Chú ý tới Tần Hoài đang đánh giá mình, Khuất Tĩnh cười cười: "Cần đây trạng thái tính thần của tôi rất tốt."
"Mặc dù thỉnh thoảng vẫn bị bệnh nhân khiếu nại vì tôi ăn mặc kín mít quá mức không tôn trọng họ, đối với phần lớn bệnh nhân mắc chứng Alzheimer tôi đều bất lực, tiến độ luận văn mới lại không suôn sẻ, thỉnh thoảng nửa đêm ngồi trước máy tính vẫn trào lên sự bốc đồng mãnh liệt muốn rạch vài nhát lên cổ tay mình, nhưng thế này đã là rất tốt rồi." Khuất Tĩnh nhẹ giọng nói, giọng điệu nhàn nhạt, có thể nghe ra cô ấy không phải đang gượng cười mà thật lòng nghĩ như vậy.
"Hồng tỷ luôn rất lo lắng cho tôi, thường hay mượn cớ mang trái cây tới cho tôi vào lúc chín mười giờ tối, xách một túi lớn trái cây nhập khẩu, thậm chí là gọt sẵn mang tới nhà tôi xem sao. Chị ấy phải đảm bảo trên bàn không có dao gọt trái cây, tất cả dao thớt trong bếp đều được cất gọn gàng thì mới yên tâm."
"Chị ấy còn hay than vãn với tôi chuyện cậu ở Cô Tô lâu như vậy mà chưa chịu về, làm chị ấy không có Trà Trần Bì để uống cũng chẳng có Điểm Tâm để ăn. Chị ấy thuê người chạy việc khác tỉnh mua đồ từ Hoàng Kí thì chỉ có Tô Bính là giao tới nguyên vẹn, chứ Bánh Bao Tửu Nhưỡng từ Cô Tô gửi tới ăn không xốp mềm dai dẻo bằng lúc vừa ra lò."
Tần Hoài kinh ngạc: "Hồng tỷ gọi shipper liên tỉnh thật luôn á?!"
"Đúng vậy, nhưng hình như chị ấy đặt ké đơn liên tỉnh của La tiên sinh, sáng nào La tiên sinh cũng phải uống Trà Trần Bì, đều là chuyển từ Cô Tô tới từ ngày hôm trước. "
Tần Hoài không hiểu, hắn vô cùng chấn động, hắn chỉ nói đùa thôi, ai dè La Quân làm thật.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút không biết nên nói gì, đành phải lái chủ đề quay lại người Khuất Tĩnh: "Có thể thấy sắc mặt của cô dạo này khá tốt."
Khuất Tĩnh gật đầu: "Chắc là vì dạo này tôi hay lén phơi nắng."
Thấy Tần Hoài hơi sững người, Khuất Tĩnh nói tiếp: "Mấy năm nay tôi vẫn luôn giả vờ mình bị dị ứng tia cực tím nặng, diễn riết rồi bản thân cũng tin luôn. Ngày thường không chỉ trùm kín mít, thấy nắng là né, ngay cả căn nhà thuê lúc trước cũng không đón nắng, ngày nào đi ngủ cũng phải kéo rèm cản sáng thật chặt, đảm bảo ánh nắng không lọt được vào phòng tôi."
"Nhưng phòng ngủ trong căn nhà Hồng tỷ cho tôi thuê lại là hướng đón nắng."
"Có một tối Hồng tỷ sang tìm tôi trò chuyện, chị ấy đã kéo rèm cửa sổ phòng tôi ra cho thoáng khí. Đêm đó tôi thức viết luận văn đến tận hai ba giờ sáng, trước khi ngủ không để ý đến rèm cửa, sáng hôm sau tôi bị ánh nắng chiếu tỉnh."
"Ánh nắng đặc biệt ấm áp, sưởi ấm cả người. Khoảnh khắc tỉnh giấc, tôi chợt nhận ra đã rất nhiều năm rồi mình không tắm nắng như thế."
"Lúc đó tôi mới nghĩ, thì ra phơi nắng lại là một chuyện dễ chịu đến thế."
