Có đôi khi thậm chí còn chăng cần đến ánh mắt, mỗi người bọn họ đều là phụ bếp chuyên nghiệp, sẽ tự biết tìm việc để làm. Có một vị còn chuyên nghiệp đến mức suýt chút nữa vì ký ức cơ bắp mà tự giác đi tìm ấm để pha trà.
Tuổi tác của các đại sư phụ ở Tri Vị Cư đều đã khá cao, lại kiên trì làm việc ở tiền tuyến để truyền nghề. Thể lực theo không kịp, nên có rất nhiều việc phải giao cho đệ tử và phụ bếp làm.
Làm việc như thế nào, làm việc gì, tìm việc ở đâu, chính là bài học vỡ lòng của mỗi một đầu bếp Tri Vị Cư khi bước chân vào đây.
Có thể nói, người xuất thân từ Tri Vị Cư đều là những phụ bếp chuyên nghiệp, nhất là đệ tử chân truyền của các đại sư phụ, lại càng là dân chuyên nghiệp trong số những người chuyên nghiệp.
Chuyên nghiệp đến mức Tần Hoài muốn mở miệng hỏi xem mọi người có nhầm lẫn gì hay không, hắn đâu phải là đại sư phụ chứ.
Đãi ngộ này có phải hơi cao quá rồi không?
Tần Hoài nhìn thoáng qua thủ pháp nhào nặn của Cổ Lực trong lúc đang trộn nhân bánh.
Tay nghề của vị quan môn đệ tử của cố đại sư phụ Tri Vị Cư này... hình như có chút không được tốt lắm.
Bếp sau Hoàng Kí có thêm sáu ngoại viện, Trịnh Tư Nguyên đương nhiên không cần phải hỗ trợ Tần Hoài nữa, mà bản thân Tần Hoài cũng không cần nhiều phụ bếp đến vậy, vốn dĩ hắn đã có sẵn mấy người phụ việc rồi.
Vì thế qua sự sắp xếp của Đàm Duy An, sáu ngoại viện của Tri Vị Cư liền chia làm hai, Đàm Duy An dẫn ba người hỗ trợ cho Tần Hoài, Cổ Lực dẫn một người hỗ trợ cho Trịnh Tư Nguyên.
Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên cũng rất được hoan nghênh ở Hoàng Kí.
Nhất là bây giờ khách từ nơi khác tới rất đông, Tiên Nhục Nguyệt Bính vốn dĩ là món Điểm Tâm nổi tiếng vùng Cô Tô, rất nhiều vị khách phương xa tỏ ra vô cùng hứng thú với Tiên Nhục Nguyệt Bính, sau khi ăn xong lại càng kinh ngạc đến ngẩn ngơ.
Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên đánh không lại Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Tần Hoài, hoàn toàn là bởi vì Bánh Bao Tửu Nhưỡng được ký ức của những vị khách quen ở Hoàng Kí gia trì, tự động bật filter và buff sức mạnh.
Đừng nói Tiên Nhục Nguyệt Bính đánh không lại Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Quả Nhi cấp A cũng chưa chắc đã đánh thắng được Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng mang ra bán ở Hoàng Kí, hoàn toàn xứng đáng là món Điểm Tâm át chủ bài.
"Thủ pháp của anh hơi nặng tay rồi." Tần Hoài nhìn Cổ Lực nhào bột, không nhịn được lên tiếng: "Nhào vỏ Tiên Nhục Nguyệt Bính không thể dùng sức như vậy.”
"Nhẹ tay một chút, dùng sức từ lòng bàn tay, phải dùng xảo kình."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Cổ Lực khựng tay lại, tựa hồ hơi do dự, nhưng sau đó rất nhanh liền làm theo.
Có chút tiến bộ, nhưng không nhiều lắm.
Tần Hoài cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục trộn nhân bánh.
