Lần này Tần Hoài đi máy bay không xem video dạy học, mà dùng điện thoại để ghi chép lại những vấn đề và phân tích cụ thể gặp phải khi làm Tam Đinh Bao.
Hắn liệt kê ra vài vấn đề cụ thể, định bụng sau khi về Hoàng Kí sẽ trực tiếp thỉnh giáo Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt.
Bởi vì vừa nghĩ vừa ghi chép, nên Tần Hoài ghi mãi ghi mãi cái miệng lại bất giác lẩm bẩm thành tiếng.
Hắn hồi còn đi học đã có cái tật này, ban đầu là để học thuộc từ vựng tiếng Anh, lúc học cứ vừa viết tay vừa nhẩm miệng. Sau này phát triển thành lúc giải bài tập cũng mấp máy môi nói ra luồng suy nghĩ của mình, lúc viết văn thì vừa lẩm bẩm vừa viết.
Nhìn chung thì cứ càng tập trung tinh thần, xác suất hắn nói ra thành tiếng lại càng cao.
Lúc phân tích mấy vấn đề cụ thể trên máy bay, Tần Hoài một phút không nhịn được liền lấm bẩm thành tiếng, và những lời này đã lọt vào tai người trợ lý ngồi ngay ghế bên cạnh.
Người trợ lý nhạy bén chắt lọc được những từ khóa như Tam Đinh Bao, nhân thịt, thời gian, lực độ, khối bột... từ một tràng lẩm bẩm nho nhỏ của Tần Hoài. Từ đó, anh ta rút ra kết luận hắn có khả năng là một vị sư phụ Điểm Tâm chuyên nghiệp hoặc người làm trong ngành liên quan, thế là thuận nước đẩy thuyền bắt chuyện.
Những người làm được trợ lý tổng tài thì tài ăn nói thường rất xuất sắc, vị trợ lý này lại càng là người nổi bật trong số đó. Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy tài ăn nói của Trần trợ lý này có thể sánh ngang ngửa với Cung Lương, kẻ tám lạng người nửa cân.
Giọng nói ôn hòa, tư duy logic, nhả chữ rõ ràng, nói năng lại vô cùng lịch thiệp, dù đột nhiên bắt chuyện làm quen cũng không hề khiến người ta cảm thấy đường đột, trò chuyện với anh ta chỉ có cảm giác dễ chịu như tắm mình trong gió xuân.
Chuyến bay ngắn ngủi đã giúp Tần Hoài và Trần trợ lý kết được một đoạn tình bạn xã giao, hai người kết bạn WeChat rồi sóng vai nhau đi thẳng ra ga tàu cao tốc.
Điểm đến của Trần trợ lý cũng giống như Tần Hoài, đều là Cô Tô. Theo lời Trần trợ lý kể, anh ta đến Cô Tô là để cất công đi mua bánh ngọt cho bà chủ.
Sếp của anh ta năm ngoái tuổi trung niên mới có con, dạo này sự nghiệp lại đang phất lên như diều gặp gió, gia đình sự nghiệp đều viên mãn, vốn dĩ là một chuyện vô cùng tốt đẹp. Nhưng vợ sếp sau khi sinh thì tâm trạng luôn không tốt, sếp vì chuyện này mà vẫn luôn sầu não.
Hai ngày trước, vợ sếp đột nhiên bảo thèm Điểm Tâm kiểu Tô Thức bên Cô Tô, vừa hay anh ta lại mới bàn xong việc với khách hàng ở Sơn Thị và chuẩn bị sang Cô Tô công tác, thế là sếp liền sai anh ta tiện thể rẽ qua mua chút Điểm Tâm đặc sản.
Nhất định phải là đồ đặc sản.
Trần trợ lý tuy năng lực nghiệp vụ xuất sắc, nhưng anh ta lại không phải người bản địa Cô Tô, sự hiểu biết về Điểm Tâm kiểu Tô Thức cũng chỉ dừng lại ở mức cưỡi ngựa xem hoa.
