Tần Hoài xách hộp đồ ăn, kéo Âu Dương đến tiệm nắn xương ăn.
Hai người đến tiệm nắn xương, đồ ăn, cơm trắng ăn kèm trái cây, mùi thơm nức mũi đến mức nhân viên tiệm nắn xương chỉ đành lẳng lặng đóng chặt cửa phòng VIP lại. Như vậy mùi thơm sẽ không lan ra ngoài, tránh làm khách ở phòng bên cạnh thèm thuồng đến mức nước miếng và nước mắt tuôn rơi.
Nắn xương đã đau lắm rồi, nếu đã giáng đòn công kích vật lý lên khách hàng, thì đừng đính kèm thêm sát thương phép thuật nữa.
"Vãi chưởng, món này... đệch, con cá này... Trời đất ơi, cà tím này..." Lúc Âu Dương và Tần Hoài bước vào tiệm nắn xương, cậu ta vẫn còn ôm khư khư cốc Trà Chanh Giã Tay uống lấy uống để. Thế nhưng ngay khi gắp miếng đồ ăn đầu tiên bỏ vào miệng, Trà Chanh Giã Tay lập tức bị cậu ta vứt bỏ không thương tiếc.
"Cậu không thể dùng mấy từ ngữ miêu tả cụ thể hơn chút được à?" Tần Hoài cạn lời nhìn Âu Dương.
Cảm xúc thì đạt dào đấy, nhưng chắng rặn ra được một từ nào ra hồn.
"Mẹ ơi!" Cảm xúc của Âu Dương vẫn đang tiếp tục bùng nổ.
Tần Hoài đột nhiên lại thấy hơi nhớ Hoàng An Nghiêu.
Cái kiểu người dốc lòng muốn trở thành nhà bình luận ẩm thực như cậu ta, ăn nói vẫn văn vẻ hơn nhiều. Đồ ăn chưa nếm thử miếng nào, nhưng lời bình luận thì không sót một câu.
"Hôm nay cậu uống mấy cốc Trà Chanh Giã Tay rồi?" Tần Hoài cắt ngang màn niệm chú.
Âu Dương sững sờ, không ngờ đến nước này rồi mà Trà Chanh Giã Tay vẫn còn đất diễn. Cậu ta vội nhét một miếng thức ăn to vào miệng, nhai nhồm nhoàm vài cái rồi nuốt ực xuống, sau đó mới dán mắt vào đĩa thức ăn đáp: "Không nhiều, 7 cốc.”
Không phải chứ, cậu đến Cô Tô khảo sát thật đấy à?
"Kết quả khảo sát thế nào?" Tần Hoài hỏi.
"Rất bình thường." Âu Dương không có tiền đồ tiếp tục ăn như hổ đói, tranh thủ lúc nuốt đồ ăn để tám chuyện với Tần Hoài: "Tớ mua ở tiệm trà sữa, cũng mua ở quán vỉa hè rồi, hoặc là chất lượng chanh không đạt, hoặc là chất lượng siro quá kém, đều không bằng nhà ăn của chúng ta."
Tần Hoài nghĩ thầm điều đó là đương nhiên rồi, Vân Trung Thực Đường chỉ là tiện thể bán thêm Trà Chanh Giã Tay, mà lý do bán món đồ uống này cũng là vì người làm ông chủ như hắn thích uống.
Ông chủ thích uống thì quản lý chất lượng chắc chắn phải gắt gao rồi, chanh nước hoa Hoàng Tịch đều nhập loại xịn nhất.
"Tớ cảm thấy nếu tớ mở một tiệm Trà Chanh Giã Tay ở phố đi bộ, chắc chắn sẽ chém giết tơi bời thị trường luôn!" Âu Dương tràn đầy tự tin nói: "Trưa nay cậu có thấy hàng người xếp chờ mua Điểm Tâm trước cửa Hoàng Kí không? Tớ có quay video đấy, nếu cậu chưa xem thì lát tớ gửi qua cho."
"Lúc tớ đến mà sững sờ luôn, may mà cậu giữ chỗ cho tớ, mặc dù cuối cùng tớ cũng phải ghép bàn ăn chung với người khác."
