Khuất Tĩnh ngẫm nghĩ một chút: "Chủ nhiệm Lưu rất hay chiếu cố tôi, bác sĩ Lâu cũng rất tốt bụng.”
Lúc này Tần Hoài mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy đợi mọi người ăn uống xong xuôi thì cô gọi điện báo tôi một tiếng nhé, bên này tôi đang dư chút Điểm Tâm, cô cứ tiện tay xách về chia cho mấy vị bác sĩ thân thiết ấy."
"Cô còn nhớ lời Hồng tỷ dặn không? Chuyển đến môi trường mới thì phải tạo dựng quan hệ tốt với đồng nghiệp, mà bước đầu tiên chính là chia sẻ đồ ăn vặt Điểm Tâm đấy."
Lời này đúng là do Trần Huệ Hồng nói thật, đêm hôm đó sau khi chôm được mấy quả cam từ nhà La Quân, bà ấy đã tạt qua nhà Khuất Tĩnh truyền lại bí kíp này cho cô.
"Ừ, tôi nhớ rồi." Khuất Tĩnh trịnh trọng đáp.
Cúp điện thoại xong, Tần Hoài thầm tự thưởng cho sự cơ trí của bản thân một like.
Suýt nữa thì toang, may mà hắn lanh trí hỏi trước xem có bao nhiêu người đi liên hoan, chứ nếu định tặng mỗi người một cái Diện Quả Nhi thì với số lượng hiện tại đào đâu ra mà chia, kiểu gì cũng phải hì hục nhào bột nặn thêm.
Tần Hoài nghĩ đi nghĩ lại, thấy tặng Diện Quả Nhi quả thực hơi phô trương quá, dễ rước thêm rắc rối cho Khuất Tĩnh. Muốn thắt chặt tình đồng nghiệp thì cứ mỗi người hai cái Giải Xác Hoàng là chuẩn bài rồi.
"Gia ca." Tần Hoài gọi giật Hoàng Gia - người vừa mới chợp mắt được ba phút ở cửa kho, giờ đang lững thững đi về phía bếp lò: "Hôm nay em có bạn đến ăn cơm ở phòng 111 và 777, anh có thể chăm chút thêm cho món ăn của hai phòng này được không?"
"Có bạn lặn lội đến tận Cô Tô để ăn cơm đúng không? Chú cứ yên tâm, mấy món mặn anh sẽ thầu hết cho." Hoàng Gia ra chiều rành rẽ mấy vụ này lắm, nói xong anh ấy liếc nhìn mẻ Diện Quả Nhi vừa ra lò: "Anh đã bảo mà, tự dưng hôm nay chú lại hì hục làm nhiều thế này."
Tần Hoài cười trừ, tiếp tực quay lại với đống Điểm Tâm, vừa làm vừa cấn cá không biết chuyện tống Âu Dương và Trần trợ lý vào chung một phòng riêng có phải là quyết định sáng suốt hay không.
Liệu trợ lý Trần có thực sự bằng lòng ghép bàn với một người hoàn toàn xa lạ không nhỉ?
Trên thực tế, Trần trợ lý cực kỳ bằng lòng.
Thân là trợ lý đời sống của tổng giám đốc, Trần trợ lý quanh năm suốt tháng phải đứng ra lo liệu đủ thứ việc vặt vãnh. Xử lý việc vặt riết rồi quen, anh ta cũng tự đúc kết cho mình một bộ bí kíp làm việc cực kỳ tâm đắc.
Muốn tiếp cận làm quen với một người mà không để lộ dấu vết, cách tốt nhất là phải lân la làm thân với bạn bè xung quanh người đó trước.
Trần trợ lý đang vò đầu bứt tai không biết làm cách nào để nhanh chóng kết thân với một người từ Sơn Thị chuyển đến Cô Tô như Tần Hoài một cách hợp tình hợp lý nhất, thì Âu Dương đã tự vác xác dâng tận cửa.
Nếu không phải vẫn đang kẹt cứng trên đường, thì Trần trợ lý chỉ hận không thể mọc cánh bay thẳng vào phòng 777, chén chú chén anh với Âu Dương để moi móc thông tin về Tần sư phụ.
Tần Hoài hoàn toàn không hay biết rằng, đối tượng mà hắn thực sự cần phải để mắt tới không phải là đám bác sĩ ở phòng 111, cũng chẳng phải cái bàn ghép vẫn còn đang khuyết người ở phòng 777.
Mà là vị khách VIP ngự ở phòng 888 kìa.
Hứa Thành đang ngồi chễm chệ trong phòng xem thực đơn, cậu trợ lý ngồi trên ghế sô pha bên cạnh thì đang cắm mặt vào điện thoại, nhìn cái điệu bộ gõ phím thoăn thoắt kia thì chắc là đang mải miết trả lời tin nhắn công việc. Nhân viên phục vụ đứng khép nép bên cạnh, lén lút đánh giá vị khách dùng thẻ VIP của bạn để đặt phòng riêng này.
"Hôm nay sư phụ Hoàng Thắng Lợi có ở đây không?” Hứa Thành lướt sơ qua thực đơn, phát hiện mục Điểm Tâm lèo tèo vài món, chỉ có Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng, tuyệt nhiên không thấy bóng đáng Ngũ Định Bao như lời trợ lý từng nói.
"Dạ trưa nay sư phụ Hoàng nghỉ ngơi ạ, tối ông ấy mới đứng bếp." Nhân viên phục vụ lễ phép đáp.
"Cho nên Bếp Trưởng ca trưa nay là Hoàng Gia?"
"Dạ đúng vậy ạ."
Hứa Thành thiếu hứng thú lướt lướt chiếc tablet gọi món hai cái: "Hoàng Gia à, chẳng có gì ăn được cả. Hắn cũng chỉ có mỗi món Đầu Heo Hầm là còn tạm được, lại còn phải đặt trước."
"Hưởng Du Thiện Hồ... tay nghề chưa tới.”
"Thôi bỏ đi, hiếm khi mới tới Cô Tô một chuyến, ăn chút món đặc sản vậy."
"Món nóng thì cho Hưởng Du Thiện Hồ và Sóc Quế Ngư, cô vào bếp hỏi xem hôm nay có loại rau củ nào tươi nhất thì tùy ý xào một đĩa. Về phần Điểm Tâm... một phần Tam Đinh Bao, một phần Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tần sư phụ mới tới tửu lâu của các cô còn món đặc sắc nào khác không?"
"Nếu là món của Tần sư phụ, thì có Trần Bì Trà do anh ấy tự làm, bán rất chạy ạ, mỗi ngày đều bán được hơn 1000 ly." Nhân viên phục vụ đáp.
"Trần Bì Trà?" Hứa Thành hơi kinh ngạc, "Vậy cho hai ly đi."
"Dạ vâng, em xin xác nhận lại thực đơn với ngài một chút..." Nhân viên phục vụ chốt lại thực đơn xong liền mim cười rời khỏi phòng riêng. Sau khi đóng cửa, cô ấy hơi nghi hoặc ngoái nhìn cánh cửa một cái, không dám chắc lắm, ngẫm nghĩ một hồi rồi đi thăng xuống nhà tìm quản lý sảnh.
"Tào tỷ, vị khách ở phòng 888 hình như là người nổi tiếng, em thấy ông ấy quen mắt lắm, chị có muốn qua xem..." Nhân viên phục vụ tìm đến lĩnh ban.
Lĩnh ban vẫn đang đứng ở cửa bếp thống lĩnh toàn cục, phân bổ và thống kê lượng Điểm Tâm, nghe nhân viên phục vụ nói vậy bèn đáp:
"Phòng 888 trưa nay, chị nhớ là hội viên đã đặt trước mà."
"Vâng ạ, là Dương tiên sinh đặt trước, nhưng người đến lại không phải Dương tiên sinh."
Lĩnh ban gật đầu: "Ra là vậy, em gọi Tiểu Vương ra đây trông chừng, để chị lên đó xem sao.”
LVQ8371