"Trịnh sư thúc từ chối tham gia xếp hạng." Đổng Sĩ nói, dáo dác nhìn quanh rồi hạ giọng giải thích: "Thực ra chú ấy từng tham gia một lần, xếp hạng 53, kém Đàm sư phụ của Tri Vị Cư đúng một bậc. Trịnh sư thúc chê thứ hạng này quá thấp, lại tự cho rằng tay nghề của mình chẳng thua kém gì Đàm sư phụ, tham gia xếp hạng mà cứ bị lão Đàm đè đầu cưỡi cổ, nên chú ấy dứt khoát rút lui không thèm tham gia nữa."
"Nhưng tôi thấy đó toàn là viện cớ thôi, lý do mấu chốt nhất là lần đó Trịnh sư thúc bị xếp hạng thấp hơn sư phụ tôi rất nhiều."
"Lần đầu tiên sư phụ lọt vào Danh Trù Lục là chễm chệ ở hạng 37, hiện tại rớt xuống 44 là do chấn thương eo khiến phong độ thất thường thôi."
"Vậy Bếp Trưởng của Phân Viên là Bành Trường Bình top 1, hay là Hạ Mục Bính top 10?" Tần Hoài hỏi.
"Là Hạ lão sư phụ, Bành Trường Bình sư phụ đang ở Mỹ, nghỉ hưu nhiều năm rồi."
"Thế giá cả ở Phân Viên rốt cuộc đắt cỡ nào vậy? Đứng thứ mười Danh Trù Lục mà vẫn bị người ta chửi là hám tiền.” Tần Hoài càng thêm tò mò.
Thời kỳ đỉnh cao Hoàng Thắng Lợi xếp hạng ba mươi bảy mà tài nấu nướng đã đỉnh cỡ đó rồi, Tần Hoài thật không dám tưởng tượng nổi đồ ăn do đầu bếp top 10 làm ra sẽ ngon đến mức nào nữa.
Đổng Sĩ ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Tôi chưa được ăn thử bao giờ, nhưng nghe đồn là đắt hơn Hoàng Kí nhà mình thêm một số 0."
"Nếu không đặt trước mà muốn chen ngang, giá sẽ độn lên gấp đôi."
Tần Hoài: !!
"Mấy ngày nay Cung tiên sinh toàn ăn kiểu chen ngang thôi, chắc chỉ vài hôm là ổng ngốn sạch tiền lương hơn một năm của tôi rồi."
Tần Hoài đã có một nhận thức hoàn toàn mới về mức độ giàu nứt đố đổ vách của Cung Lương.
Chết dở, giờ hắn lại càng khao khát được thừa kế 10% di sản của Cung Lương hơn, hệ thống trò chơi có thể rủ lòng thương ban phát thêm vài cái Nhiệm Vụ Phụ liên quan đến ổng được không, hắn nguyện làm bằng cả đam mê.
"Đúng rồi Tần Hoài, đại sư huynh bảo sau này cậu không làm Ngũ Đinh Bao nữa mà chuyển sang Tam Đinh Bao, sao thế, do hải sâm khó xử lý quá à? Nhưng cũng đâu cần cậu phải đích thân động tay vào đâu." Đổng Sĩ hỏi.
"Là do mấy hôm nay tôi về Vân Trung Thực Đường luyện làm Tam Đinh Bao, cảm thấy như ngộ ra được điều gì đó, có bước đột phá rất lớn. Tôi thấy Tam Đinh Bao có giá trị để rèn luyện hơn Ngũ Đinh Bao, hơn nữa hiện tại tôi làm Tam Đinh Bao cũng lên tay hơn, nên từ giờ tôi chỉ chuyên tâm làm Tam Đinh Bao thôi." Tần Hoài với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc giải thích.
Đống Sĩ: ?
Tính trước tính sau tổng cộng mới nghỉ có sáu ngày, thì ngộ ra được cái quái gì chứ?
Nấu ăn chứ có phải luyện nội công tâm pháp đâu mà đòi một sớm một chiều đột phá cảnh giới đại viên mãn. Nấu nướng là phải dựa vào quá trình rèn luyện tích lũy từng ngày, trừ phi bị kẹt ở bình cảnh thì may ra mới có chuyện đột nhiên giác ngộ được.
