Ở một diễn biến khác, Trần trợ lý vừa bước ra khỏi phòng khách sạn, nhắn tin báo cho Ông Chủ biết bây giờ hắn đến Hoàng Ký Tửu Lâu nếm thử món, thì liền nhận được tiếng "ting ting” chuyển khoản 6666 tệ từ Ông Chủ.
Ông Chủ Hàn Quý Sơn nhắn lại rằng, ông biết Hoàng Ký Tửu Lâu, từng nghe bạn bè khen đồ ăn ở đó rất ngon. Trần trợ lý hiếm khi có dịp đến Cô Tô một chuyến, đừng chỉ ăn mỗi Điểm Tâm mà hãy gọi thêm vài món đặc sản nữa, cứ ăn xả láng đi, Ông Chủ bao trọn gói.
Trần trợ lý cảm động nhận tiền chuyển khoản, trong lòng càng thêm kiên định phải giúp Ông Chủ tìm bằng được đầu bếp Bạch Án, Hồng Án xịn sò cho bữa tiệc sinh nhật, để Ông Chủ được tỏa sáng rực rỡ trong tiệc sinh nhật của con trai.
Năm ngoái Ông Chủ vì muốn dỗ vợ vui mà đã liên tục chi tiền kê thêm bàn ở Phân Viên suốt một tháng trời, kết quả bị người ta cười nhạo là lão nhà giàu mới nổi kém sang, rốt cuộc cũng chỉ biết chui vào cái chốn cứ có tiền là ăn được như Phân Viên để tận hưởng đồ ngon.
Cục tức này Ông Chủ nuốt trôi, chứ Trần trợ lý thì thấy hắn nuốt không trôi.
Ông Chủ cứ yên tâm đi, tiệc sinh nhật sang năm của Hàn Du Tín, tôi nhất định sẽ rước về cho ông vị đầu bếp mà đám người kia có mỏi mắt cũng chẳng mời nổi đến đứng bếp!
Trần trợ lý hùng dũng oai vệ, khí thế ngất trời xuất phát.
Cùng lúc đó, tại khoa nội thần kinh của một bệnh viện tư nhân danh tiếng nọ, Khuất Tĩnh vừa kết thúc ca khám bệnh, bước về văn phòng ngồi xuống thì Lưu chủ nhiệm liền đi về phía cô.
"Tiểu Khuất à, em đến Cô Tô cũng được mấy ngày rồi, chị nghe nói em thuê nhà ở gần đây. Thế nào? Có ở quen không? Đồ ăn có hợp khẩu vị không? Khẩu vị bên Sơn Thị của các em chắc không giống bên chị lắm nhỉ." Nữ chủ nhiệm hơn năm mươi tuổi cười dịu dàng hỏi.
"Dạ chủ nhiệm Lưu, em ăn quen ạ." Khuất Tĩnh hơi rụt rè đáp.
"Đúng lý ra em tới đây học tập giao lưu thì cũng coi như là đồng nghiệp mới, khoa mình phải tổ chức một bữa liên hoan chào mừng. Nhưng mấy hôm trước khoa bận quá, hôm nay thứ sáu rồi, chiều nay em không có ca khám đúng không?”
Khuất Tĩnh lắc đầu.
"Vậy thì vừa hay, trưa nay chủ nhiệm Lưu bên khoa nội tim mạch có đặt phòng riêng ở Hoàng Kí, rủ cả khoa nội thần kinh chúng ta sang góp vui. Tiểu Khuất em đúng là có lộc ăn đấy, dạo trước Tần sư phụ của Hoàng Kí nghỉ phép, hôm nay cậu ấy mới đi làm lại, trưa nay chắc chắn em sẽ được thưởng thức món Bánh Bao Tửu Nhưỡng trứ danh của Hoàng Kí."
"Đây chính là đặc sản của Cô Tô nhà mình đấy, ra ngoài không kiếm đâu ra được đâu." Giọng chủ nhiệm Lưu mang theo chút tự hào, "Là hương vị chị ăn từ nhỏ đến lớn đó."