"Tớ nghĩ đợi đến mùng một Tết, lúc tiệm Trà Chanh Giã Tay của tớ khai trương, lượng người xếp hàng chỉ cần bằng một nửa Hoàng Kí hôm nay là ổn rồi."
"Đến lúc đó tớ sẽ nhờ mẹ đứng trước cửa quay một cái video đăng lên WeChat, thông báo cho họ hàng bạn bè biết rằng Âu Dương tớ đã trở lại! Cái quán lẩu cá kia chỉ là sự cố thôi, Trà Chanh Giã Tay mới là thực lực thực sự của tớ!"
"Tớ tính cả rồi, đến lúc đó tuyển nhân viên thì chỉ tuyển một bạn nữ xinh xắn chịu trách nhiệm nhận order, số còn lại toàn tuyển mấy thanh niên sức dài vai rộng để lo khâu giã trà. Lực tay mạnh thì giã trà mới ngon được.”
"Hôm nay tớ mua trà chanh ở bao nhiêu quán mà họ làm qua loa lắm, chọc bừa vài cái rồi đưa cho tớ luôn, căn bản là không biết làm Trà Chanh Giã Tay."
Tần Hoài cảm thấy những gì Âu Dương nói đều rất có lý.
Chỉ là có một vấn đề duy nhất.
"Cậu có từng nghĩ, nguồn khách hàng lớn nhất tiêu thụ Trà Chanh Giã Tay của cậu ở khu vực quanh Vân Trung Thực Đường, thực chất là dân văn phòng ở mấy tòa nhà gần đó không?"
"Mùng một Tết, công ty nào lại điên rồ đến mức bắt toàn bộ nhân viên đi tăng ca vào đúng mùng một Tết chứ?"
"Cậu khai trương vào mùng một Tết, thì ai xếp hàng mua Trà Chanh Giã Tay của cậu?"
Âu Dương: (д)
Tần Hoài và Âu Dương ăn cơm, nắn xương xong xuôi cũng không tản bộ quanh đó nữa mà về thẳng nhà.
Tần Hoài đi làm cả ngày rã rời không muốn nhúc nhích, còn Âu Dương thì nốc Trà Chanh Giã Tay suốt cả ngày nên cảm thấy ở nhà túc trực bên bồn cầu vẫn an toàn hơn.
Sau khi nắn xương xong, Âu Dương cảm thấy kỹ thuật của sư phụ bên tiệm nắn xương không tồi, vô cùng động lòng muốn làm một cái thẻ. Nhưng sau khi hỏi giá, cậu ta lại cảm thấy xài ké thẻ của nghĩa phụ cũng rất ổn.
Cuộc sống túng thiếu mấy năm qua đã giúp Âu Dương rèn được thói quen tốt, đó là có thể xài ké được thì cứ xài ké.
Ngày hôm sau, Tần Hoài ăn xong Trường Thọ Diện thì làm việc như thường lệ, Âu Dương vẫn tiếp tục ra ngoài lượn lờ tiện thể uống Trà Chanh Giã Tay.
Lượng người xếp hàng mua Điểm Tâm chỉ có tăng chứ không giảm.
Các ông các bà đã nghỉ hưu sống quanh đó cảm thấy hôm qua mức độ cạnh tranh mua Điểm Tâm quá khốc liệt, liền cắn răng giậm chân một cái, hơn 9 giờ đã bắt đầu ra xếp hàng.
Đến ngày thứ ba, thời gian xếp hàng đã đẩy lên thành 9 giờ chăn.
Ngày thứ tư là hơn 8 giờ.
Đến ngày thứ năm, khi Tần Hoài đến Hoàng Kí đúng giờ để nấu bữa ăn nhân viên, phát hiện trước cửa đã có khách bắt đầu xếp hàng, hắn liền ý thức được mọi chuyện đã không phát triển theo đúng dự đoán của mình.
Hắn vẫn hơi đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Hứa Thành rồi.
Chưa đến 8 giờ mà trong hàng người chờ đợi lại xuất hiện vài vị khách nước ngoài tóc vàng mắt xanh.
LVQ8371