Rõ ràng Tần Hoài chưa từng vấp phải cái bình cảnh nào, hắn cứ y như nhân vật trong game vậy, điểm kinh nghiệm đầy là tự động thăng cấp, căn bản chẳng biết kẹt cấp là gì.
"Ra là thế." Đổng Sĩ không hiểu, nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận: "Vậy sáng mai cậu còn nấu Kê Thang Diện không?"
"Chắc chắn là làm rồi, Trịnh Tư Nguyên thích ăn Kê Thang Diện nhất mà, bây giờ chưa luyện được Giải Hoàng Thiêu Mạch, buổi sáng chắc chắn tôi sẽ nấu Kê Thang Diện." Tần Hoài đáp.
Đổng Sĩ lại ngơ ngác: "Trịnh Tư Nguyên thích ăn Kê Thang Diện á? Có chuyện này sao? Anh ấy nói với cậu à? Cậu biết từ đâu vậy? Sao tôi chưa từng nghe nói qua nhỉ? Tuy bình thường tôi cũng không hay nói chuyện với anh ấy, nói chính xác hơn là anh ấy căn bản chẳng mấy khi nói chuyện với bọn mình, nhưng ai đồn ra cái sở thích này của anh ấy vậy?"
Đổng Sĩ bày ra vẻ mặt kiểu bếp sau của Hoàng Kí làm gì có đầu bếp nào hóng hớt giỏi hơn, thám thính tình báo đỉnh hơn hắn được.
"Tôi đoán đấy." Tần Hoài bình tĩnh đáp: "Từ rất lâu trước đây tôi đã phát hiện ra, buổi sáng lúc tôi nấu Kê Thang Diện, Trịnh Tư Nguyên luôn có vẻ vui hơn một chút, rất rõ ràng là anh ấy thích ăn Kê Thang Diện hơn."
"Nhất là những hôm gặp đúng nồi nước dùng do Hoàng Gia ninh, lần nào anh ấy cũng húp sạch bách nước canh."
“Hơn nữa tôi còn đoán được tuy ngoài miệng Hoàng An Nghiêu bảo thích ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhưng thực tế cậu ta lại khoái ăn Quả Nhi hơn.”
"Hoàng Gia thì thích món Giải Xác Hoàng nhân ngọt."
"Cậu thích Bánh Bao Tửu Nhưỡng."
"Anh trai cậu khoái nhất là Viên Mộng Thiêu Bính, nhưng anh ấy hơi chê nhân bánh tôi xào, có lúc anh ấy còn lén tự xào nhân để ăn kèm với Bánh Nướng nữa kìa."
Đổng Sĩ lại chấn động, người ở bếp sau Hoàng Kí hóng hớt giỏi hơn hắn thế mà lại là Tần Hoài.
"Không nói chuyện này nữa, tối nay ai nấu cơm nhân viên vậy?” Tần Hoài hỏi.
"Anh trai tôi." Đổng Sĩ vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, "Thảo nào lần trước anh tôi xào nhân thịt là để ăn kèm với Viên Mộng Thiêu Bính, tôi đã băn khoăn rõ ràng không có món này sao tự dưng anh ấy lại đi xào nhân thịt."
Tần Hoài gật đầu: "Vậy tôi qua tiệm nắn xương Đông y trước đây, lát nữa quay lại ăn chực cơm nhân viên nhé."
Đổng Sĩ dõi mắt nhìn Tần Hoài rời đi, lầm bầm: "Rốt cuộc là tôi làm việc ở Hoàng Kí 8 năm, hay là Tần Hoài làm việc ở Hoàng Kí 8 năm vậy, sao tôi có cảm giác hắn còn rành Hoàng Kí hơn cả tôi thế nhỉ?"
Vương Tuấn lặng lẽ chia phần rau củ đã thái xong, nói: "Tần Hoài có thói quen quan sát người khác ăn uống, hơn nữa còn ghi nhớ khẩu vị của họ, cậu không biết à?"
Đống Sĩ lại phải nhận thêm một đòn chí mạng.
LVQ8371