Minh Phong, chiến mã nào cũng như vậy.

Chỉ là Cố Tịch Hy không ngờ, ngựa tốt như vậy, bản thân lại không được cưỡi.

Hoàng Phủ Minh Phong trực tiếp kéo nàng lên ngựa của mình, để nàng ngồi phía trước. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng ngay lập tức bị một thân võ phục, phấp phới áo choàng của hắn bao phủ. Nhìn từ xa, tư thế này vừa ấm áp vừa tình cảm không thôi.

Cố Tịch Hy bị bất ngờ, trong một thoáng theo quán tính ngã đầu vào lồng ngực của hắn.

Lồng ngực hắn rộng, rất vững chãi, lần trước thấy Bảo Quân Hoa yếu ớt tựa vào, xấu hổ nhưng thành thật mà thừa nhận, nàng có hơi khao khát.

Bây giờ gặp tình huống thế này, nàng quả thực không nén được mà ửng đỏ mép tai.

Mọi người từ xa trông thấy một màn có vẻ tình tứ này, lại thầm ngưỡng mộ tình cảm của trữ quân và nguyên cơ. Vài người tấm tắc, vẫn là Trường gia có phúc, xem ra phần đời quan vị về sau của Trường Khánh Diên không còn gì lo lắng.

Trường Khánh Diên cũng theo đoàn bá quan văn võ, cùng Cao Tông hoàng đế đứng trên thành cao đưa tiễn đoàn người đi Lũng Nham. Trông thấy cảnh kia, nỗi ưu phiền trong lòng rốt cục cũng có chút vơi đi.

Thật hy vọng, mấy tin tức phong thanh kia chỉ là tin vịt. U cốc tuyệt đối đừng có vấn đề, bằng không, chắc chắn sẽ là một phen dậy sóng!

Cố Tịch Hy theo phản xạ bám lấy dây cương, kêu khẽ một tiếng:

"Điện hạ...?"

Hoàng Phủ Minh Phong nhếch môi:

"Để thái tử phi một mình độc mã, thái tử như ta cũng rất khó ăn nói."

Hắn nói không sai, dù sao cả một đoàn quân chỉ mang theo vài nữ tử, trong đó thái tử phi là cao quý nhất. Nếu để nàng lẫn hòa trong đám binh sĩ hắc giáp như thiên lôi kia, tự dưng sẽ có dèm pha không chỉ bởi quân đội, mà còn bởi bá tánh.

Cưỡi chung một chiến mã, vừa đảm bảo tiến độ cả đoàn quân, vừa giữ thể diện cho cả phu thê hai người.

Chỉ là khoảnh khắc nói với nàng câu này, đầu Hoàng Phủ Minh Phong cư nhiên sẽ hơi cúi xuống, Cố Tịch Hy muốn nghe rõ hơn sẽ ngẩng đầu lên, chóp mũi nàng và đầu môi của hắn, cứ như vậy mà cách nhau chưa bằng một sợi mi.

Ngay cả khi ngủ cùng một giường, hình như cũng chưa thân mật đến thế.

Trữ Nhi cưỡi ngựa đi bên cạnh Lý công công, ở phía sau Hoàng Phủ Minh Phong và Cố Tịch Hy, trông thấy tư thế vừa tình cảm vừa ngọt ngào này đều có chút vui vẻ thay chủ tử.

Lý công công nói:

"Ngươi đi theo thái tử phi nương nương, sau này ắt có phúc."

Trữ Nhi mỉm cười:

"Nô tỳ tạ lời lành của công công."

Nàng ta biết rõ tận tường mọi việc, cũng chỉ cầu không gặp họa, may hơn thì gặp phúc. Họa phúc song hành, vạn sự đều hanh thông.

Năm đó, Trữ Nhi là một cô nhi bị chủ nhà vứt bỏ, là Trường Ý Đan mang nàng ta về, Trường Khánh Diên cũng thuận ý con gái mà thu nhận nàng ta. Trường gia đối với Trữ Nhi chưa từng tệ bạc, năm năm trước còn giúp tìm gia đình, nhưng tiếc thay chỉ tìm được tin tứ hợp viện nào đó bị cháy, có cha mẹ anh chị em nàng ta đều không thoát nổi.

Không còn ôm mộng gia đình, Trữ Nhi dốc sức vì Trường Ý Đan, xem nàng ta là tỷ tỷ ruột thịt mà hầu hạ. Lúc Trường Ý Đan treo cổ tự vẫn, Trữ Nhi là người phát hiện đầu tiên, khóc tới mức vật vã, cổ họng không phát ra tiếng nổi. Cũng đã có suy nghĩ tuẫn táng theo chủ.

Trường Khánh Diên ngăn nàng ta lại, nói sau này còn có người cần nàng ta hầu hạ.

Cố Tịch Hy không phải Trường Ý Đan, tính cách cũng không quá mức ôn hòa như Trường Ý Đan. Nàng có nhu có cương, có hòa nhã nhưng cũng sắc sảo, thâm sâu.

Nhưng mà Cố Tịch Hy đối với Trữ Nhi, hoàn toàn không tệ. Nàng ta cũng đã sớm nhận nàng là một Trường Ý Đan khác mà hầu hạ, vinh nhục tương thông.

Trữ Nhi cũng thật lòng cầu nguyện, một đời sống thay này của Cố Tịch Hy, lại nhờ vào tài trí lanh lợi, không bi thảm như Trường Ý Đan.

Hoàng Phủ Miên Khang cũng cưỡi một hắc mã, trong lòng có hơi lưu luyến mấy giai nhân còn đang chờ y nơi phủ đệ. Trông thấy cái vẻ ân ân ái ái với chính thê của hoàng huynh, tự dựng cũng nao nao trong lòng. Ánh mặt y nhìn về phía hai người, nụ cười mang theo nhiều hứng thú chảy tràn trên toàn dung mạo.

Trầm Kim cưỡi ngựa đi phía tả Hoàng Phủ Minh Phong, hiện đang cúi gằm mặt, không nói lời nào, chỉ có bàn tay âm thầm siết chặc lấy chuôi kiếm.

Nếu không phải tại tên cầm thú kia, giờ đây vị trí ấm áp và vinh sủng ấy, chắc chắn thuộc về muội muội của y.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »