Món ăn với cái giá này mà được chễm chệ trên «Tri Vị», thì tuyệt đối được liệt vào hàng món ăn giá rẻ bình dân `Xx+* rồi.
Suốt một năm trở lại đây, những món ăn được vinh danh trên «Tri Vị» và được đích thân Hứa Thành chắp bút viết bài đánh giá, chưa có món nào giá dưới trăm tệ cả.
Tâm nguyện ban đầu của Hứa Thành khi sáng lập ra «Tri Vị», chính là muốn chia sẻ những món ngon mà mình đã nếm thử trong suốt những năm tháng chu du khắp thế giới đến với đại chúng. Nào ngờ theo đà sức ảnh hưởng của «Tri Vị» ngày một lớn, việc một món ăn có được đăng lên «Tri Vị» hay không đã trở thành thước đo hoàn hảo nhất để định giá cho món ăn đó.
Hứa Thành vốn chỉ muốn giúp mọi người được thưởng thức đồ ăn ngon mà không lo giẫm phải mìn, kết quả lại biến thành giúp mọi người ăn ngon nhưng phải gánh cái giá cắt cổ để khỏi đạp mìn, cái kết cục trớ trêu này thi thoảng cũng khiến ông phải dở khóc dở cười.
Nếu không phải bản thân Hứa Thành đã quá rủng rỉnh tiền bạc, chẳng thèm màng dăm ba đồng bạc lẻ mà mấy nhà hàng tung ra để mua bài đánh giá, thì khéo mấy nhà hàng cao cấp đã sớm vung tiền thuê ông viết bài nhằm thổi phồng giá món ăn lên tận mây xanh rồi.
Hứa Thành lăng lặng húp cạn bát Trần Bì Trà, thở hắt ra một hơi khoan khoái.
Cực kỳ vi diệu.
Đây chính là cảm nhận đầu tiên của Hứa Thành sau khi kết thúc bữa cơm ngày hôm nay.
Với khẩu vị kén cá chọn canh và độ khó tính của ông, ngày thường một bát Canh Hạt Sen Trần Bì Ngân Nhĩ bình thường nhường này căn bản chẳng thể lọt nổi vào mắt ông, căng lắm thì nhấp môi một hai ngụm cho có lệ, chứ tuyệt đối không có chuyện húp sạch sành sanh cả bát như hôm nay.
Nhưng hôm nay…
Hứa Thành cảm thấy húp bát canh này cực kỳ êm ru.
Sự thư thái này không đến từ hương vị, mà nó toát ra từ tận đáy lòng, lúc nhâm nhi Trần Bì Trà ông cảm thấy cõi lòng ấm áp râm ran, lâng lâng tự tại.
Tự tại đến mức ông thậm chí còn muốn xơi thêm một cái Tam Đinh Bao nữa.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại với thói quen ăn uống thường ngày của ông.
Bước sang tuổi trung niên, Hứa Thành cũng không tránh khỏi việc rục rịch dưỡng sinh, kiềm chế cái nết tham ăn tục uống của bản thân, tránh tình trạng ăn một bữa no ứ hự như hồi còn trẻ.
Cơ mà hôm nay thì.
Hậu sinh khả úy thật đấy.
Hứa Thành đã xác định rõ mười năm sau nếu muốn ăn Điểm Tâm thì mình nên mò đến đâu rồi.
"Tiểu Vương, cậu ăn xong chưa?" Hứa Thành cất giọng hỏi.
"Dạ Hứa tổng, tôi ăn xong rồi ạ."
"Tôi nhớ Hoàng Kí tầm một giờ trưa là chốt order rồi, giờ mấy giờ rồi?”
"Dạ 1 giờ 7 phút ạ."
"Vậy chắc bếp sau vẫn đang bận lu bù đấy, chúng ta nán lại đợi thêm lát nữa, cậu… có muốn ăn Điểm Tâm không?"
"Tôi… muốn ăn á… Dạ muốn chứ, Hứa tổng!"
