Tần Hoài nấu ăn không theo trường phái mộc mạc chân phương như Trịnh Đạt. Trịnh Đạt dù có làm món khó đến đâu, kỹ thuật phô diễn lóa mắt cỡ nào, thì trong mắt người ngoài nghề trông cũng nhạt toẹt chẳng có gì đặc sắc.
Tần Hoài tuy không biết nhiều mánh lới hoa mỹ, nhưng động tác của hắn đủ tiêu sái, đủ dứt khoát gọn gàng, nhìn qua toát lên một phong thái cực kỳ ngầu lòi.
Đại đạo chí giản, động tác của Trịnh Đạt tuy cũng rất tối giản, nhưng ông ấy lại chưa đạt tới cảnh giới "giản" tuyệt đối, nên nhìn vào vẫn có cảm giác thiêu thiếu cái gì đó.
Tần Hoài thì lại quá mức tối giản, giản đến độ khiến người ta phải đinh ninh rằng đây chắc chắn là phong phạm của bậc đại sư, kiểu bề ngoài thì trông nhàn nhã lững thững như đi dạo, nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng kỳ thực bên trong lại ẩn chứa vô vàn huyền cơ, chỉ cần ra một chiêu là đoạt mạng.
Mà Lý Hoa và Bùi Hành lại vừa vặn là dân trong nghề.
° + ^ˆ # F4 ~* Ẵ ` : ` ^ .^ ` . +4é é , Hai người bọn họ đâu có mù, mắt mũi vẫn còn tỉnh tường chán, chỉ cần nhìn nguyên liệu và gia vị là thừa sức thấu hiểu độ khó khi nêm nếm món này kinh khủng đến mức nào. Nhìn tốc độ thao tác của Tần Hoài, là biết tỏng hắn đã cày món này đến độ điêu luyện ra sao rồi.
Điêu luyện đến mức sắp in hằn thành ký ức cơ bắp luôn rồi.
Hai người dán mắt vào xem đến mức không dứt ra nổi. Lý Hoa còn biết tém tém lại đôi chút, ít ra vẫn giả vờ lơ đãng nhào nặn bánh Hải Đường (Hải Đường Cao) trong lúc rướn dài cổ ra hóng hớt. Bùi Hành thì khỏi nói, hận không thể móc luôn tròng mắt dán chặt vào tay Tần Hoài, soi kỹ từng khung hình một, Đào Tô cũng bỏ xó chẳng buồn làm nữa, chỉ thiếu điều khuân hẳn cái ghế đẩu ra ngồi chầu chực ngay sát vách Tần Hoài.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tay Tần Hoài vẫn thoăn thoắt Trộn Nhân, hắn cũng chẳng buồn xem đồng hồ nhưng trong lòng vẫn tự căn giờ chuẩn xác, cúi đầu dặn: "Lạc Lạc, Quả Nhi trong xửng hấp chắc là chín rồi đấy, em gắp hết ra đĩa đi lát nữa anh sẽ lên màu."
Tần Lạc ngoan ngoãn đi mở nắp xửng hấp.
Tần Hoài ngẩng đầu lên, vốn định hỏi xem Lý Hoa và Bùi Hành ai rảnh tay thì cán hộ vỏ xíu mại, tiện thể gói thêm vài cái xíu mại luôn vì bên này hắn phải lên màu cho Quả Nhị, một mình xoay xở không xuể, nào ngờ vừa ngẩng lên đã thấy hai ông thần kia đang chôn chân đứng nhìn mình chằm chằm.
Bùi Hành và Lý Hoa: ...
Gương mặt của người thật thà như Lý Hoa thoáng chốc đỏ bừng.
Hắn biết hành vi của mình trông cứ như mấy tên phụ bếp lén lút học mót nghề, cực kỳ bất lịch sự, nhìn chẳng có chút tố chất nào, nhưng hắn quả thực không kìm lòng nổi.
Bùi Hành thì lại càng thê thảm hơn, khoảnh khắc nhận ra mình vừa làm cái trò mèo gì, hắn chỉ hận không thể đào một cái lỗ chui tọt xuống đất cho xong.
