Thời kỳ đỉnh cao của các đầu bếp món mặn cũng chỉ kéo dài vài năm, rất nhiều người phải đến tận cuối thời kỳ đinh cao mới được ghi tên vào Danh Trù Lục, đợi đến kỳ bình chọn tiếp theo thì họ đã nghi hưu hoặc bán nghi hưu mất rồi. Trong khi đó, bản thân Danh Trù Lục lại không bắt buộc phải là đầu bếp đang hành nghề mới được lên bảng, chỉ cần người đó chưa qua đời thì vẫn có thể chễm chệ trên danh sách.
Điều này dẫn đến việc trong lần bình chọn lại thứ hai, top 50 chỉ còn khoảng 30 đầu bếp đang thực sự làm nghề.
Từ đó nảy sinh ra vô số chuyện cười kinh điển liên quan đến Danh Trù Lục, ví dụ như ông A bà B nào đó tuy chỉ đứng thứ ba trên Danh Trù Lục, nhưng lại là người đứng đầu trong số những người đang hành nghề. Còn lý do tại sao người đó không thể leo lên top 1 Danh Trù Lục, là vì hai vị trí dẫn đầu kia đều đã nghỉ hưu cả rồi, nên chẳng có cách nào so tài cao thấp với họ được nữa.
Đương nhiên, fan cuồng của tạp chí Tri Vị như Hoàng An Nghiêu đã lên tiếng đính chính tin đồn này, khẳng định chắc nịch rằng tuyệt đối không thể xảy ra cái tình huống hoang đường như vậy. Top 50 của Danh Trù Lục đều phải qua một đội ngũ chuyên nghiệp cân nhắc kỹ lưỡng nhiều lần mới chốt được, còn top 30 thì càng phải có cái gật đầu đích thân chứng nhận của Hứa Thành.
Là nhà phê bình ẩm thực nổi tiếng nhất thế giới, độ uy tín của Hứa Thành trong chuyện ăn uống là điều ai cũng phải công nhận, và cũng chính nhờ ông mà giá trị của Danh Trù Lục mới luôn ở mức cao ngất ngưởng.
Top 50 thì cực kỳ danh giá, nhưng từ 51 đến 100 thì tương đối kém hơn một chút. Nửa sau của danh sách không cần Hứa Thành phải gật đầu công nhận, đội ngũ giám khảo cũng khác so với top 50, thế nên nhìn chung sẽ bị "bơm nước” khá nhiều, trở thành chiêu trò đánh bóng tên tuổi cho một vài ngôi sao mới nổi trong giới ẩm thực.
Cái trò đánh bóng tên tuổi này cũng lắm công phu lắm.
Một đầu bếp mới vào nghề làm sao để có thể vang danh thiên hạ trong giới đầu bếp đây?
Đáp án chính là lọt vào Danh Trù Lục.
Những đầu bếp bình thường muốn lọt vào Danh Trù Lục là phải có ngưỡng cửa, trên toàn thế giới có biết bao nhiêu nhà hàng, đội ngũ bình chọn của Danh Trù Lục không thể nào để mắt tới đầu bếp của từng quán một được. Phải nổi tiếng trước thì mới lọt vào tầm ngắm của đội ngũ bình chọn, từ đó họ mới cất công đến nhà hàng nếm thử tay nghề, và thế là mới có cơ hội đặt chân lên Danh Trù Lục.
Bởi vậy, con đường thông thường để các đầu bếp đặt chân lên Danh Trù Lục là phải vung tiền tạo tiếng vang trước, mua quảng cáo, mua bài phỏng vấn trên tạp chí ẩm thực, tích lữy một lượng danh tiếng nhất định để thu hút sự chú ý của ban giám khảo. Sau đó, dựa vào tay nghề cũng coi như tạm ổn để miễn cưỡng leo lên những vị trí ngoài 90 của Danh Trù Lục, kiếm một suất chót bảng, coi như lấy được tấm vé thông hành cho kỳ bình chọn tiếp theo.
Cách thức bình chọn kiểu này tạo ra rất nhiều kẽ hở và góc khuất để thao túng ngầm, dẫn đến việc một số đầu bếp năng lực bình thường nhưng nhờ vung tiền mà may mắn chen chân vào Danh Trù Lục, trong khi vô số đầu bếp có trình độ thực sự lại vì thiếu danh tiếng mà đánh mất cơ hội được xướng tên.
Cũng chính vì vậy, độ uy tín của những vị trí từ top 60, 70 trở đi trên Danh Trù Lục không được đánh giá cao, thường thì chỉ có top 50 mới được giới trong nghề công nhận, top 30 là những đại sư đích thực, top 20 là chuẩn mực của ngành, còn top 10 chính là những nhân vật dẫn đầu tỏa sáng rực rỡ.
Lần trước khi Hoàng An Nghiêu giải thích cho Tần Hoài, hắn hoàn toàn không có chút khái niệm gì về mấy cái xếp hạng, đại sư hay tay nghề này nọ, chỉ coi như nghe kể chuyện phiếm, nghe xong là vứt ra sau đầu.
Bây giờ nghe Đổng Sĩ tán thưởng như vậy, cộng thêm chuyện Cung Lương quả thực đang say sưa ăn uống đến quên cả lối về tại quán ăn tư gia của một vị đầu bếp top 10 Danh Trù Lục, nên Tần Hoài cũng bắt đầu tò mò về cái bảng xếp hạng này, bèn lên mạng tra thử.
Nhìn sơ qua tên tuổi, trong top 10 chắc hắn có hai vị trí dành cho đầu bếp món Trung, lần lượt là Bành Trường Bình đứng top 1 và Hạ Mục Bính chốt sổ ở top 10.
Vị trí thứ mười lăm là Tôn Mậu Tài, có lẽ cũng là đầu bếp món Trung.
Tần Hoài từng nghe nói đến người đứng thứ hai mươi tư, Bùi Thịnh Hoa, là ông chú họ xa của Bùi Hành.
Càng về sau thì số lượng đầu bếp món Trung càng nhiều, Tần Hoài nhìn kỹ lại, thấy Hoàng Thắng Lợi xếp hạng bốn mươi tư, coi như là chốt gác ở cửa ngõ top 50.
Hoàng Gia thì thảm hơn, xếp tận hạng bảy mươi tám, đúng chuẩn cái hạng "bơm nước" mà Hoàng An Nghiêu bảo là không được đánh giá cao.
Không có tên Trịnh Tư Nguyên, cũng chẳng thấy Trịnh Đạt đâu.
"Sao Trịnh Đạt - Trịnh sư phụ lại không có tên trên Danh Trù Lục này vậy?" Tần Hoài hỏi.
Hoàng Gia còn được xếp hạng 78, thì với trình độ của Trịnh Đạt, lọt vào top 50 chắc chắn dễ như trở bàn tay. Theo phán đoán của Tần Hoài, tài nấu nướng của Trịnh Đạt chỉ kém Hoàng Thắng Lợi một chút, ông ấy lại chẳng phải là đầu bếp chuyên nghiệp, nếu chen chân được vào top 50 Danh Trù Lục thì quả là một chuyện cực kỳ nở mày nở mặt.
LVQ8371