Những ai hay đi du lịch đều biết, đi ăn ở nơi khác thì ky nhất là giãm phải mìn. Đối với mấy cái gọi là cư dân mạng đề cử hay đánh giá trên mạng, thì tóm lại là có thể không tin thì đừng tin, Trần trợ lý cũng không ngoại lệ.
Mặc dù anh ta đã tra cứu sẵn tài liệu và nhà hàng trên mạng, nhưng trong lòng vẫn còn lấn cấn. Vừa hay lúc trên máy bay nghe thấy Tần Hoài lẩm bẩm cái gì mà Tam Đinh Bao, đoán chắc hắn là người trong nghề, thế là anh ta liền chủ động xáp lại bắt chuyện với Tần Hoài, muốn nghe gợi ý từ người có chuyên môn.
"Muốn mua Điểm Tâm kiểu Tô Thức chính tông, chất lượng cao, không sợ giẫm mìn, thì anh phải đến Tri Vị Cư ở Hàng Thành." Tần Hoài nghiêm túc tư vấn, "Huống hồ anh lại còn mua cho vợ sếp, Tri Vị Cư danh tiếng lớn, kiểm soát chất lượng nghiêm ngặt, lại có cả hộp quà Điểm Tâm cao cấp thiết kế riêng, quá phù hợp với tình huống của anh luôn."
Trần trợ lý: ?
"Tôi không có ý nói Cô Tô không có sư phụ Điểm Tâm giỏi, cũng có đấy, như là Trịnh Tư... Một tiệm bánh ngọt ngoài cổng khu dân cư nào đó cũng rất nổi tiếng, nhưng tiệm đó dạo này đang sửa sang lại nên tạm nghỉ, sư phụ Điểm Tâm hiện đang làm việc ở Hoàng Kí, mỗi ngày chỉ bán hai loại Điểm Tâm, số lượng rất hạn chế, không đáp ứng được yêu cầu của anh đâu."
"Sư phụ Bạch Án Điểm Tâm ở những tiệm bánh ngọt hay thậm chí là tửu lâu lớn khác thì trình độ chắc chắn không bằng Tri Vị Cư rồi. Tri Vị Cư tuy nằm ở Hàng Thành, nhưng lại là tửu lâu chuyên về Bạch Án Điểm Tâm nổi tiếng nhất trong giới, bên trong có vô số sư phụ Điểm Tâm am hiểu tường tận bánh ngọt kiểu Tô Thức."
"Chỉ cần anh chịu chi tiền, tìm cửa đi hẹn trước, thì tôi tin là không khó để mua được hộp quà Điểm Tâm đúng ý vợ sếp anh đâu."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trần trợ lý lộ vẻ bừng tỉnh, gật gù như vừa được thụ giáo: "Thì ra là thế, đa tạ Tần sư phụ đã nhắc nhở. Có người trong nghề như anh chỉ điểm đúng là khác bọt hẳn, may mà hôm nay được gặp anh trên máy bay, chứ không thì hai ngày tới e là tôi phải chạy đôn chạy đáo như ruồi mất đầu ở Cô Tô mất."
Tần Hoài kéo vali hành lý, thấy cửa soát vé đã bắt đầu mở, bèn xua xua tay vừa để chào tạm biệt, vừa ý bảo không có gì to tát: "Tiện tay thôi, anh không cần bận tâm đâu."
"Trần trợ lý, chuyến của tôi bắt đầu soát vé rồi, tôi đi trước đây, nếu còn vướng mắc gì thì cứ nhắn hỏi tôi qua WeChat nhé. Tôi cũng quen biết vài người bạn trong giới, tư vấn nhà hàng này nọ thì dư sức, bye bye."
"Bye bye." Trần trợ lý cười vẫy tay.
LVQ8371