Khuất Tĩnh nửa hiểu nửa không gật đầu, cô không rành lắm Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì có gì đặc sắc cơ chứ, Vân Trung Thực Đường cũng có bán mà.
"Em dọn đẹp chút đi, sắp xếp lại bệnh án rồi trưa mình sang Hoàng Kí ăn cơm."
"Chủ nhiệm Lưu ơi, em thắc mắc một chút, sao mình không liên hoan vào buổi tối ạ?" Khuất Tĩnh hỏi.
"Vì Điểm Tâm của Tần sư phụ chỉ bán buổi trưa thôi, tối không bán. Ngày trước bệnh viện mình toàn liên hoan buổi tối đấy chứ, nhưng từ hồi Tần sư phụ đến Hoàng Kí làm là đổi luật luôn, toàn tụ tập ăn trưa. Em cứ yên tâm, mấy khoa khác cũng thế cả, không sợ ảnh hưởng đến giờ làm buổi chiều đâu."
Khuất Tĩnh lại gật gù như hiểu như không, thầm nghĩ chốn công sở quả nhiên cao thâm khó lường, mỗi nơi đều có những quy tắc và thói quen khác biệt.
Lần này cô chọn đến Cô Tô học tập đúng là chuẩn bài rồi, ra ngoài thế này kiểu gì cũng rèn luyện được khối kỹ năng đối nhân xử thế. Tết này về lại Sơn Thị, mẹ Khuất chắc chắn sẽ rất vui vì sự tiến bộ của cô cho xem.
Mặt khác, Âu Dương vì thức khuya nên ngủ quên cmn mất, đánh một giấc thắng cằng đến tận 11 giờ trưa mới uể oải ngáp ngắn ngáp dài, bắt đầu nghiên cứu xem làm thế nào để mò từ khách sạn đến Hoàng Kí.
"Tàu điện ngầm... Tàu điện ngầm thế mà không có tuyến đi thẳng à?"
"Xe buýt... thì lại rùa bò quá."
"Thôi bỏ đi, gọi xe vậy, dù sao cũng đang rủng rỉnh."
Âu Dương, kẻ vừa lừa được một mớ vốn khởi nghiệp từ chỗ bố mẹ, cực kỳ hào phóng quyết định đi taxi. Hắn mở app gọi xe lên, bấm chọn hạng mục xe ghép giá rẻ.
Cùng lúc đó tại ga tàu cao tốc, một người đàn ông trưng niên với vẻ ngoài nho nhã đang chậm rãi bước ra khỏi ga dưới sự tháp tùng của trợ lý.
"Cậu đặt phòng riêng xong chưa?" Hứa Thành cất giọng hỏi.
Hứa Thành liếc nhìn dòng người tấp nập, cảm thấy cũng lâu lắm rồi ông chưa phải cất công lặn lội đường xa chỉ để săn lùng một vị sư phụ làm Điểm Tâm thế này.
Trước kia ông đâu cần phải cất công săn lùng, những sư phụ Điểm Tâm đáng để ông nếm thử tay nghề đều tề tựu cả ở Tri Vị Cư rồi, cứ thế vác xác đến là xong.
Hy vọng tay nghề của vị Tần sư phụ này không uổng công ông phải lặn lội đường xa tới đây.
"Dạ thưa Hứa tổng, tôi đặt xong xuôi rồi ạ. Nhưng tôi có nghe ngóng được là thực đơn Điểm Tâm của Tần sư phụ ở Hoàng Kí mỗi ngày đều thay đổi, ngoại trừ Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Ngũ Đinh Bao là cố định, còn lại thì thay đổi xoành xoạch, Tam Đinh Bao không phải là món bán cố định đâu ạ."
"Không sao, tôi cũng nghe đồn ở Sơn Thị có một nhà ăn cộng đồng bán Tam Đinh Bao cực đỉnh, gây chấn động đến mức khách phải xếp hàng dài dằng dặc nên mới cất công đi chuyến này. Nếu Tam Đinh Bao đã không phải là món đinh, thì chứng tỏ vị Tần sư phụ này còn có những món Điểm Tâm khác xuất sắc hơn nhiều."
LVQ8371