Đúng 1 giò, Tào Lĩnh Ban sẽ dẫn theo vài nhân viên phục vụ bắt đầu phát số thứ tự, giới hạn từ 100 đến 120 số, khuyên những vị khách không lấy được số ra về.
Vì Tào Lĩnh Ban tính toán khá cẩn thận, nên thường sẽ dư ra một ít Điểm Tâm. Những vị khách không lấy được số, đặc biệt là những người chỉ thiếu một, hai lượt nữa là tới, sẽ vẫn kiên trì xếp hàng, giám sát nghiêm ngặt, nuôi hy vọng vớt vát được chút đỉnh.
Về phần cụ thể là giám sát cái gì...
Giám sát xem vị khách lấy được số thứ tự cuối cùng có nhân cơ hội gom sạch sành sanh, mua vống lên hay không. Một khi xảy ra tình huống này, các "giám sát viên" sẽ lập tức nhảy ra thay trời hành đạo, hôm trước vừa mới hành đạo một lần, hại Tào Lĩnh Ban phải khuyên can mất tận năm phút đồng hồ.
Nói theo một khía cạnh nào đó, cảnh tượng xếp hàng trước cửa Hoàng Kí hiện tại cũng là một điểm nhấn đặc sắc. Rất nhiều cư dân đã về hưu sống quanh đó dù không mua Điểm Tâm cũng phải bon chen đứng cạnh xem náo nhiệt, chỉ chực chờ xem có màn "thay trời hành đạo" nào cãi vã um sùm như cái chợ hay không.
Nếu không phải do bây giờ trời lạnh, bưng cơm ra ngoài xem náo nhiệt cơm sẽ nguội nhanh, thì Tào Lĩnh Ban còn nghỉ ngờ rất nhiều ông bà cụ sẽ bưng thẳng bát cơm đến trước cửa Hoàng Kí vừa xem vừa ăn luôn ấy chứ.
Tiện thể nhắc luôn, Tào Lĩnh Ban cũng là con em cán bộ doanh nghiệp nhà nước lớn lên ở gần Hoàng Kí, hồi nhỏ cô cũng từng bưng bát đứng ăn cơm ở cửa tiệm cơm quốc doanh.
Đôi khi Tào Lĩnh Ban đứng ở cửa, lại mường tượng ra hình ảnh bản thân bưng bát cơm của rất nhiều năm về trước, đứng ở góc phố đối diện trơ mắt nhìn đám đông xếp hàng mua Bánh Bao với ánh mắt thèm thuồng. Nghĩ đến cảnh tiệm cơm quốc doanh thời bấy giờ vẫn là Top 1 xứng đáng của Cô Tô, cô liền cảm thấy trong lòng sục sôi ý chí chiến đấu.
Lúc khuyên can khách hàng giọng điệu cũng vô cùng dõng dạc.
"Số 115 là số cuối cùng rồi, ai không lấy được số thì không cần xếp hàng nữa đâu. Đặc biệt là mấy anh chàng đẹp trai ở phía sau kia kìa, lúc nãy tới tôi đã bảo là chắc chắn không mua được rồi, đừng xếp hàng nữa, ngày mai hãy quay lại nhé." Tào Lĩnh Ban dõng dạc hô lớn.
Khuất Tĩnh vừa mới khóa xe xong, không hiểu sao lại cảm thấy hơi chột dạ.
Kể từ lần liên hoan ở Hoàng Kí đợt trước, Khuất Tĩnh vẫn chưa quay lại đây lần nào. Hôm đó lúc cô tới thì gặp được Tần Hoài, lúc về Hứa Thành đã vào bếp nên không chạm mặt, cô chỉ cầm theo phần ăn nấu riêng mà Tần Hoài chuẩn bị cho mình rời đi.
6 ly Trà Trần Bì, 10 Bánh Bao Tửu Nhưỡng, 10 Tam Đinh Bao, 2 cân Giang Mễ Niên Cao, nửa cân Lục Đậu Cao, 1 cân Trư Du Niên Cao, 1 cân Tảo Nê Sơn Dược Cao và 5 cân Tiên Nhục Nguyệt Bính.
