"Nhưng chiếc Quả Nhi ngài ăn lúc nãy không phải là trình độ thực sự của tôi, với trình độ hiện tại của tôi thì chưa thể làm ra được hương vị Quả Nhi như vậy, trong đó có công lao rất lớn của sư phụ Hoàng Thắng Lợi."
"Những món Điểm Tâm này, bao gồm cả Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng ngài ăn trước đó, mới là trình độ trong tình trạng bình thường của tôi."
"Không xuất sắc như ngài tưởng tượng đâu, có thể sẽ khiến ngài thất vọng đấy."
Hứa Thành bật cười: "Cậu có biết nếu cậu không nói như vậy, cậu có thể sẽ được lên trang bìa của ấn phẩm đầu năm sang năm không?"
"Với món Điểm Tâm tên là Quả Nhi ngài vừa ăn kia, cộng thêm tuổi tác của cậu, và câu chuyện học nghề mà cậu vừa kể với tôi. Tuyệt đối đủ để đả động tôi, khiến tạp chí 《Tri Vị》 lùi ngày phát hành, đích thân tôi sẽ viết cho cậu một bài bình luận ẩm thực không dưới ba trang giấy, đưa cậu lên trang bìa ấn phẩm đầu năm, vang danh toàn cầu."
"Lần bình chọn Danh Trù Lục tiếp theo nhất định sẽ có tên cậu, mấy vị giám khảo đó nể mặt trang bìa, dù thực chất cậu chưa đủ tư cách, thì có xếp hạng 100 cũng phải đưa cậu vào danh sách.”
"Thực ra ngay từ đầu cậu đã nói với tôi, món Điểm Tâm này là do cậu và sư phụ Hoàng Thắng Lợi cùng làm."
"Cậu không cần phải nhấn mạnh lại lần nữa đâu, cho dù sau này tôi có phát hiện ra các món Điểm Tâm khác của cậu không đạt trình độ cao như vậy thì đó cũng là lỗi của tôi. Hơn nữa, chỉ cần các cậu không nói ra, tôi tin chắc phần lớn khả năng là tôi sẽ không phát hiện, bởi vì quả thực có rất nhiều đầu bếp có thể rèn luyện một món ăn đạt đến mức đỉnh cao."
"Tin rằng với mối quan hệ tốt đẹp của cậu ở Hoàng Kí, chẳng cần cậu phải chủ động mở miệng, tất cả mọi người bao gồm cả sư phụ Hoàng Thắng Lợi đều sẽ giúp cậu giấu giếm."
Tần Hoài gật đầu: "Tôi biết, tôi cũng biết có thể vài năm nữa, tôi sẽ thực sự sở hữu kỹ năng nấu nướng như vậy. Nhưng ít nhất là trong ngày hôm nay, chiếc Quả Nhi mà ngài ăn thì người góp sức lớn nhất chính là sư phụ Hoàng Thắng Lợi."
"Tôi cũng không khao khát được lên ấn phẩm đầu năm của Tri Vị) đến thế đâu." Tần Hoài nói.
Câu này tuyệt đối là lời nói thật.
Bản thân Tần Hoài không thiếu tiền, di sản của La Quân vẫn để đó, số tiền kia cho dù hắn có bán Điểm Tâm 50 năm cũng chưa chắc đã kiếm được.
Hắn cũng không quá muốn nổi tiếng, chuyện làm ăn của Hoàng Kí và Vân Trung Thực Đường đã quá tốt rồi, không thể tốt hơn được nữa, có tốt hơn nữa thì sư phụ Điểm Tâm sẽ mệt chết mất.
Tần Hoài nói tiếp: "Nếu có thể, tôi muốn nhờ ngài khi viết bài bình luận ẩm thực về tôi, hãy viết nhiều hơn một chút về sư phụ Hoàng Thắng Lợi và sư phụ Trịnh Đạt, trình độ của hai người họ vượt xa tôi, những món Điểm Tâm tôi làm bọn họ đều có tham gia chỉ dẫn."
