"Được rồi được rồi, hai đứa bay có gì mà phải cãi nhau. Một tháng hai đứa kiếm được bao nhiêu tiền, thanh niên chưa biết giữ tiền, sau này thành gia lập thất còn bao nhiêu chỗ phải tiêu. Hôm qua Tiểu Lương bảo muốn ăn bánh bao thịt, thầy mới làm Bánh Bao Tam Đinh cho thằng bé. Nếu Bánh Bao Tam Đinh không hiệu quả, qua hai ngày nữa thầy sẽ làm Bánh Bao Ngũ Đinh." Giang Vệ Kim cười bảo: "Đừng có đứng đây buôn chuyện lười biếng nữa, mau đi làm việc đi."
Tần Hoài nghe thấy hai tiếng hừ lạnh không phục vọng lại từ hai hướng khác nhau.
Giang Vệ Kim vẫn đang mải miết nhào bột.
Đột nhiên, một giọng nói xa lạ nhưng lại có chút quen tai cất lên: "Tỉnh sư phụ, chú định làm món hải sâm ạ? Nhà cháu có ít hải sâm khô, hay để mai cháu mang qua nhé."
"Không cần đâu, tôi cũng có suất mua rồi. Cậu cũng đừng làm việc vất vả quá, giúp nhặt mớ rau là được rồi."
Một phút sau, giọng của Trịnh Đạt lại vang lên, lần này cố tình đè thấp xuống: "Sư phụ, con trai của xưởng trưởng cứ một mực muốn ở lại nhà hàng quốc doanh của mình, nhà cậu ta có đồng ý không nhỉ? Hiện tại doanh thu của xưởng đệt đang là đỉnh nhất khu này, nhà cậu ta chắc chắn không thiếu đồ ăn, sao tự dưng lại nằng nặc đòi tới nhà hàng quốc doanh của mình làm gì cơ chứ.”
"Chỉ được cái nhiều lời, đi làm việc đi." Giang Vệ Kim cười mắng, sau đó giọng nói trở nên nghiêm túc: "Đó là chuyện nhà người ta, bớt bàn tán đi."
Tần Hoài sực nhớ ra, người có giọng nói xa lạ kia chính là cậu thanh niên có thái độ rất tốt, vừa cười vừa chỉ hướng phòng bếp cho Cung Lương. Trong ký ức Tần Hoài không để ý lắm, không ngờ đối phương lại là con trai xưởng trưởng xưởng dệt.
Ngay cả con trai xưởng trưởng cũng muốn ở lại làm việc trong nhà hàng quốc doanh, sức hút của Giang Vệ Kim đúng là đáng gờm thật.
Cũng phải, Điểm Tâm cấp S- cơ mà, quả thật rất xứng đáng.
Tình tiết sau khi nhào bột xong thì Tần Hoài đã rất quen thuộc rồi. Trong thời gian ủ bột, chắc Giang Vệ Kim đã đi ăn cơm, bột vừa ủ xong chưa được bao lâu thì Cung Lương đến, canh thời gian cực kỳ chuẩn.
Quá trình làm phần còn lại Tần Hoài đã từng thấy trong ký ức, nhưng khi xem lại video quay cận cảnh hướng dẫn một lần nữa, hắn vẫn không nhịn được mà cảm thán, kỹ thuật này thật sự là đỉnh của chóp.
Toàn diện, thật sự quá mức toàn diện!
Bánh Bao Tam Đinh được làm ra từ tay nghề cỡ này, bán 99 tệ, à không, bán 199 tệ cũng chẳng hề đắt!
Thảo nào Cung Lương không chỉ chê bai Điểm Tâm do Trịnh Tư Nguyên làm, mà đôi lúc còn khinh khỉnh cả Điểm Tâm của Trịnh Đạt. Thời trẻ ăn toàn đồ ngon cực phẩm thế này rồi, giờ mà ưng mắt được hàng bình thường mới là lạ.
