Đất trời quỷ thần ơi, cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng này ở Vân Trưng Thực Đường bán có 5 tệ một cái thôi mà? Thảo nào Tần Hoài sống chết không chịu về Vân Trung Thực Đường, hóa ra là chưi vào đây hốt bạc
Âu Dương lại liếc mắt sang món Tam Đinh Bao.
56 tệ một cái.
Đây còn là cái món Tam Đinh Bao quen thuộc mà hắn biết sao?
Âu Dương cảm thấy không thể cứ buông xuôi thế này được, hắn còn muốn ăn Cá Vược Sóc, Hưởng Du Thiện Hồ, Đậu Phụ Văn Tư với Bát Bảo Áp cơ mà, bốn món đó giá còn chát hơn nữa.
Trải qua mấy năm trời sống cảnh thắt lưng buộc bụng, Âu Dương đã thấm nhuần cái triết lý chỗ nào cần tiết kiệm thì phải vắt cổ chày ra nước, chỗ nào cần vung tiền thì cứ xõa tới bến, đi xe đạp ra quán bar xõa tung nóc. Thế là hắn dứt khoát bấm số gọi cho Tần Hoài.
Tần Hoài đang trộn nhân bánh thì thấy Âu Dương tự dưng gọi điện cho mình, thấy hơi lạ, hắn bèn bắt máy: "Alo."
"Nghĩa phụ ơiiii!!!"
Tần Hoài: ... Âu Dương thèm Điểm Tâm đến phát rồ rồi à?
"Nghĩa phụ, con cần người cứu mạng nghĩa phụ ơi!"
Tần Hoài lằng lặng kéo điện thoại ra xa lỗ tai một chút, hỏi: "Có chuyện gì? Nói ngắn gọn thôi, tôi đang bận làm bánh bao.”
"Tôi đang bị kẹt xe trên đường đến Hoàng Kí rồi."
"Cậu bị kẹt xe trên đường đến Hoàng Kí thì gọi tôi cũng ích gì. Bây giờ tôi không ở Sơn Thị, xe của La tiên sinh tôi đâu có lái được. Khoan đã, cậu bảo cậu bị kẹt xe trên đường đến Hoàng Kí á? Cậu đang ở Cô Tô à?" Tần Hoài giật mình.
"Chuẩn luôn, vốn định cho cậu một sự bất ngờ, cơ mà... mấy chuyện này để lát nữa gặp tôi kể cậu nghe sau. Vấn đề cấp bách bây giờ là giá đồ ăn ở Hoàng Kí nhà cậu chát quá, kinh phí bố mẹ tôi cấp cho có hạn, tôi gánh không nổi!"
"Nghĩa phụ ơi, cậu có thể đi cửa sau tuồn cho tôi chút Điểm Tâm được không?"
Cậu thật sự là cái thằng phá gia chỉ tử mở mỗi cái quán lẩu cá mà cũng báo nhà bay mất 6,6 triệu tệ đấy à?
Rốt cuộc là thế lực nào đã tha hóa cậu vậy Âu Dương, sao bây giờ cậu lại sống cái cảnh bần cùng kiết xác thế này?
"Tầm mấy giờ cậu mới lết tới nơi?" Tần Hoài hỏi.
"Ừm... Nhìn cái tình hình này, chắc phải 12 giờ 40, thậm chí 12 giờ 50 mới tới nơi được. Tôi chẳng ngờ cái đoạn đường này nó lại tắc kinh hoàng đến vậy, rõ ràng tôi đã cố tình book cái khách sạn cách Hoàng Kí không xa lắm rồi mà."
"Giờ cao điểm buổi trưa thì tắc là phải rồi, tôi cũng từng nghe người ta đồn, đừng nói là cậu, ngay cả Thiếu Đông Gia của Hoàng Kí mà qua đây cũng chết dí ở cái đường này thôi."
"Thế này đi, hôm nay tôi vừa hay làm khá nhiều loại Điểm Tâm cho người khác nếm thử món. Cơ mà cậu đến muộn... để tôi xem tình hình rồi chừa lại cho cậu một ít."
