Theo tiết lộ từ những người biết chuyện, Hứa Thành sau khi thưởng thức xong Bát Bảo Lật Hương Cáp đã kinh ngạc đến mức coi đó là món ăn của thần tiên. Ông lập tức xông thằng vào bếp sau để xưng rõ thân phận, phỏng vấn Bếp Trưởng Tôn Quan Vân. Về đến nhà, cảm hứng của ông tuôn trào như suối, viết ngay một bài bình luận ẩm thực và cho đăng lên mặt báo.
Bài đánh giá ẩm thực này đã gây chấn động một thời, được hàng loạt tờ báo đăng tải lại, thậm chí còn lan truyền sang tận các mặt báo ở Nam Dương. Từ đó, Bát Bảo Lật Hương Cáp vang danh khắp phương Nam, đưa Tụ Bảo Lâu một lần nữa trở lại ngai vàng đệ nhất tửu lâu phương Nam.
Cũng từ dạo đó, các đầu bếp của những tửu lâu lớn đã có hẳn một hình mẫu để mơ mộng. Rất nhiều đầu bếp, thậm chí cả thế hệ trẻ như Hoàng Gia, thi thoảng cứ hay mộng du giữa ban ngày, tưởng tượng ra cảnh Hứa Thành đẩy cửa bước vào bếp, tươi cười hớn hở hỏi: "Xin hỏi món XX này là do sư phụ XX làm phải không? Tôi rất ưng ý, muốn được phỏng vấn người đó và viết riêng một bài đánh giá ẩm thực."
Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, khuôn mặt Hoàng Gia đã méo xệch đi vì ghen tị rồi.
Đây rành rành là bối cảnh chỉ xuất hiện khi hắn nằm mơ giữa ban ngày cơ mà, hơn nữa cũng chỉ giới hạn trong giấc mơ mà thôi. Bởi vì Hoàng Gia thừa hiểu bản thân đã không còn cơ hội như vậy nữa, hắn đã được ghi tên vào Danh Trù Lục, Hứa Thành cũng đã biết hắn là ai rồi. Cái cảnh tượng mà bất cứ đầu bếp trẻ vô danh nào cũng hằng ao ước này, định sẵn là không thể nào xảy ra với hắn được nữa.
Hoàng Gia đành ngậm ngùi nói: "Cứ tiếp đón bình thường đi, đừng làm rùm beng lên."
Hắn liếc nhìn Tần Hoài một cái, Tần Hoài vẫn đang ngây thơ không biết gì mà cắm cúi nhào bột.
Dân tay ngang sướng thật đấy.
Hoàng Gia nước mắt đầm đìa thầm nghĩ.
Lĩnh ban trịnh trọng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi vội vã đi ra ngoài. Hoàng Gia hít sâu vài hơi để bình ổn lại tâm trạng, bước đến cạnh Tần Hoài, dịu dàng cất giọng: "Chú thấy mẻ Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa ra lò kia thế nào?"
Hoàng Gia uống nhầm thuốc à? Sao giọng điệu lại nhẹ nhàng thế kia, thậm chí còn mang theo chút hiền từ nữa chứ, có đúng thiết lập nhân vật của anh ấy đâu.
"Có vấn đề gì sao?" Tần Hoài liếc nhìn đống Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng đang được phụ bếp gắp ra xếp lên đĩa.
Phát huy cực kỳ ổn định, chẳng có bất cứ vấn đề gì cả.
"Không có gì đâu." Hoàng Gia cười càng thêm hiền từ, "Anh chỉ là thấy cậu hì hục làm Điểm Tâm cả buổi sáng chắc mệt rồi, nên ra hỏi han quan tâm chút thôi."
"Hôm nay chú có bạn tới Hoàng Kí ăn cơm, nên chú cố tình làm thêm mấy món Điểm Tâm khác cho bạn chú đúng không? Anh thấy đống Điểm Tâm này vẫn chưa mang lên, hay là... chú chừa lại một chút đi?"
Chắc chắn hôm nay Hoàng Gia uống nhầm thuốc rồi.