"Thì ra tôi thực sự có thể sống cuộc sống của một người bình thường."
"Cho dù trên người tôi chằng chịt những vết sẹo vằn vện gớm ghiếc. Cho dù tôi cứ hở ra là tự rạch tay, mất đi lý trí, lần nào cũng khiến mẹ Khuất vừa khóc vừa băng bó cho tôi."
"Cho dù ngày nào tôi cũng phải đeo khẩu trang giả vờ bị dị ứng tia cực tím, lúc ở một mình luôn cảm thấy bản thân là một con quái vật âm u sống chui rúc dưới cống ngầm quanh năm. Không thấy được ánh sáng, cũng chẳng dám vác bộ mặt thật ra gặp ai, chỉ sợ người ta phát hiện ra chân tướng của tôi thì sẽ tránh xa như tà tà."
"Nhưng tôi vẫn có thể sống một cuộc đời bình thường."
"Vẫn sẽ có những người bình thường như cậu, Hồng tỷ, La tiên sinh chấp nhận tôi, thấu hiểu tôi."
"Tôi vẫn có thể sưởi ấm dưới ánh nắng rực rỡ, tháo găng tay ra trước mặt mọi người."
"Vẫn sẽ có Bác Sĩ, y tá trong khoa thừa biết tôi tính tình cổ quái, không giỏi ăn nói, không thích giao tiếp, mà vẫn cứ kéo tôi lại buôn chuyện Bát Quái, chỉ để nhờ tôi mua hộ Trà Trần Bì và Tam Đinh Bao.”
"Và tôi cũng thực sự có thể khống chế bản thân không tự làm hại mình nữa."
Khuất Tĩnh có chút tự hào nói: "Tôi đã không có thêm vết thương mới nào suốt 45 ngày qua rồi."
Nghe Khuất Tĩnh nói vậy, trong lúc nhất thời Tần Hoài chỉ cảm thấy vô cùng cảm khái.
Nhiệm Vụ Phụ của Khuất Tĩnh đối với Tần Hoài mà nói là Nhiệm Vụ Phụ khó hoàn thành nhất, không manh mối, không phương hướng, không đầu mối, quan trọng nhất là mộng cảnh của Khuất Tĩnh chỉ có một đoạn.
Hắn phải hoàn thành cái Nhiệm Vụ Phụ khiến người ta mù mờ này, thì mới lấy được đoạn mộng cảnh duy nhất của Khuất Tĩnh.
Nói đơn giản là, nhiệm vụ của Khuất Tĩnh không có cách nào lách luật, cũng chẳng có đường tắt để đi.
Trước khi đi Cô Tô, Tần Hoài đã cố hết sức thử qua rồi, nhưng vô dụng.
Trực tiếp dẫn đến việc nhiệm vụ của Cung Lương kẻ đến sau vượt lên trước, mộng cảnh của Khuất Tĩnh còn chưa lấy được, ký ức của Cung Lương đã mở khóa.
Nhưng xét về mức độ nguy hiểm, Khuất Tĩnh chắc chắn vượt xa Cung Lương, chấp niệm của cô ấy sâu hơn Cung Lương, lại đang ở kiếp cuối cùng sắp sửa thất bại.
Ban đầu Tần Hoài vẫn chưa hiểu lắm, tại sao La Quân và Trần Huệ Hồng lại rào đón từ trước, nói bóng nói gió nhắc nhở hắn không phải Tinh Quái nào cũng độ kiếp thành công, dẫu có thất bại thì hắn cũng đừng mang gánh nặng tâm lý.
Sau khi xem xong toàn bộ ký ức của La Quân, hắn đã hơi hiểu ra.
Rất nhiều khi không phải các Tinh Quái không thể độ kiếp, mà là chính họ không muốn độ kiếp. Kiếp nạn của họ chưa bao giờ là người khác, mà là nội tâm của chính họ. Họ không vượt qua được rào cản trong lòng, vì đủ mọi lý do mà không thể tha thứ cho bản thân, dẫn đến chấp niệm càng thêm sâu nặng, vạn kiếp bất phục.
LVQ8371