Ngoài sảnh lúc này cũng đang có rất nhiều thực khách muốn lẻn vào bếp để nếm thử một miếng.
Bánh bao mình tự gói thì chẳng ăn cái nào, 3 giờ sáng đã dậy, ráng nhịn đói đến tận bây giờ, Tần Tòng Văn say sưa hít hà, nhỏ giọng cảm thán: "Hôm nay thằng Hoài nhà mình nấu nhân bánh bao kiểu gì mà ngửi thơm thế nhỉ?"
Triệu Dung hơi ghét bỏ liếc nhìn ông chồng nhà mình một cái, nhưng ngoài miệng lại rất thành thật đáp: "Thơm thật đấy, chắc là lâu quá không ăn rồi."
Tiện thể nhắc luôn, Triệu Dung cũng nhịn đói từ 3 giờ sáng đến giờ.
An Du Du không nói gì, chỉ lẳng lặng hít hà hương thơm.
Là người duy nhất có tên tuổi đàng hoàng trong đám phụ bếp của Vân Trung Thực Đường, thời gian này An Du Du luôn được Triệu Dung và Tần Tòng Văn hết sức coi trọng.
Sau khi tuyển thêm phụ bếp mới, mấy công việc chân tay hoàn toàn không cần hàm lượng kỹ thuật như rửa rau, bê vác nguyên liệu, vệ sinh máy móc, trộn nhân đã không cần cô làm nữa. Hiện tại mỗi ngày cô đều phụ giúp thái đồ, gói bánh bao, xíu mại, thỉnh thoảng Tần Tòng Văn mệt hoặc Trần An bận không xuể thì cũng sẽ gọi cô ra giúp nhào bột.
Thay vì gọi là phụ bếp, chi bằng gọi là người học việc, một học việc đàng hoàng có thể thực hành, có thể học hỏi được chút bản lĩnh.
Mùi thơm của nhân bánh bao khiến mọi người say sưa ấy, Tần Hoài ngửi lại thấy rất bình thường.
Hết cách rồi, hôm qua hắn đã ngửi qua thứ còn thơm hơn thế này cơ.
Nồi nhân bánh bao mà hắn nấu, chỉ khiến người ta ngửi thấy hơi muốn nếm thử mùi vị, để bụng đói mà ngửi thì hiệu quả sẽ tốt hơn.
Còn nồi nhân bánh bao mà Giang Vệ Kim nấu, là thứ khiến người ta vừa ngửi đã muốn nã ngay ba bát to lót dạ, mặc kệ nó là món gì, cứ ngon là quất thôi.
Kỹ năng căn lửa của Tần Hoài rất bình thường.
So với trước kia thì có tiến bộ, nhưng vẫn không thay đổi được sự thật là kỹ năng căn lửa của hắn mới chỉ ở mức trung cấp.
Kỹ năng căn lửa của hắn bình thường, Bùi Hành và Lý Hoa cũng nhìn ra, nhưng hai người họ cảm thấy chẳng có gì to tát. Đầu bếp Điểm Tâm vốn dĩ mỗi người một thế mạnh, có điểm mạnh có điểm yếu mới là đầu bếp Điểm Tâm bình thường, Chiến Binh Lục Giác phát triển toàn diện mọi mặt thì đâu phải là người nữa.
Rất nhanh, nhân bánh bao đã nấu xong.
Để nguội một chút, Tần Hoài bắt đầu gói bánh bao.
Gói được mấy cái bánh bao, Tần Hoài mới sực nhớ ra, công việc kiểu này hắn mang tiếng là bếp trưởng thực ra đâu cần phải đích thân làm, để phụ bếp làm là được rồi.
Hắn ở Hoàng Ký lâu như vậy, thói quen được rèn giũa mỗi ngày chính là trong nhà hàng, bếp trưởng có việc của bếp trưởng, phụ bếp có việc của phụ bếp. Thân là bếp trưởng, tất cả mọi việc anh bắt buộc phải biết làm, nhưng không nhất thiết phải tự tay làm.
