Cưng Lương nhìn Trịnh Đạt, trầm mặc rất lâu, đôi môi run rẩy mấp máy, chậm rãi thốt ra hai chữ: "Cảm ơn.”
Trịnh Đạt vẫy tay đầy tiêu sái, quay đầu bước đi, chỉ có làm vậy mới khiến hắn bớt đau xót.
Cung Lương ôm hộp cơm và tiền, tiếp tục đi về nhà.
Nhà Cung Lương nằm trong khu tập thể kiểu cũ, diện tích không lớn, Tần Hoài ước chừng chỉ khoảng 30 đến 40 mét vuông, được ngăn thành ba khu vực.
Phòng khách, phòng của Cung Lương và phòng ngủ của bố mẹ hắn.
Tần Hoài nhìn lướt qua, phòng của Cung Lương tương đối rộng, có giường, hai cái tủ, còn có cả một chiếc quạt sắt, có thể thấy với tư cách là con trai một, hắn vẫn rất được cưng chiều.
Phòng ngủ của bố mẹ Cung Lương thì nhỏ hơn một chút, chỉ có giường, tủ và một đống đồ lặt vặt.
Bố của Cung Lương đang nằm trên giường nhắm nghiền mắt, có vẻ đã ngủ say, còn mẹ hắn không có ở nhà. Sau khi về, hắn vào phòng ngủ xem tình hình của bố trước, rồi thuần thục lôi bếp lò từ góc phòng khách ra, nhóm than tổ ong, mở nắp hộp cơm.
Trong hộp cơm chứa đầy ắp đến tám phần là thịt kho trứng cút, thịt nhiều trứng ít. Vỏ trứng cút đã được chiên qua, bị vùi trong thịt nên một số quả bị ép vỡ, thoạt nhìn bẹp dúm dó trông không đẹp mắt, nhưng ai từng ăn đều biết như vậy mới ngấm vị và ngon.
Đồ ăn đã nguội, lớp mỡ đông lại trên bề mặt nên không ngửi thấy mùi thơm, nhưng vẫn có thể thấy màu sắc của món thịt kho rất đẹp, nước sốt đậm đà óng ánh, rõ ràng đầu bếp đã thắng nước hàng cực kỳ tỉ mỉ. Những miếng thịt ba chỉ thái to bản có nạc có mỡ xen kẽ, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm.
Cung Lương lấy ra một cái hộp cơm bằng nhôm móp méo cả bốn góc, san một phần nhỏ thịt kho trứng cút sang, đậy nắp lại rồi đặt lên bếp lò để hâm nóng.
Cung Lương cứ thế ngồi xổm bên bếp lò, thẫn thờ.
Thời gian trôi qua, món thịt kho trứng cút trong hộp dần tỏa ra mùi thơm nức mũi, ngay cả Cung Lương đang ngẩn ngơ cũng ngửi thấy, nước bọt bắt đầu ứa ra trong vô thức.
Nhìn Cung Lương ngồi xổm bên bếp lò, vừa thẫn thờ vừa nuốt nước bọt một cách rất thành thật, Tần Hoài nhất thời dở khóc dở cười, cảm thấy cảnh tượng này có hơi buồn cười quá rồi.
Rất nhanh, phòng bên cạnh truyền đến tiếng trẻ con khóc lóc ầm ĩ.
“Mẹ ơi, con cũng muốn ăn thịt Thịt thơm quái”
"Đừng ồn nữa, đợi Tết phát phiếu thịt rồi mẹ cho con ăn thoả thích!"
"Mẹ ơi, thịt..."
"Đừng làm ồn sang nhà chú Cung bên cạnh, dạo này chú Cung sức khỏe không tốt nên phải ăn thịt bồi bổ, đợi lúc nào con cần bồi bổ mẹ cũng mua cho con..."
Cho dù nhà bên đã cố tình hạ thấp giọng, Tần Hoài vẫn nghe rõ mồn một. Khu tập thể kiểu cũ có cái dở là vậy, hơi có động tĩnh lớn một chút là hàng xóm cách vách nghe thấy hết, khả năng cách âm cực kỳ kém.