Hứa Thành nở một nụ cười hài lòng: "Thế thì gọi nhân viên phục vụ vào hỏi xem còn Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao không, mỗi loại lấy thêm một phần nữa, tiện thể tôi cũng ăn ké thêm nửa phần."
Trợ lý lật đật chạy đi gọi thêm món.
5 giây sau, hung tin Hứa Thành gọi thêm món đã oanh tạc đến tận bếp sau.
Cả cái bếp rúng động, Hoàng An Nghiêu kích động đến mức suýt thì nhảy cỡn lên khỏi ghế, tiếc là cặp giò quá rã rời nên nhảy không nổi.
"Còn Tam Đinh Bao với Bánh Bao Tửu Nhưỡng không?"
"Còn còn, đã cố ý chừa lại rồi đây!"
"Lẹ lẹ lẹ, lên đĩa mauf”
Tần Hoài ngơ ngác nhìn đám đông bỗng dưng tăng động, dè dặt ghé tai Trịnh Tư Nguyên thì thầm: "Anh có thấy hôm nay mọi người cứ quái quái thế nào không?"
"Vừa nãy Hoàng sư phụ làm cái động tác Đại Phiên Chước lố cực kỳ luôn, anh có để ý không?"
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy kỹ năng diễn xuất của mọi người rõ ràng ba xu rưỡi, thế mà cứ thích cắn răng diễn tiếp cốt để tạo bất ngờ cho Tần Hoài, thật sự là nhạt nhẽo hết sức.
Nhưng trơ mắt nhìn vở kịch sắp lên đến cao trào, bản thân hắn không diễn theo thì cũng chẳng xong.
"Đâu có." Trịnh Tư Nguyên cố làm ra vẻ ngơ ngác, "Có gì kỳ lạ đâu? Tôi thấy hôm nay ai nấy đều bình thường mà, sắp được tan ca rồi nên vưi vẻ tí cũng là chuyện đương nhiên thôi."
Anh có biết bây giờ người kỳ lạ nhất chính là anh không?
Trịnh Tư Nguyên, anh nói nhiều như thế từ bao giờ vậy hả?
Tần Hoài đang tô màu cho Quả Nhi.
Bây giờ là 1 giờ 27 phút.
Thời gian tăng ca tiêu chuẩn.
Thường thì lúc này, bếp sau Hoàng Kí đã bắt đầu dọn dẹp, đầu bếp phụ trách bữa ăn nhân viên đã xào xong món thứ hai, Đổng Sĩ khả năng cao sẽ la hét muốn ăn cơm chiên Dương Châu để anh trai xào cho một phần, Đổng Lễ không thèm để ý tới hắn, phụ bếp vô danh sẽ càu nhàu sao lại là mấy món này rồi nhanh tay bày bát đũa.
Nhân viên phục vụ bên ngoài cũng sẽ bước vào trạng thái nghỉ ngơi, khách trong đại sảnh giờ này cơ bản đều đã ăn xong, khách trong phòng bao sẽ ăn lâu hơn một chút, đông người nên chuyện trò cũng rôm rả hơn.
Sắp đến giờ tan làm, tổ trưởng sẽ không quá khắt khe chuyện vài nhân viên phục vụ lười biếng một chút. Chỉ cần không quá đáng, dựa vào góc tường tán gẫu vài câu Bát Quái nóng hổi trong ngày với đồng nghiệp cũng được cho phép, bản thân tổ trưởng cũng thích hóng hớt.
Nhưng hôm nay, trạng thái của mỗi người đều khác hẳn.
Đổng Sĩ không lười biếng, đang cần mẫn thái rau.
Đổng Lễ không ngẩn người, đang cắm cúi cắt đĩa trái cây một cách khó hiểu.
Hoàng Gia không nấu riêng bữa ăn nhân viên cho Tần Hoài, đang nghiêm túc lau nồi.
Hoàng An Nghiêu cứ như sợ cản đường ai đó, cố gắng lê bước chân nặng nề, bê thân mình và chiếc ghế đẩu nhỏ nhích vào góc bếp, ngồi rụt rè ở đó trông cực kỳ mất mặt.
LVQ8371