Sự gia nhập của sáu người Tri Vị Cư đã giảm bớt đáng kể áp lực công việc khổng lồ do tình trạng bùng nổ đơn hàng ở Hoàng Kí mang lại. Hoàng Thắng Lợi không còn tình trạng chỉ đứng chi đạo mà không xuống bếp nữa, ông đã dám nhận đơn tự mình xuống bếp xào vài món ngon để tạo bất ngờ cho những vị khách lặn lội đường xa tới đây.
Trịnh Đạt lại càng từ bỏ hình tượng lao công mẫu mực, trở lại làm chính mình, có thể lười thì cứ lười, hiệu suất làm việc tụt dốc không phanh. Cứ như thể cái người tên Trịnh Đạt bận rộn ngược xuôi, mệt chết mệt sống, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi của hai ngày trước chỉ là ảo giác của mọi người vậy.
Nhìn thấy Trịnh Đạt khôi phục lại trạng thái như trước kia, không ít người ở Hoàng Kí đều thở phào nhẹ nhõm.
Bình thường rồi, rốt cuộc cũng bình thường lại rồi!
1 giờ chiều, là thời điểm xếp hàng trước cửa Hoàng Kí diễn ra khốc liệt nhất.
Không phải vì tốc độ xếp hàng lúc này nhanh, mà là vì đến giờ này, những người xếp hàng phía sau rất có thể sẽ không mua được đồ nữa.
Lưu lượng khách bùng nổ khiến cho thời gian mở cửa của Hoàng Kí được kéo dài thêm một chút, đương nhiên, cũng chỉ là kéo dài thêm một chút mà thôi, đổi thời gian bán hàng buổi trưa thành từ 11 giờ đến 1 giờ 20 phút.
Đúng 1 giờ 20 phút, bếp sau sẽ không nhận thêm đơn nào nữa. Đầu bếp món mặn xào nốt các món còn lại, đầu bếp bạch án kết thúc công việc bắt đầu dọn dẹp, đợi mẻ Điểm Tâm cuối cùng trong lồng hấp chín là hoàn toàn tan ca.
Sự bùng nổ lần đầu tiên khi lên tạp chí 《Tri Vị》 đã dạy cho Hoàng Thắng Lợi một đạo lý, việc mù quáng kéo dài thời gian mở cửa không thể nào thỏa mãn được yêu cầu của tất cả khách hàng.
Nếu chỉ vì buôn bán phát đạt, muốn tiếp đãi càng nhiều khách hàng mà kéo dài thời gian mở cửa, vắt kiệt sức lực của đầu bếp, khiến cho mỗi người trong bếp đều mệt mỏi rã rời, thì đó là một hành vi mổ gà lấy trứng cực kỳ cực đoan.
Thể lực của đầu bếp là có hạn, khách hàng mộ danh mà đến, xếp hàng chờ đợi suốt một thời gian dài nhưng lại không được thưởng thức hương vị đúng như mong đợi, đó chính là sự thiếu tôn trọng đối với khách hàng.
Hoàng Thắng Lợi không phải là thiên tài kinh doanh gì, cũng chẳng nghĩ ra được phương pháp giải quyết nào hoàn mỹ. Điều ông có thể làm chỉ là trong phạm vi đảm bảo chất lượng món ăn, kiểm soát nghiêm ngặt thời gian mở cửa của nhà hàng, tuyệt đối không được dây dưa kéo dài.
Tào Lĩnh Ban với tư cách là tổ trưởng của Hoàng Kí, luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc này. Về cơ bản, bắt đầu từ 12 giờ 30 phút, Tào Lĩnh Ban sẽ tính toán xem lượng Điểm Tâm còn lại đại khái đủ cho bao nhiêu người mua, thậm chí tốc độ làm Điểm Tâm trong bếp cũng được tính gộp vào luôn, từ đó chủ động khuyên những vị khách chắc chắn không thể mua được Điểm Tâm đi về.
LVQ8371