Tần Hoài quay sang nhìn chằm chằm Hoàng Gia mấy lần, cố gắng moi móc chút thông tin gì đó từ nét mặt của anh ấy, nhưng vô vọng, hắn đành hỏi thẳng: "Gia ca, anh... đói bụng à?"
"Bên này em có chừa lại cho anh hai cái Bình Quả Diện Quả Nhi, anh có muốn ăn Diện Quả Nhi lót dạ trước không?"
"Để em xem nào, Giải Xác Hoàng còn 5 phút nữa mới ra lò, nhân thịt của Viên Mộng Thiêu Bính thì chưa xào, Giang Mễ Niên Cao với Trư Du Niên Cao thì có thể ăn luôn được. Hay là em gói cho anh một miếng Giang Mễ Niên Cao nhé? Tảo Nê Sơn Dược Cao anh có ăn không?"
Hoàng Gia nghe Tần Hoài tuôn một tràng thực đơn như vậy, liền biết kèo hôm nay chắc chắn là êm rồi.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, hắn phải giúp Tần Hoài một tay.
"Anh muốn ăn Quả Nhi." Hoàng Gia làm ra vẻ nghiêm túc, "Giải Hoàng Thiêu Mạch cũng muốn ăn nữa."
"Hả?" Tần Hoài lần này là ngớ người thật sự rồi, thậm chí hắn còn bắt đầu nghi ngờ có phải cuộc hôn nhân của Hoàng Gia đang gặp trục trặc gì nên bị đả kích hay không, sao tự dưng lại đưa ra cái yêu cầu vô lý và kỳ quặc đến vậy chứ.
Cua hiện tại đã hết mùa rồi, bếp sau của Hoàng Kí bây giờ đúng là vẫn còn cua thật đấy, nhưng Giải Hoàng Thiêu Mạch làm ra liệu có ngon được không?
"Giải Hoàng Thiêu Mạch có thể làm nhân lòng đỏ trứng muối cũng được, nhưng Quả Nhi thì anh thật sự rất muốn ăn." Hoàng Gia ngầm tỏ ý anh chỉ có thể giúp đến đây thôi, "Chú có thể gác mấy việc đang làm dở sang một bên, chuyên tâm nặn Quả Nhi trước được không."
Tần Hoài cảm thấy phần trăm cao là Hoàng Gia bị đả kích thật rồi, dạo gần đây anh ấy cũng chiếu cố hắn không ít, vào thời khắc mấu chốt vẫn phải giang tay giúp đỡ anh em thôi.
"Được, em làm ngay đây." Tần Hoài gật đầu, tỏ vẻ bản thân nhất định sẽ dồn hết tâm huyết, làm cho thật ngon.
Hoàng Gia hài lòng gật gù, tìm một góc khuất rồi ngồi xổm xuống gọi điện cho Hoàng Thắng Lợi.
"Alo, sư phụ, thầy tập vật lý trị liệu xong chưa ạ?"
"Xong rồi ạ? Tốt quá, bây giờ thầy mau đến Hoàng Kí một chuyến đi, Hứa Thành tới rồi!"
"Con và Tào tỷ đều cảm thấy tám chín phần mười là ông ấy đến vì Tần Hoài. Vừa nãy con đã dụ Tần Hoài làm cho con một mẻ Quả Nhi rồi, nhưng tay nghề xào nhân của con dở quá, vẫn phải phiền thầy qua đây giúp một tay xào nhân bánh thôi.”
"Bây giờ thầy xuất phát luôn, đạp xe... mà thôi không cần phải gấp thế đâu, Hứa Thành vừa mới gọi món xong, thầy cứ đi ô tô tới là được. Chứ đạp xe đến lúc đó lỡ eo lại..."
"An Nghiêu đèo thầy ngồi sau đúng không ạ, đi chiếc xe đạp ở nhà ấy."
"Vâng vâng vâng, thầy bão An Nghiêu đạp nhanh lên nhé."
Tần Hoài cảm thấy hôm nay đám đồng nghiệp trong bếp sau của Hoàng Kí cứ là lạ thế nào ấy.
LVQ8371