"Cậu có biết trang bìa ấn phẩm đầu năm của Tri Vị) có ý nghĩa như thế nào đối với một đầu bếp không?” Hứa Thành không đáp lại ngay mà chỉ nhìn Tần Hoài.
"Tôi nghĩ mình cũng đại khái biết được một chút."
Hứa Thành lắc đầu: "Cậu không biết đâu."
"Đợi đến khi cậu biết thì tôi e là cậu sẽ hối hận đấy."
Tần Hoài kiên định lắc đầu: "Tôi sẽ không hối hận đâu."
Hứa Thành rmmim cười.
Hắn nhìn Tần Hoài, kiên định nói: "Tần sư phụ, cậu nhất định sẽ trở thành một sư phụ Điểm Tâm cực kỳ xuất sắc."
"Cho dù trình độ của cậu chưa lợi hại đến mức như tôi tưởng tượng, thì cậu... không, phải nói là Hoàng Kí, cũng xứng đáng có được trang bìa ấn phẩm đầu năm sang năm của 《Tri Vị》."
"Suy cho cùng, thứ đả động tôi chính là chiếc Quả Nhi vừa nãy, bất kể Quả Nhi là do một mình cậu làm, hay là do cậu và sư phụ Hoàng Thắng Lợi cùng nhau hoàn thành, thì nó đều xứng đáng được lên trang bìa của ấn phẩm đầu năm."
"Nếu không, đợi đến mười mấy năm sau khi Tần sư phụ cậu công thành danh toại, đến lúc đó tôi sẽ bị người đời mắng là có mắt mà không thấy núi Thái Sơn mất."
"Tôi dù gì cũng là vị Bá Nhạc nổi tiếng đã tạo nên huyền thoại Bát Bảo Lật Hương Cáp, sao có thể coi Hãn Huyết Bảo Mã như ngựa thường khi nó còn nhỏ được chứ?”
Hứa Thành lật sang trang mới của cuốn sổ tay, viết hai chữ Quả Nhi thật to lên trên, rồi cầm bút lên: "Bây giờ, chúng ta hãy bước vào phần phỏng vấn chính thức."
"Tần sư phụ, cậu có tiện giới thiệu cho tôi biết rốt cuộc món Điểm Tâm Quả Nhi này là một món như thế nào, bạch án và bếp món mặn đã đóng vai trò gì trong đó không?"
Một tiếng rưỡi sau, Tần Hoài nói đến mức khô cả miệng bước ra khỏi phòng bao 888, hắn vừa định đi xuống lầu vào bếp tìm Hoàng Thắng Lợi, thì vừa quay đầu lại đã phát hiện Hoàng Thắng Lợi đang ngồi ở phòng 666 đối diện.
Trong phòng không chỉ có Hoàng Thắng Lợi, mà còn có cả Trịnh Đạt.
Trịnh Đạt mang vẻ mặt đắc ý nói với Hoàng Thắng Lợi: "Chắc chắn là do tôi dạy giỏi rồi, ông cùng lắm chỉ dạy chút kỹ thuật căn lửa thôi, còn kỹ thuật bạch án bài bản là do tôi dạy đấy. Ây đa, cũng tại bây giờ không đúng mùa, nếu mà đến sớm hơn nửa tháng thì đã bắt kịp món Giải Hoàng Thiêu Mạch rồi!"
Hoàng Thắng Lợi vẫn giữ tính khí tốt mà hùa theo: "Đúng đúng đúng, đều là ông dạy cả, sau này nhân của Quả Nhi cũng để ông xào luôn nhé, chắc hẳn kỹ năng Đại Phiên Chước ông cũng biết làm mà."
Ừm, trong sự hiền lành ấy có xen lẫn chút mỉa mai đá đểu.
"Hoàng sư phụ, Trịnh sư phụ." Tần Hoài đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, hai người kia liền vội vàng im bặt.
LVQ8371