Giờ phút này, Cung Lương vô cùng may mắn vì trong nhà vẫn còn trữ rất nhiều trà mua cho Hoàng Thắng Lợi. Quả nhiên cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị. Tối nay ông ta phải bảo vợ qua nhà Tần Hoài chơi, tiện thể mang biếu hai hộp trà mới được.
"Cung tiên sinh, ông khách sáo quá rồi. Dao phay giá 6 chữ số á, loại dao gì mà bán đắt đến thế?" Tần Hoài chân thành hỏi.
Ngoại trừ làm bằng vàng ra, Tần Hoài thực sự không nghĩ ra con dao phay nào có thể bán với giá 6 chữ số.
Đồ bếp trong truyền thuyết chắc?
Vậy cũng có khả năng lắm, dù sao cũng là hàng phiên bản giới hạn mà.
"Không đắt, không đắt. Lúc đạo trung tâm thương mại tình cờ thấy nên tôi mua luôn ba bộ. Tổng cộng ba bộ đao mới có 6 chữ số. Tiểu Tần sư phụ cậu một bộ, Hoàng Thắng Lợi một bộ, Trịnh Đạt một bộ, chia ra vừa
Tuyệt vời, ba bộ dao đem tặng cho ba vị sư phụ, mà trong đó hai người đã là đầu bếp bạch án rồi.
Hai bộ dao này rơi vào tay Tần Hoài và Trịnh Đạt thì đúng là minh châu phủ bụi.
Một con gà mờ, một lão quỷ lười.
"Dao thì ký gửi hành lý được ạ?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Không rõ nữa, tôi bảo Tiểu Lưu lái xe xuất phát từ hôm qua đem về đấy." Cung Lương chỉ vào cậu trợ lý phía sau.
Trợ lý nở nụ cười mệt mỏi chuẩn bài tài xế lái xe đường dài với Tần Hoài.
Giây phút này, Tần Hoài sâu sắc nhận ra làm trợ lý tổng giám đốc quả thực chẳng phải công việc nhàn hạ gì.
Tần Hoài bưng tách trà đi ra vốn không phải để đón Cung Lương, mục đích chính của hắn là ra tủ trà trước cửa cất tách, sau đó mượn cớ đi vệ sinh để xem nhiệm vụ mới nhận được là gì.
Mặc dù Tần Hoài đã ở bếp sau Hoàng Kí một thời gian, mọi người trong bếp cũng loáng thoáng nghe qua cái phương pháp huấn luyện "tự tưởng tượng bản thân có một hệ thống" của hắn, nên Tần Hoài có trực tiếp giơ tay chọc vào hư không để kiểm tra bảng nhiệm vụ thì cũng chẳng sao, nhưng mà...
Hôm nay có ngoại viện tới cơ mà.
Tần Hoài cảm thấy tốt nhất đừng làm mấy hành động kích thích dọa sợ đồng nghiệp bên Tri Vị Cư ngay ngày đầu tiên người ta đến giao lưu học hỏi. Cứ đợi Đổng Sĩ thân thiết với 6 người họ rồi bắt đầu buôn chuyện thị phi, đến lúc kể tới chuyện của hắn thì hắn hẵng làm vậy.
Có bước đệm trước thì người ta vẫn dễ tiếp nhận hơn.
Tần Hoài lại hàn huyên với Cung Lương vài câu, đặt tách trà xuống rồi mượn cớ đi vệ sinh chuồn mất, để lại Cung Lương cứ rướn cổ ngó nghiêng vào trong, ngó một hồi thì thấy Hoàng Thắng Lợi vừa xào xong một món ăn bước tới.
"Tiểu Tần sư phụ đúng là tâm huyết với nghề, đi vệ sinh cũng phải đợi làm xong việc mới đi."
