Lúc Khuất Tĩnh còn ăn phần nấu riêng ở Vân Trung Thực Đường nào đã từng thấy cảnh tượng này bao giờ. Mấy cái ngày Vân Trung Thực Đường xếp hàng dài mua Tam Đinh Bao, Khuất Tĩnh đã chuyển đến Cô Tô rồi. Nghe người khác nói cả trăm câu về việc hai ngày nay Hoàng Kí làm ăn phát đạt cỡ nào, cũng không chấn động bằng việc tự mình đến tận nơi nhìn tận mắt một cái.
Khuất Tĩnh thực sự đã bị sốc toàn tập.
Cô cũng cảm thấy hơi ngại khi lấy phần ăn nấu riêng.
Khuất Tĩnh liếc nhìn về phía cái cây thứ ba đếm từ phải sang cạnh thùng rác trước cửa Hoàng Kí, có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, trên tay đang xách một cái túi nilon màu đen to đùng.
Đây chính là địa điểm giao dịch mà cô và Tần Hoài đã hẹn trước.
Khuất Tĩnh có chút do dự.
Lúc khóa xe hình như cô loáng thoáng nghe thấy đám đông xếp hàng đang tiến hành "thay trời hành đạo", nguyên nhân dẫn đến vụ hành đạo này dường như là do có người định mua một lúc 20 cái Tam Đinh Bao thì phải.
Ngay lúc Khuất Tĩnh đang do dự, người đàn ông đội mũ lưỡi trai rón rén đi về phía cô, kéo sụp vành mũ xuống, nhỏ giọng hỏi một câu: "Khuất bác sĩ?"
"Hoàng tiên sinh?" Khuất Tĩnh đáp lời.
"Đúng rồi, tôi là Hoàng An Nghiêu, đây là Điểm Tâm Tần Hoài nhờ tôi đưa cho cô. Cô lấy hai Bánh Bao Tửu Nhưỡng với hai Tam Đinh Bao thì hơi ít, hôm nay bếp sau chúng tôi làm nhiều Điểm Tâm nên cậu ấy lấy thêm cho cô một ít đấy." Hoàng An Nghiêu nhét cái túi vào tay Khuất Tĩnh, lại kéo sụp vành mũ xuống: "Tần Hoài hỏi cô khi nào được nghỉ, cậu ấy định hai ngày nữa sẽ làm Giang Mễ Niên Cao, bảo cô nếu có thời gian rảnh thì ghé qua lấy."
"Ngày kia tôi được nghỉ." Khuất Tĩnh nói: "Hoàng tiên sinh, không cần anh phải vất vả truyền lời đâu, mấy chuyện này tôi có thể nhắn tin WeChat trực tiếp cho Tần Hoài mà."
"Tôi biết chứ, tôi chỉ tìm cớ chuyển chủ đề thôi, bởi vì tiếp theo tôi có chuyện muốn nhờ cô tư vấn." Hoàng An Nghiêu đáp.
"Tôi nghe nói Khoa Phục hồi chức năng của bệnh viện các cô tuy thu phí rất cao, nhưng hiệu quả trị liệu lại cực kỳ tốt, có đáng tin không vậy? Đặc biệt là vật lý trị liệu phục hồi vùng thắt lưng, nghe bảo tháng trước vừa mới mời được một chuyên gia từ tỉnh khác tới, chuyện này có thật không?" Hoàng An Nghiêu hỏi.
Khuất Tĩnh theo bản năng nhìn thoáng qua eo Hoàng An Nghiêu, nói: "Hiệu quả trị liệu của khoa Phục hồi chức năng ở bệnh viện chúng tôi quả thật không tệ, còn về chuyên gia... Tôi từ bên Sơn Thị tới đây học tập giao lưu, tình hình phân viện bên Cô Tô tôi không rõ lắm, tôi có thể về hỏi thăm giúp anh một chút."
"Tốt quá rồi!" Hoàng An Nghiêu lấy điện thoại ra: "Trăm sự nhờ cô, Khuất bác sĩ. Nếu hỏi thăm được tình hình cụ thể gì thì cô cứ nói với Tần Hoài, để Tần Hoài chuyển lời lại cho tôi, cảm ơn cô."