Tần Hoài khựng lại một nhịp, ngay lập tức hiểu ra hai người này đang mải xem mình làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, bèn cười hỏi: "Hai anh có hứng thú với Giải Hoàng Thiêu Mạch à?”
Hai người ngượng ngùng gật đầu.
"Nếu hai anh có hứng thú, tôi có thể dạy cho, nhưng cua bây giờ sắp hết mùa rồi chẳng còn bao nhiêu gạch cua nữa. Hơn nữa vài ngày tới tôi phải quay lại Cô Tô rồi, nên dạo này chắc chắn là không kịp. Hay là đợi đến tháng 9 năm sau vào mùa cua tôi sẽ hướng dẫn cho hai anh nhé, hai anh còn muốn học thêm món gì khác không?" Tần Hoài hỏi.
Hắn cảm thấy đây là một cách tuyệt vời để kéo gần khoảng cách với nhân viên.
Bùi Hành và Lý Hoa đều sững sờ, không ngờ Tần Hoài lại có thái độ cởi mở đến thế.
“Món gì cũng được học sao?” Bùi Hành rụt rè đò hỏi.
Lúc Trịnh Đạt liên hệ và tiến cử bọn họ đến Vân Trung Thực Đường làm việc, quả thực có nhắc đến chuyện ở đây có thể học lỏm Điểm Tâm từ Tần Hoài. Nhưng cái kiểu hứa hẹn này cũng y chang mấy cái tin tuyển dụng ghi lương 2k-6k trên mạng vậy, ghi thì ghi thế thôi, chứ thực tế làm gì có mùa xuân chạm mốc 6k.
"Chỉ cần là món tôi biết làm thì món gì cũng được." Tần Hoài đáp.
"Bình Quả Diện Quả Nhi cũng được sao?" Bùi Hành hỏi, hắn biết Tần Hoài biết làm Bình Quả Diện Quả Nhi, rất nhiều thực khách ở Vân Trung Thực Đường đều đã được nếm thử, hắn thậm chí còn từng xem qua ảnh chụp món đó nữa.
"Thực ra Bình Quả Diện Quả Nhi tôi mới chỉ rành khoản tạo hình, còn công thức nêm nếm cụ thể thì chưa được học bài bản, nên bây giờ chắc chưa dạy được, nhưng Quả Nhi thì vô tư."
Tần Hoài chỉ tay vào mớ Quả Nhi mà Tần Lạc vừa lấy ra: "Đợi tôi lên màu xong anh có thể nếm thử, nếu thấy ưng thì ra Giêng tôi sẽ dạy cho anh.”
Học được rồi thì có thể bổ sung vào thực đơn mới của Vân Trung Thực Đường, Tần Hoài tin chắc Bùi Hành thừa sức làm được việc này.
Bùi Hành: !
Lý Hoa: !
"Vậy hai anh có thời gian cán vỏ xíu mại giúp tôi, tiện thể gói luôn xíu mại không?" Tần Hoài hỏi.
"Có thời gian, đương nhiên là có thời gian” Hai người đồng thanh đáp.
"Tôi thấy Điểm Tâm của hai anh vẫn chưa làm xong, liệu có làm lỡ giờ tan ca của hai anh không?"
"Không lỡ, hoàn toàn không lỡ chút nào!" Hai người lại một lần nữa đồng thanh đáp.
"Giờ giấc tan ca của Điểm Tâm sư phụ chúng ta vốn dĩ đã linh hoạt mà." Lý Hoa cười nói.
"Đúng thế, tôi khoái nhất là được làm thêm giờ đấy." Bùi Hành vội vàng bồi thêm.
Mấy ông Điểm Tâm sư phụ Bạch Án này xem chừng ít nhiều đều dính tí máu cuồng nghề biến thái thì phải.
Tần Hoài đang cặm cụi lên màu cho Quả Nhi.
Đã lâu lắm rồi hắn không tự tay lên màu cho Quả Nhi, hồi còn ở Hoàng Kí, Tần Hoài cơ bản chẳng mấy khi làm Quả Nhi, có làm thì cũng là làm Bình Quả Diện Quả Nhi hàng auth cho Cung Lương mà thôi.
LVQ8371