Hứa Thành không khỏi đánh giá Tần Hoài thêm một chút, cảm thấy hắn thực sự trẻ đến mức hơi quá đáng.
Để một đầu bếp trẻ tuổi như vậy lên ấn phẩm đầu năm của 《Tri Vị》, liệu có hơi tâng bốc quá mức không?
Trong lòng Hứa Thành tự có một cán cân, hắn biết chiếc Quả Nhi mà Tần Hoài vừa đưa cho mình, nếu đặt trong toàn bộ giới đầu bếp bạch án món Trung thì đều thuộc đẳng cấp Điểm Tâm hàng đầu, càng không cần phải nói đây còn là một món Điểm Tâm sáng tạo kết hợp với bếp món mặn, giá trị lại càng cao hơn.
Nhưng tay nghề của Tần Hoài, nếu đặt trong toàn bộ giới đầu bếp thì cũng không tính là trình độ đỉnh cao.
Chẳng cần phải nhìn ra toàn thế giới, chỉ riêng trong nước, những người có tay nghề vượt xa hắn được ghi trong Danh Trù Lục cũng đếm được không ít.
Chỉ có thể nói so với bếp món mặn, bạch án vốn đã chịu nhiều thiệt thòi.
Hắn đã gặp quá nhiều đầu bếp bạch án, cũng từng gặp người có tay nghề giỏi hơn Tần Hoài, nhưng những vị đại sư tay nghề cao siêu đó cơ bản đều là các ông lão, có người đã không còn đứng bếp chính nữa mà chuyên tâm truyền nghề cho đệ tử.
Còn trẻ tuổi như Tần Hoài...
"Suyt..." Hứa Thành hít sâu một hơi.
Trong tình huống bình thường, độ tuổi hoàng kim của đầu bếp món mặn là từ 35 đến 50 tuổi, đây là giai đoạn thể lực và tinh lực của con người đều ở mức đỉnh cao. Về sau cho dù kỹ thuật có tiếp tục thăng tiến, nhưng sức khỏe đã không còn theo kịp nữa.
Đầu bếp bạch án thì khác, thời kỳ đinh cao của họ nói quá lên một chút thì có thể dài hơn đầu bếp món mặn khoảng 10 năm. Đồng thời, thời điểm bọn họ chạm đến đỉnh cao cũng tương đối muộn, kiểu tài năng nở muộn, hơn 50 tuổi mới nổi danh cũng có khối người.
Hiện tại Tần Hoài mới hơn 20 tuổi.
Hắn còn có hơn 30 năm, thậm chí là 40 năm thời kỳ đỉnh cao!
Vừa nghĩ tới đây, ánh mắt Hứa Thành nhìn Tần Hoài liền trở nên nóng rực hơn hẳn.
Có lẽ bây giờ để Tần Hoài lên ấn phẩm đầu năm của 《Tri Vị》, rất nhiều người sẽ cảm thấy hắn tài không xứng vị, nhưng 20 năm, 30 năm sau, mọi người sẽ chỉ biết khen Hứa Thành hắn quả nhiên là có con mắt nhìn người!
"Tần sư phụ.” Giờ này khắc này, Hứa Thành cũng không thèm diễn nữa, giọng điệu trở lại bình thường, "Có tiện tìm một chỗ để bây giờ bắt đầu phỏng vấn luôn không?"
Tần Hoài không ngờ Hứa Thành lại gấp gáp như vậy, hắn còn tưởng đối phương sẽ phải nói đôi câu với Hoàng Thắng Lợi trước, hoặc là nhận xét về chiếc Quả Nhi vừa rồi xong mới bắt đầu phỏng vấn.
Tần Hoài còn rất mong chờ lời nhận xét của Hứa Thành, bởi theo hắn thì Hoàng An Nghiêu đã rất biết ăn nói rồi, mà Hứa Thành lại là thần tượng của cậu ta, đồng thời là nhà bình luận ẩm thực nổi tiếng toàn cầu, nên hắn rất muốn biết Điểm Tâm cấp A+ qua lời của một nhà bình luận ẩm thực thì sẽ ở cái đẳng cấp nào.