Tiên Nhục Nguyệt Bính và Trà Trần Bì lấy dư ra, Khuất Tĩnh mang về khoa chia cho mọi người, số Điểm Tâm còn lại cô mang về nhà ăn dần trong mấy ngày.
Bắt đầu từ ngày đó, đại danh của Khuất Tĩnh đã vang dội khắp phân viện Cô Tô. Mấy người ở các khoa thích đến Hoàng Kí liên hoan về cơ bản đều biết mặt Khuất Tĩnh. Chủ nhiệm Lưu của khoa Thần kinh lúc lấy cơm ở nhà ăn lưng cũng ưỡn thẳng hơn hẳn, không gọi Khuất Tĩnh là Tiểu Khuất nữa mà gọi thẳng là Tĩnh Tĩnh.
Khuất Tĩnh cảm thấy bản thân còn chưa kịp cố gắng tạo mối quan hệ tốt với các đồng nghiệp, chưa kịp bày tỏ thiện ý, thì sự nhiệt tình của mọi người đã như thủy triều ập tới, suýt chút nữa đìm chết cô luôn.
Khuất Tĩnh chẳng biết Hứa Thành là ai, cũng chẳng biết tạp chí 《Tri Vị》 là cái gì, nhưng lúc ăn cơm ở nhà ăn cô nghe mấy bác sĩ khoa Chỉnh hình bảo, mấy ngày nay việc làm ăn của Hoàng Kí tốt đến mức thái quá, dân văn phòng đi làm giờ hành chính căn bản là không có cửa ăn.
Vị bác sĩ hôm trước vừa mới đạp xe từ ga tàu điện ngầm đến trước cửa Hoàng Kí, nhìn thấy đám đông xếp hàng dài dằng dặc, còn chẳng thèm hỏi câu nào đã trực tiếp quay đầu đạp xe về. Một đám người bụng đói meo vào giữa trưa, lúc chạy đến nhà ăn thì chỉ còn lại vài mớ canh cặn nhạt nhẽo chó cũng chê. Đau lòng đến mức một đám đàn ông cơ bắp cuồn cuộn suýt chút nữa rơi nước mắt tủi thân ngay giữa nhà ăn.
Trưa hôm qua chủ nhiệm Lưu hớt hải chạy đi tìm Khuất Tĩnh, nói cho cô biết hôm nay là sinh nhật của con gái chị ấy. Vốn dĩ đã hứa buổi trưa sẽ dẫn con bé đến Hoàng Kí ăn cơm, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì chắc chắn là hết hy vọng rồi.
Cùng lắm là bưng bát cơm đứng trước cửa Hoàng Kí ngửi mùi mà thôi.
Chủ nhiệm Lưu biết Khuất Tĩnh quen Tần Hoài, nên muốn nhờ Khuất Tĩnh đi cửa sau mmua giúp một ít Điểm Tâm. Số lượng không nhiều, hai cái Tam Đinh Bao, hai cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng là được, mua nhiều hơn thì con bé cũng ăn không hết.
Sinh nhật con trẻ chỉ muốn ăn chút bánh bao Điểm Tâm, một nguyện vọng mộc mạc nhưng lại có độ khó cao ngất ngưởng như vậy, người làm mẹ như chủ nhiệm Lưu đương nhiên phải cố gắng hết sức để hoàn thành.
Khuất Tĩnh cảm thấy chủ nhiệm Lưu cũng rất tốt, dạo gần đây luôn quan tâm chăm sóc mình. Ngoại trừ việc hay cố gạ gẫm rủ cô ra ngoại ô đạp xe vào ngày nghỉ hơi phiền phức ra thì mọi thứ đều ổn, nên cô liền đồng ý giúp đỡ hỏi thử xem sao.
Thế là mới có cảnh tượng của ngày hôm nay.
LVQ8371