Hộp cơm vẫn đang được hâm trên bếp, Cung Lương vẫn đang ngẩn ngơ thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Cung Lương đờ đẫn đứng dậy ra mở cửa. Đứng bên ngoài là một người phụ nữ gầy gò, làn da hơi vàng vọt vì suy dinh dưỡng.
Thấy Cung Lương mở cửa, người phụ nữ nặn ra một nụ cười: "Tiểu Lương à, nhà thím còn dư chút bột mì, trưa nay cán mì vẫn còn đủ một bát. Trưa cháu không có nhà, lúc thím mang sang mẹ cháu nhất quyết không nhận, bây giờ nhân lúc mẹ cháu ra ngoài giặt quần áo rồi, cháu cầm bát mì này vào cho bố ăn đi."
"Với tình trạng của ông ấy bây giờ, ăn bát mì làm từ bột mì trắng tinh, ốp thêm quả trứng gà nữa là tốt nhất đấy."
"Điều kiện nhà thím cháu cũng biết rồi đấy, lương xưởng dệt lụa tháng trước đến giờ vẫn chưa phát. Lão Hạ nhà thím cũng chỉ là công nhân quèn, quả thật không có tiền cho nhà cháu vay, bát mì này coi như là chút tấm lòng của thím."
"Cháu cảm ơn thím Hạ." Cưng Lương nhận lấy bát mì.
"Ừ." Thím Hạ mỉm cười, kín đáo liếc mắt nhìn vào trong nhà một cái, cười khổ, khẽ lắc đầu rồi rời đi.
Cung Lương đặt bát mì lên bàn, tiếp tục thẫn thờ.
Tần Hoài cũng thấy hơi kỳ lạ, chăm chú nhìn mặt Cung Lương, muốn biết rốt cuộc là hắn bị cuộc sống vùi dập đến mức mất hồn mất vía, nên bất kể lúc nào ở đâu cũng lơ đễnh như vậy. Hay thực ra hắn đang suy nghĩ chuyện gì đó, vì mải mê suy nghĩ quá nên mới có vẻ mất tập trung.
Thịt kho trứng cút trên bếp lò đã nóng, Cung Lương dùng kẹp sắt gắp hộp cơm xuống, không dập lửa mà mở gói thuốc Đông y trút vào ấm, đổ thêm nước rồi đặt lên bếp tiếp tục sắc thuốc.
¬..— ` H4 ^ Thời gian chờ sắc thuốc rất lâu.
Cung Lương lại tiếp tục ngồi xổm thẫn thờ, chẳng biết bao lâu sau, cánh cửa mở ra.
Bước vào là một người phụ nữ trung niên đang ôm chậu quần áo, dáng người nhỏ thó gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi trắng bệch nhưng hai gò má lại ửng đỏ một cách ốm yếu do làm việc quá sức.
"Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt thì đừng mang quần áo xuống lầu giặt nữa, con đã bảo cứ để đấy đi làm về con giặt cơ mà." Cung Lương đỡ lấy cái chậu.
Mẹ Cung Lương ngồi phịch xuống ghế thở dốc, nghỉ vài giây rồi mới lên tiếng: "Con thì giặt sạch thế nào được, đi làm đã đủ mệt rồi, chút việc nhà này mẹ vẫn làm được."
Nói xong, bà nhìn thấy hộp cơm đã hâm nóng và bát mì trên bàn.
"Mì là thím Hạ mang sang, trong hộp là thịt kho tàu, trên đường về Trịnh Đạt đưa cho con." Nói xong, Cung Lương móc túi, "Hôm nay cậu ấy vừa lĩnh lương, nhét luôn tiền cho con."
"Con đều ghi sổ nợ cả rồi."
"Mẹ, tuần sau con không đi Kim Lăng nữa. Trần Khoa Trưởng bảo đơn hàng bên Kim Lăng khả năng cao là không chốt được, không chốt được đơn thì tiền công tác phí cũng bị treo, nên chú ấy đi thay con rồi."
LVQ8371