"Đương nhiên là được ạ." Tần Hoài gật đầu.
"Hứa tiên sinh, hay là đến phòng bao 888 mà ngài vừa dùng bữa thì thế nào? Trong phòng có ghế sô pha và bàn trà, ngồi cũng tiện." Hoàng Thắng Lợi đề nghị.
Hứa Thành không có ý kiến gì, gật gật đầu.
Hoàng Thắng Lợi ra hiệu cho tổ trưởng dẫn Hứa Thành và Tần Hoài đến phòng bao 888, cười nói: "Chỗ tôi vẫn còn mấy lạng loại trà ngon mà lần trước ngài uống từng khen đấy, đợi pha xong tôi sẽ sai người mang qua."
Bước chân Hứa Thành khựng lại, hắn chần chừ một chút rồi hơi ngại ngùng nói: "Trà thì không cần đâu."
"Nhưng mà Trà Trần Bì thì tôi nghĩ vẫn có thể uống một chút."
"Được, lát nữa tôi sẽ sai người mang qua."
Tần Hoài kinh ngạc nhìn Hứa Thành, không ngờ người này đến tuổi trưng niên rồi mà sức ăn vẫn không hề nhỏ. Vừa rồi ráng nuốt trồi một chiếc Quả Nhí to như thế, cảm giác người đã no căng rồi, vậy mà lúc này vẫn có thể uống thêm một bát Canh Hạt Sen Nấm Tuyết Trần Bì, quả không hổ danh là nhà bình luận ẩm thực.
Chắc là được rèn luyện mà thành.
Tần Hoài bước nhanh đến bên cạnh Trịnh Tư Nguyên, nhỏ giọng dặn dò vài câu, Trịnh Tư Nguyên gật đầu tỏ ý mọi chuyện cứ để anh lo, hắn cứ chuyên tâm phỏng vấn là được.
Tần Hoài và Hứa Thành bước vào phòng 888, trợ lý của Hứa Thành không đi theo vào trong mà chỉ lặng lẽ giao sổ ghi chép, bút và máy ghi âm cho sếp, còn mình thì đứng ngoài chờ.
Cách phỏng vấn của Hứa Thành rất truyền thống, vừa dùng máy ghi âm, bản thân vừa đồng thời tự tay ghi chú lại những ý chính vào sổ.
"Tần sư phụ, theo tôi được biết thì cậu có một nhà ăn cộng đồng của riêng mình ở Sơn Thị, trước đó cậu luôn làm việc tại đó, mới đến Hoàng Ký Tửu Lâu học tập giao lưu được gần một tháng nay."
"Mà tôi cũng đã hỏi thăm trước về tình hình của cậu, cậu là người Việt Tỉnh, trước kia luôn sống ở Cầu Huyền, gia đình mở quán ăn sáng, đúng không?"
"Đúng vậy ạ." Tần Hoài gật đầu.
Công tác chuẩn bị của Hứa Thành làm không tệ chút nào.
"Cậu không cần căng thẳng, tôi chỉ hơi tò mò thôi. Theo tôi tìm hiểu, bố cậu chỉ là một thợ làm bữa sáng bình thường, tôi cũng từng đến Vân Trung Thực Đường, nếm thử bánh bao do bố cậu làm... Hương vị vô cùng bình thường."
"Bởi vậy nên tôi rất tò mò, điều gì đã dẫn dắt cậu bước lên con đường làm bạch án Điểm Tâm? Cậu đã học được tay nghề bạch án Điểm Tâm này từ đâu vậy?”
Lúc phỏng vấn, Hứa Thành rất thích hỏi về những câu chuyện đằng sau đầu bếp và món ăn, hắn hỏi những chuyện này không chỉ đơn thuần là để hóng hớt, mà là để kết hợp ẩm thực với những câu chuyện đằng sau nó, giúp bài bình luận viết ra càng thu hút ánh nhìn của độc giả hơn.
LVQ8371