Làm Điểm Tâm là một quá trình dài dòng và rườm rà, nếu bước nào cũng cần bếp trưởng tự tay làm thì một ngày căn bản chẳng làm được bao nhiêu món.
"An Du Du." Tần Hoài vẫy tay gọi An Du Du, "Có rảnh không? Qua đây phụ tôi gói bánh bao đi."
"Tới đây, sếp!" An Du Du vui vẻ đặt xíu mại trong tay xuống, không quên đi rửa tay, lau khô nước rồi lon ton chạy tới bàn bếp bên phía Tần Hoài.
Tần Hoài bắt đầu chuẩn bị nhân bánh vỏ cua.
Hôm nay hắn định làm bánh vỏ cua nhân tôm tươi, dạo trước làm Giải Hoàng Thiêu Mạch nhiều rồi nên giờ làm Điểm Tâm nhân tôm tươi cực kỳ thuận tay.
Tần Hoài vừa thuần thục trộn nhân, vừa dùng khóe mắt liếc nhìn An Du Du gói bánh bao, phát hiện An Du Du mang tiếng là phụ bếp nhưng kỹ thuật gói bánh bao cũng không tồi.
Thuần thục, nhanh nhẹn, quan trọng nhất là khâu kiểm soát chất lượng rất tốt, cái bánh bao nào làm ra cũng to xấp xi nhau.
Điểm này rất quan trọng, bánh bao của Vân Trung Thực Đường bán theo cái, to nhỏ không đều rất dễ gây ra xích mích.
"An Du Du, dạo này mỗi ngày em đi làm lúc mấy giờ?" Tần Hoài hỏi.
"3 giờ sáng ạ." An Du Du vui vẻ đáp, "Em lại chuyển nhà rồi, Tịch Tỷ giúp em tìm được một phòng trọ ghép cực kỳ rẻ ngay cạnh khu nhà chị ấy, có bếp chung, phòng nào cũng có ban công phơi quần áo, thích lắm. Quan trọng nhất là gần nhà ăn hơn, em có thể ngủ thêm nửa tiếng so với hồi trước!"
Nghe An Du Du nói vậy, Tần Hoài hơi sững người, hắn thật ra không có ấn tượng quá sâu về cô gái này, chỉ nhớ mang máng hình như trước đó cô đã chuyển trọ một lần rồi, giờ lại chuyển tiếp, đổi chỗ ở cũng thường xuyên phết.
"Phòng trọ trước kia của em không có ban công à?” Tần Hoài thuận miệng hỏi.
"Phòng trọ trước đó thì không có ạ, quần áo chỉ có thể phơi trong nhà cho ráo, cũng chẳng phơi được nhiều, phòng thì bí nên quần áo lúc nào cũng có mùi ẩm mốc." An Du Du vừa nói vừa thoăn thoắt gói bánh bao, "Nhưng phòng đó đã tốt lắm rồi, tốt hơn cái chỗ em ở lúc mới lên đây nhiều."
Tần Hoài: ?
"Lúc mới lên em ở đâu?" Tần Hoài nhớ mang máng Vân Trung Thực Đường chắc là công việc đầu tiên mà An Du Du tìm được khi lên thành phố Sơn, cô còn quá trẻ, học vấn lại thấp, công việc tốt phù hợp với cô không có nhiều.
"Lúc mới lên em thuê trọ chung với đồng hương." An Du Du kể, "Dì út em giới thiệu cho đấy, chị ấy ngủ trên giường còn em ngủ dưới đất, một tháng tiền nhà chỉ tốn có 150 tệ thôi."
"Tuy rẻ thật nhưng ngủ dưới đất bất tiện lắm. Vali hành lý để ngay sát chân, em mà trở mình là đầu đập cộp vào tường ngay, được cái hồi đó là mùa hè nên ngủ dưới đất cũng mát, quạt điện trong phòng toàn thổi không tới chỗ em."
Tần Hoài nghe mà ngớ cả người.
Biết nói sao nhỉ.
Tần Hoài có cảm giác không phải hắn bước ra từ cô nhi viện, mà An Du Du mới đúng.
LVQ8371