Khuất Tĩnh tự động chuyển sang chế độ bác sĩ đối xử với người nhà bệnh nhân, rút điện thoại ra mở WeChat: "Không cần phiền phức thế đâu, chúng ta kết bạn WeChat là được."
"Xin hỏi bệnh nhân bao nhiêu tuổi rồi? Tình trạng cụ thể ra sao? Là chấn thương vùng thắt lưng hay do lao lực? Có tiền sử bệnh bao nhiêu năm rồi? Trước đó đã từng phẫu thuật hay tiếp nhận trị liệu liên quan chưa? Chỗ tôi có một biểu mẫu câu hỏi, đợi lát về tôi tìm rồi gửi qua, anh cứ theo nội dung trên đó mà điền nhé. Về thông tin chuyên gia, tôi sẽ nhờ chủ nhiệm khoa hỏi thăm giúp, bên anh tốt nhất vẫn nên..."
Hoàng An Nghiêu hoàn toàn ngây người, hắn cảm thấy giây tiếp theo Khuất Tĩnh sẽ kê cho hắn một tờ phiếu, bảo hắn ra quầy đóng tiền, sau đó đi làm các xét nghiệm theo chỉ định.
Hoàng An Nghiêu đưa mắt nhìn Khuất Tĩnh đạp xe rời đi, vừa quay đầu lại, hắn liền nhìn thấy một người ngoài dự đoán.
"Bác... bác Cung? Chẳng phải sáng nay bác còn đăng WeChat khoe đang ăn Tiêu Quyển ở Bắc Bình sao?!"
Cùng lúc đó, ở bếp sau Hoàng Kí. Đáng lẽ giờ này Tần Hoài phải bước vào giai đoạn chạy nước rút cuối cùng, đua với tử thần để trộn nhân, nhào nặn bột Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã lên men lần hai, rồi thính thoảng lại chen vào canh lửa cho Tam Đinh Bao, nhưng hiện tại hắn về cơ bản đã nhàn rỗi hắn.
Hết cách rồi, đội phụ bếp thật sự quá chuyên nghiệp.
Tần Hoài bưng luôn tách trà, bắt đầu giống hệt Hoàng Thắng Lợi, ngó đông ngó tây, thị sát công việc của mọi người.
Không nhìn thì không sao, vừa nhìn một cái...
Tần Hoài phát hiện trình độ của Cổ Lực thật sự không ổn cho lắm.
Tuy Cổ Lực không làm phụ bếp cho Tần Hoài, nhưng ngặt nỗi bàn bếp của anh ta lại nằm ngay sát bên. Tần Hoài chỉ cần ngước mắt lên là thấy rõ từng động tác, mà hễ hắn nhìn là lại phát hiện ra vô số vấn đề.
Đều không phải là lỗi sai mang tính nguyên tắc.
Đầu tiên, Tần Hoài phải khẳng định nền tảng cơ bản của Cổ Lực vô cùng vững chắc.
Thứ hai, anh ta đại khái cũng chỉ có mỗi nền tảng cơ bản vững chắc mà thôi.
Bất kể là bếp món mặn hay bạch án, nền tảng vững chắc đều là cơ sở bắt buộc. Giống như lúc Tần Hoài học làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, thứ đầu tiên hắn phải học không phải là trộn nhân, mà là làm quen với nguyên liệu. Không có nền tảng vững chắc thì chẳng khác nào nhà cao tầng không đổ móng, xảy ra chút sự cố là sập ngay.
Nhưng cũng không thể chỉ có mỗi cái móng nhà được.
Lúc Tần Hoài nhìn thấy Cổ Lực làm phụ bếp cho Trịnh Tư Nguyên, hắn đặc biệt muốn hỏi anh ta: Anh không phải là quan môn đệ tử của Đàm đại sư sao, sao chỉ luyện mỗi cơ bản mà không học thêm cái gì khác vậy?
Cái kiểu nhào bột này, chẳng có chút kỹ xảo nào, hoàn toàn là thao tác cơ bản.
Tần Hoài nhìn Đàm Duy An, lại nhìn Cổ Lực, cảm thấy khoảng cách trình độ giữa hai sư huynh đệ này quả thực quá lớn.
LVQ8371