"Trần Khoa Trưởng của các cháu tuy cổ hủ, nhưng không xấu, lại còn biết quý trọng nhân tài. BẰng không, ông ấy đã chẳng coi cháu là nhân viên cốt cán để bồi đưỡng từ lúc cháu còn chưa được lên chính thức, cũng sẽ không để một người mới như cháu đi Ma Đô gánh vác trọng trách đàm phán.”
"Mới thất bại một lần đã bỏ cuộc, đây đâu phải là Cung Lương mà chú nhìn lớn lên từ nhỏ chứ."
"Chú nhớ hồi cháu còn nhỏ, dịp Tết chú làm Điểm Tâm, cháu thèm ăn nên cứ lân la xin xỏ, xin một lần không được thì xin hai lần, cái miệng dẻo quẹo nói toàn lời hay ý đẹp, xài chiêu này không xong lại đổi chiêu khác. Cháu đâu phải kiểu người mới bị đánh một gậy đã chịu bỏ cuộc."
Cung Lương bị Tỉnh Ly Hương nói trúng tim đen đến mức hơi ngượng ngùng, hắn cúi đầu đỏ mặt: "Tỉnh sư phụ, đó đều là chuyện hồi bé rồi ạ."
"Hồi học cấp hai, chẳng phải cháu còn lừa thằng Thắng Lợi với Trịnh Đạt..."
"Tinh sư phụ!" Cung Lương đã bắt đầu lên tiếng van nỉ.
Tỉnh Ly Hương bật cười, ông im lặng không bóc mẽ Cung Lương nữa, mà lẳng lặng làm Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Giải Hoàng Thiêu Mạch bắt tay vào làm thật thì thời gian cũng không lâu lắm. Rất nhanh, Giải Hoàng Thiêu Mạch đã được cho vào nồi hấp.
"Chú muốn nói là, Tiểu Lương à, những năm qua Tỉnh sư phụ của cháu cũng coi như là nhìn cháu lớn lên, cháu không phải kiểu người hễ cấp trên không cho suất đi hội chợ triển lãm là sẽ cam chịu số phận đâu."
"Trước kia Trần Khoa Trưởng không cho cháu gọi điện thoại, cháu cũng tự biết đường viết thư, bây giờ chú tin cháu cũng có thể làm được."
"Chi là trong lòng cháu còn đang do dự, đắn đo xem có nên làm chuyện này hay không thôi."
"Nhưng chú có một câu muốn nói cho cháu biết, cơ hội chỉ thoáng qua trong chớp mắt, không phải lúc nào cũng có cơ hội tốt như vậy bày sẵn ra trước mắt chờ cháu nắm lấy đâu."
Cung Lương vẫn trầm mặc không nói.
Tỉnh Ly Hương không nói gì thêm, chỉ chờ Giải Hoàng Thiêu Mạch hấp xong rồi lấy ra.
Bảy tám phút sau, Giải Hoàng Thiêu Mạch đã ra lò.
Thổi cho nguội bớt, Cung Lương gắp một cái Giải Hoàng Thiêu Mạch nhét gọn vào miệng, hắn nhai ngấu nghiến.
Cung Lương trợn tròn mắt, không nói một lời, nhưng lại giống như đã nói lên tất cả.
Trong lúc Cung Lương đang điên cuồng nhai nuốt, Tỉnh Ly Hương đứng bên cạnh cười tủm tỉm hỏi: "Ngày mai cháu muốn ăn món gì?"
Cung Lương: !
Cung Lương vội vàng nuốt xuống, hắn liên tục từ chối: "Tỉnh sư phụ, không cần đâu ạ, ngày mai cháu..."
Tỉnh Ly Hương không cho hắn cơ hội từ chối: "Đừng có khách sáo với chú, muốn ăn gì thì cứ nói. Con người phải dám đối diện với dục vọng của chính mình, cũng phải dám đối diện với nội tâm của mình, cháu phải xác định rõ bản thân muốn gì thì mới có thể đưa ra lựa chọn và có động lực phấn đấu được."
"Tỉnh sư phụ của cháu không phải là người chỉ biết nói suông đâu."