"Bây giờ tôi cũng được tính là nhân viên của Hoàng Kí rồi, người nhà bạn bè đến ăn có thể dùng chiết khấu nhân viên của tôi. Cậu đến nơi thì gọi điện báo tôi số bàn, tôi nhờ đại sư phụ nấu đồ ăn mặn cho cậu."
Trưa nay người đứng bếp chính là Hoàng Gia, Hoàng Thắng Lợi không tới tiệm mà vẫn đang ở nhà dưỡng sức chuẩn bị cho mâm cỗ cưới tối nay.
"Đa tạ nghĩa phụ!" Âu Dương rơm rớm nước mắt cúp máy.
Tần Hoài cúp điện thoại, liền phát hiện ra đúng lúc hắn đang nấu cháo điện thoại thì Trần Công nhắn tin tới.
Trần Công cũng đang chịu chung số phận kẹt xe, dự kiến phải đến muộn mất nửa tiếng.
Trùng hợp ghê chưa.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, quay sang nói với Trịnh Tư Nguyên: "Tư Nguyên, anh rảnh không? Giúp tôi trộn thêm chút nhân Bình Quả Diện Quả Nhi với?"
"Âu Dương đến Cô Tô rồi, cậu ấy lặn lội từ xa đến đây một chuyến, tôi sẽ nặn thêm cho cậu ấy mấy cái Diện Quả Nhi."
Trịnh Tư Nguyên gật gật đầu, tỏ vẻ không thành vấn đề.
Hôm nay Tần Hoài làm rất nhiều Tam Đinh Bao.
Số lượng còn nhiều hơn hẳn tổng số Ngũ Đinh Bao bán ra trong tất cả các khung giờ mở cửa trước đó.
Về phần tại sao lại làm nhiều như vậy, Tần Hoài chỉ có thể giải thích là do hai ngày trước luyện tay nghề ở Vân Trung Thực Đường mà ra.
Hồi làm việc ở Hoàng Kí, Tần Hoài nhìn chung vẫn luôn giữ trạng thái khá nhàn nhã. Hắn cứ bán hết là thôi, tan làm đúng giờ luôn là ưu tiên số một, chứ không có chuyện giống như ở Vân Trung Thực Đường, vì muốn để hàng xóm láng giềng ăn thêm một chút mà nán lại trễ giờ tan làm.
Bây giờ quay lại Hoàng Kí làm ngày đầu tiên, trạng thái của Tần Hoài vẫn chưa kịp điều chỉnh lại, nên hắn lỡ tay đẩy hiệu suất lên hơi cao.
Tần Hoài biết, lần này Hoàng Kí định giá Tam Đinh Bao rất cao, 56 tệ một cái. Đối với một chiếc Tam Đinh Bao mà nói, mức giá này thậm chí có phần hơi vô lý.
Ngũ Đinh Bao cũng mới có 65 tệ.
Trước đây Tam Đinh Bao mà Tần Hoài bán ở Hoàng Kí không phải giá này. Mức giá hiện tại là do mọi người trong bếp sau và quản lý sảnh của Hoàng Kí, sau khi ăn thử bánh bao xong, đã gọi điện cho Hoàng An Nghiêu và Hoàng Thắng Lợi để cùng nhau bàn bạc rồi mới đổi.
Nói theo lời của quản lý sảnh thì, Tam Đinh Bao bình thường chắc chắn không thể bán với giá đó, nhưng chiếc Tam Đinh Bao này thì hoàn toàn xứng đáng.
Chiếc Tam Đinh Bao này ăn ngon hơn cả Ngũ Đinh Bao.
Giá đồ ăn ở Hoàng Ký Tửu Lâu vốn luôn được định đoạt dựa trên hương vị.
Nếu hương vị của Tam Đinh Bao đã được nâng lên một tầm cao mới mà giá vẫn giữ nguyên như cũ, thì chẳng phải là quá thiệt thòi cho Tam Đinh Bao sao.
Cho nên Hoàng Kí đã đổi tên Tam Đinh Bao thành Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, mức giá được chốt ở con số kinh người là 56 tệ.
LVQ8371