"Tôi mới đi Bắc Bình ăn chực mấy hôm, sao lần này về việc làm ăn của Hoàng Kí lại bùng nổ thế này? Lúc nãy tôi vừa thấy ngoài cửa có một đống người xếp hàng rồi còn cãi nhau nữa, tình hình gì đây? Khéo phải 40 năm rồi Hoàng Kí chưa buôn bán đắt khách tới mức này ấy nhỉ." Cung Lương cảm thán.
"40 năm trước chỗ này vẫn còn là tiệm cơm quốc doanh, đào đâu ra Hoàng Kí." Hoàng Thắng Lợi bực dọc đáp: "Nói đi cũng phải nói lại, ai bảo Hoàng Kí chưa từng đắt khách như vậy? Hồi mới lên tạp chí 《Tri Vị》, việc làm ăn còn tốt hơn bây giờ nhiều."
"Ông vác mặt đến đây giờ này làm gì?" Hoàng Thắng Lợi cảnh giác nhìn Cung Lương.
Cung Lương cười hì hì: "Đương nhiên là nghe nói thắt lưng ông khỏi rồi. Thắng Lợi này, ông cũng chơi không đẹp đâu nhé. Tiệc cưới con trai lão Lý Đầu To thì ông nhận, tiệc cưới của tôi thì ông từ chối. Tôi xem WeChat của lão Lý Đầu To rồi, mâm Tam Đầu Yến kia tuyệt đối là do ông làm, cái món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái kia tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay!"
Hoàng Thắng Lợi biết, chuyện gì cần đến rồi cũng sẽ đến.
Hoàng Thắng Lợi lôi ngay cái kinh nghiệm rèn giữa được từ việc mia mai Trịnh Đạt mấy ngày qua ra xài: "Con trai người ta là kết hôn lần đầu."
"Tôi cưới lần bốn thì cũng là cưới lại vợ cả mà!"
"... Thế mà ông cũng tính là giống nhau được à?"
"Quan hệ giữa hai chúng ta có thể giống nhau sao?"
"Đây không phải là chuyện quan hệ."
"Đương nhiên không phải chuyện quan hệ rồi. Trước đây thắt lưng ông chưa khỏi hắn, tôi cũng đâu có đòi ăn Tam Đầu Yến. Tôi đang ăn đở ở Bắc Bình, đồ ăn trên thực đơn còn chưa nếm hết đâu đấy. Nhưng tôi quan sát WeChat mấy ngày nay, xác định thắt lưng ông chắc khỏi hắn rồi nên mới lặn lội về đây.”
"Ông xem quà cáp tôi mua này, dao, lá trà, còn cả Điểm Tâm ở tiệm bên kia nữa, toàn là mua theo đúng khẩu vị của ông đấy."
"Tôi mới quen Tiểu Tần có hơn tháng, người ta biết tôi thích ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch còn cất công cố ý luyện tập vì tôi. Thắng Lợi à, tình bạn bao nhiêu năm của hai chúng ta, chẳng lẽ tôi vừa về mà trong vòng ba ngày lại không được ăn một mâm Tam Đầu Yến đàng hoàng sao?"
Cung Lương bắt đầu đánh bài tình cảm.
Hoàng Thắng Lợi: "... Món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái phải chuẩn bị trước đấy."
"Tôi biết, nên tôi mới bảo là trong vòng ba ngày mà. Ông biết đấy, đã một thời gian rồi tôi chưa được ăn Tam Đầu Yến, Minh Châu nhà tôi cũng lâu lắm rồi chưa ăn, con trai tôi đạo này ở đây bận rộn chuyện làm ăn lại càng gầy tọp cả đi rồi."
Nếu không phải hiện tại Cung Lương chưa có cháu nội, ông ta chắc chắn sẽ bồi thêm một câu: Nguyện vọng lớn nhất của đứa nhỏ bây giờ chính là được ăn một miếng Đầu Heo Hầm Nguyên Cái.
Hoàng Thắng Lợi khựng lại một chút: "Tối mai, bắt buộc phải là buổi tối, buổi trưa hết bàn rồi."
LVQ8371