Nghĩ lại mới thấy, Cung Lương đối với tay nghề của Tần Hoài đúng là chân ái. Mẻ Xíu Mại Gạch Cua thất bại thảm hại hồi đầu hắn làm, ông ấy thế mà vẫn cắn răng nuốt trôi, lại còn ăn tận ba cái.
Nghĩ tới đây tự nhiên thấy hơi cảm động.
Tần Hoài xem đi xem lại video dạy làm Bánh Bao Tam Đinh, xem đến mức không dứt ra được, về sau xem đến lần thứ bao nhiêu hắn cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Đợi đến khi Tần Hoài lưu luyến thoát khỏi giao diện trò chơi, liếc nhìn đồng hồ, ôi chao, 12 giờ đêm rồi.
Giờ này đối với đầu bếp tiệm ăn sáng mà nói, là một ca thức khuya cực kỳ nghiêm trọng.
Cho dù dạo này Tần Hoài toàn ở Hoàng Ký, sáng dậy khá muộn, tối ngủ cũng trễ hơn bình thường, nhưng giờ này vẫn bị tính là thức khuya.
Tần Hoài ngáp một cái, đứng dậy đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Vì không đặt báo thức, ngày hôm sau Tần Hoài ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh, lúc mở mắt thì đã 8 giờ sáng rồi.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy giờ, Tần Hoài còn tưởng mình hoa mắt. Liếc qua tin nhắn WeChat, hắn phát hiện Tần Lạc đã nhắn tin réo gọi từ 6 giờ sáng, nhắn mãi đến 7 giờ, sau 7 rưỡi thì bắt đầu phát rồ, thậm chí còn đòi báo cảnh sát.
Tất nhiên là con bé cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi.
Thông qua đống dấu chấm than của Tần Lạc, Tần Hoài thừa biết con bé đang rất muốn lao sang tận nơi xem anh trai mình còn sống hay không, ngặt nỗi bố mẹ không cho đi.
Tần Hoài vội vàng nhắn tin lại cho Tần Lạc bảo mình dậy muộn, sau đó thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi lao đến Vân Trung Thực Đường.
Trong nhà ăn, Tần Lạc cùng hội các ông bác, bà thím chạy bộ buổi sáng đã chờ đến đỏ cả mắt.
Hôm nay là Chủ Nhật, mấy công ty tư bản bóc lột 996 có độc ác đến mấy thì hôm nay cũng phải cho nghỉ.
Bình thường thì Chủ Nhật là ngày buôn bán ế ẩm nhất của Vân Trung Thực Đường.
Khách của Vân Trung Thực Đường thường là dân văn phòng ở các tòa nhà lân cận và cư dân sống quanh đây. Dân văn phòng chắc chắn là lực lượng nòng cốt, dù là bữa sáng, bữa trưa hay bữa tối thì họ vẫn là lượng khách chính. Thế nên việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường cũng hệt như mấy cửa hàng tiện lợi dưới chân tòa nhà văn phòng vậy, ngày thường thì đông nghịt, ngày nghỉ thì vắng hoe.
Tất nhiên, cái sự vắng hoe này cũng chỉ là tương đối mà thôi.
Ví dụ như hôm nay, cảnh tượng này chẳng có nửa xu quan hệ nào với hai chữ "vắng hoe" cả.
Tám giờ sáng ngày nghỉ, Vân Trung Thực Đường đã chật kín người, tầng 1 hết chỗ ngồi, khách tràn lên tận tầng 2.
Trong số này, có hội các ông bác chạy bộ buổi sáng đến nhà ăn đợt đầu lúc 6 giờ, có hội học sinh sinh viên quen thói dậy sớm đến mua bữa sáng, có những cư dân quanh đó tự ép bản thân ngày nghỉ cũng phải dậy ăn sáng, thậm chí còn có cả dân văn phòng lặn lội tàu điện ngầm một tiếng đồng hồ dù không đi làm cũng mò lên tận công ty.
LVQ8371