"Nói bé thôi, phòng bên cạnh đang phỏng vấn đấy."
"Ồ." Âu Dương tiếp tục uống Trà Trần Bì cho xuôi bụng.
"Cậu định khởi nghiệp lại à?" Tần Hoài lập tức nắm bắt trọng điểm: "Lần này cậu tính khởi nghiệp kiểu gì? Đừng nói là lại tiếp tục làm F&B nhé?"
Nếu Âu Dương gật đầu xác nhận, Tần Hoài cảm thấy mình thực sự phải khuyên can cậu ta mới được.
Với tư cách là một người bán bữa sáng chuyên nghiệp, Tần Hoài cảm thấy Âu Dương căn bản không hợp làm ngành ăn uống.
Quả thật, cái mô hình quán lẩu cá hot trend tiêu chuẩn kia mà không biết làm marketing thì chắc chắn chỉ có đường chết. Nhưng sập tiệm đến mức như Âu Dương, lỗ trắng 6 triệu 600 nghìn tệ, thì cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho quán lẩu cá được.
Khẩu vị của Âu Dương quá dị.
Hắn có gu thẩm mỹ cơ bản nhất của con người, nhưng lại sở hữu khẩu vị độc đáo của riêng mình. Hắn vừa có thể thưởng thức Quả Nhi cấp A, lại vừa có thể ngồi xổm trong chuồng vịt húp canh vịt.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng hắn thích ăn, Bánh Bao Vỏ Cây Du hắn lại càng khoái hơn.
Mang cái khẩu vị kỳ quái như vậy đi làm ngành ăn uống, thật sự rất khó để không lỗ vốn.
Tần Hoài cảm thấy xác suất Lạc Lạc mở quán ăn kiếm được tiền còn cao hơn Âu Dương. Ít nhất khẩu vị của em gái hắn vẫn bình thường, cùng lắm chỉ là thích ăn thịt, thế thì cứ bán món mặn chủ đạo là được.
"Đương nhiên! Ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, tớ lỗ ở ngành ăn uống thì dĩ nhiên phải kiếm lại từ ngành ăn uống rồi!"
"Tớ thấy cậu vẫn nên thận trọng..."
"Bố tớ đã mua luôn mặt bằng cho tớ rồi, ngay sát vách cửa hàng tiện lợi đối diện Vân Trung Thực Đường ấy!"
"Thận... Sát vách cửa hàng tiện lợi á? Tớ nhớ mặt bằng chỗ đó bé xíu, đâu có chỗ để khách ngồi ăn đúng không?"
"Ai nói là cho khách ngồi ăn? Tớ mở quán trà mát, chuyên bán Trà Chanh Giã Tay cơ mài”
Nước mát à, tôi có lỗi với bạn, tôi sẽ không bao giờ bán Trà Chanh Giã Tay chung với các loại nước mát khác nữa đâu.
Tần Hoài cố gắng nuốt lại những lời cà khịa trong lòng, bất ngờ nhận ra hướng khởi nghiệp này cũng không tệ. Dù sao thì tay nghề pha Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương cũng là thứ ai cũng phải công nhận.
Cốc trà chanh hắn giã uống còn ngon hơn cả Tần Lạc làm.
Lực tay khỏe mà.
Hơn nữa tiệm trà sữa vốn đĩ là buôn bán nhỏ, việc mua một mặt bằng ở khu vực gần Vân Trung Thực Đường bản thân nó đã là một khoản đầu tư chắc chắn sinh lời. Lần này Âu Dương khởi nghiệp lại, biết đâu thật sự sẽ không bị lỗ vốn.
"Thế tiệm nướ... tiệm Trà Chanh Giã Tay của cậu định bao giờ khai trương?"
"Mùng một Tết!"
Tần Hoài: ... Giữa mùa đông lạnh giá lại đi bán Trà Chanh Giã Tay - món đồ uống bán chạy nhất mùa hè, cậu cứ chuẩn bị tinh thần lỗ sặc máu đi!