Cung Lương ngẫm nghĩ một chút, hắn ngượng ngùng nói: "Tỉnh sư phụ, cháu muốn ăn bánh bao nhân thịt ạ."
Tỉnh Ly Hương cười phá lên: "Chú biết ngay mà, từ lúc bước vào bếp, mắt tiểu tử nhà cháu đã dán chặt vào miếng thịt ba chỉ không rời rồi. Được, ngày mai làm bánh bao nhân thịt cho cháu!"
"Là loại bánh bao thịt đặc chế, Tam Đinh Bao."
Tam Đinh Baol
Cung Lương còn chưa có phản ứng gì, Tần Hoài đã trợn tròn mắt.
Bởi vì Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt chưa từng làm Tam Đinh Bao, cho nên Tần Hoài chưa từng nghĩ tới chuyện hắn lại có thể nhìn thấy Tam Đinh Bao trong ký ức của Cung Lương.
Thực ra ngẫm lại cũng thấy hợp lý, Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao đều là món Điểm Tâm đặc sản của vùng Quảng Lăng, Quảng Lăng cách Cô Tô gần như vậy, Tỉnh Ly Hương biết làm cũng chẳng có gì lạ.
Ở thời đại này, Tam Đinh Bao tuyệt đối là mặt hàng xa xỉ bậc nhất.
Cà mái đẻ cách năm, thịt ba chỉ và măng tươi giòn, đều là những nguyên liệu hảo hạng. Nhất là hai thứ đầu tiên, cứ nhìn cái ánh mắt thèm thuồng của Cung Lương khi hắn nhìn miếng thịt ba chỉ là đủ hiểu, tuyệt đối là đồ ngon mà gia đình bình thường chỉ dịp Tết mới được ăn.
Nhà Cung Lương không có lịch treo tường, báo mà hắn đọc ở cơ quan cũng chẳng phải báo ra trong ngày, mà là báo tích cóp từ mấy tháng nay, nên hiện tại cụ thể là ngày mùng mấy Tần Hoài cũng không rõ.
Nhưng Tần Hoài nhớ đêm qua lúc Tỉnh Ly Hương khuyên Cung Lương về nhà có nhắc tới, bây giờ đang là cuối thu, khoảng từ giữa tháng 10 đến tháng 11. Thời gian này măng đông đã bắt đầu bán trên thị trường, xét theo một khía cạnh nào đó, hiện tại không chỉ là thời điểm lý tưởng để ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch, mà cũng là lúc tuyệt vời nhất để thưởng thức Tam Đinh Bao.
Tỉnh Ly Hương cho Cung Lương toàn quyền lựa chọn, nhưng đồng thời ông cũng chốt luôn món Điểm Tâm phù hợp nhất để làm, kể ra cũng hao tổn không ít tâm tư.
Tỉnh Ly Hương làm hai mươi mấy cái Giải Hoàng Thiêu Mạch, Cung Lương chỉ ăn năm cái rồi dừng, hắn không ăn thêm nữa.
Thấy Cung Lương không ăn, Tỉnh Ly Hương cũng không ép, ông lấy hộp cơm từ trong tủ ra, gắp sáu cái bỏ vào hộp, phần còn lại thì giữ cất đi. Ông bảo hắn mang hộp cơm về nhà, chiều mai lại mang hộp tới.
Cung Lương không từ chối, hắn cầm hộp cơm lẳng lặng đi về nhà.
Lúc Cung Lương về đến nhà, mẹ hắn đang lau người cho bố hắn.
Chăm sóc người bệnh là một công việc dài đằng đẵng, vụn vặt, cực kỳ hao tâm tổn sức lại còn phiền phức. Mẹ Cung Lương không cho hắn phụ giúp, bà bảo tự mình lo liệu được, rồi đóng chặt cửa phòng không cho hắn bước vào.
Cung Lương cũng hết cách, hắn đành lôi cái bếp nhỏ ra sắc thuốc, tranh thủ lúc chờ thuốc sôi thì lấy bút và một cuốn sổ ghi chép dày cộp ra hí hoáy viết.
LVQ8371