Trần Công gọi điện thoại báo cáo tình hình với sếp xong, quay lại phòng bao báo cho Tần Hoài biết rằng sếp Hàn Quý Sơn của anh ta dự kiến nửa tháng sau sẽ tới ăn Điểm Tâm.
Mức thù lao cụ thể chắc phải đợi đến khi sếp của bọn họ đích thân ăn thử rồi mới quyết định được. Ngày ký hợp đồng sẽ thanh toán 50% tiền cọc, sau khi bữa tiệc sinh nhật kết thúc sẽ thanh toán 50% còn lại.
Tần Hoài cảm thấy không có vấn đề gì cả.
Trần Công thấy rõ ràng Tần Hoài và Âu Dương còn chuyện muốn nói riêng nên không ở lại phòng bao quấy rầy nữa. Anh ta bảo mình còn công việc phải xử lý nên xin phép cáo từ trước, xách theo hộp đồ ăn đóng gói rời đi.
Tần Hoài tiếp tục hỏi Âu Dương lần này tới Cô Tô để làm gì.
Câu trả lời của Âu Dương cũng vô cùng chân thành và thẳng thắn. Cậu ta vừa lừa được một khoản tiền từ bố mẹ với lý do sang Cô Tô khảo sát thị trường Trà Chanh Giã Tay, thực chất là định tới đây ăn chơi nhảy múa đến tận trước Tết.
¬ .- . lộ đu, Â - _ z x # * z Còn về việc ăn chơi cụ thể ra sao, trước mắt Âu Dương dự định sẽ đóng họ ở Hoàng Kí ăn hơn nửa tháng, sau đó mới gọi điện xin thêm tiền bố mẹ.
Chứ giá đồ ăn ở Hoàng Kí thật sự quá đắt.
Tần Hoài thấy Âu Dương có ý định ăn chực ở Hoàng Kí suốt một tháng để lên thẻ VIP, nghĩ bụng căn nhà mình đang thuê có tận hai phòng ngủ, mà Tần Lạc thì phải đến ngày 19 tháng 1 mới được nghỉ Tết, nên dứt khoát đề nghị Âu Dương qua ở tạm với mình.
Cứ ở tạm đã, trong lúc đó tìm một căn hộ cho thuê ngắn hạn quanh đây, đợi trước khi Tần Lạc tới thì dọn ra là được.
Âu Dương lập tức cảm thán đúng là anh em tốt, sao cậu biết tớ cũng đang có ý đó cơ chứ.
Sau đó, hắn xách hộp đồ ăn đi thăng về khách sạn dọn hành lý mà chẳng thèm ngoảnh đầu lại, thậm chí còn chưa thèm hỏi địa chỉ nhà Tần Hoài ở đâu.
Tần Hoài ngồi trong phòng bao đợi cho đến khi cuộc phỏng vấn bên phía Hứa Thành kết thúc.
Hứa Thành nghe nói buổi tối Hoàng Kí có tiệc cưới, Hoàng Thắng Lợi sẽ đích thân xuống bếp làm Tam Đầu Yến, ban đầu ông ta cũng rất động lòng muốn ở lại ăn chực một bữa.
Ngặt nỗi bữa trưa và tiệc trà chiều ông ta đã ăn quá nhiều rồi.
Thật sự là nuốt không trôi nữa.
Tối mà còn ráng nhồi thêm Tam Đầu Yến nữa thì không phải là cãi lời dặn của bác sĩ, mà là đi thăng vào bệnh sa cxn bác cv Ezê viện gặp bác sĩ luôn.
Hứa Thành đành phải tiếc nuối từ chối khéo.
Hoàng Thắng Lợi nhìn ra vẻ tiếc nuối của Hứa Thành, lập tức cho biết thắt lưng của mình đã khỏe lại, sắp tới sẽ quay lại nắm quyền bếp sau Hoàng Kí. Nếu Hứa Thành có hứng thú ở lại Cô Tô thêm vài ngày, hai hôm nữa ông sẽ làm riêng một bàn Tam Đầu Yến chiêu đãi.
Bên Cô Tô này cũng có vài nhà hàng khá ngon.
LVQ8371