Người vừa lên tiếng trông chừng hơn 40 tuổi, đáng lẽ đang ở độ tuổi sưng sức, nhưng trên đầu đã có tóc bạc rất rõ ràng, nếp nhăn trên trán hẳn sâu. So với những người khác trong văn phòng thì ông ta hơi mập một chút, nhưng đó hoàn toàn là vì những người khác đều quá gầy.
Đặt vào thẩm mỹ của người hiện đại thì đây chính là một con người làm công ăn lương tuổi trung niên thê thảm: ngoại hình bình thường không có gì nổi bật, do làm việc quá sức nên trông hơi già trước tuổi, vóc dáng không cao, thân hình bình thường.
"Phó xưởng trưởng Lý, phòng kinh doanh của chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Ngài xem, phòng chúng tôi chỉ có lèo tèo vài người, thật sự là bây giờ lụa không dễ bán. Từ hồi năm kia khách nước ngoài hủy đơn, xưởng may số 1, số 2 làm ăn sa sút là xưởng dệt lụa của chúng ta cũng mỗi năm một đi xuống."
"Hơn nữa cũng đâu phải chúng ta cố ý không thanh toán tiền sợi bông và tơ tằm, xưởng may số 1, số 2 cũng đã thanh toán tiền hàng cho chúng ta đâu!"
"Vốn dĩ mọi người đều trông cậy vào việc năm nay sẽ đến hội chợ triển lãm ở Việt Tỉnh thử sức một phen, bây giờ trên tỉnh đã hủy bỏ suất tham gia hội chợ của xưởng chúng ta, hội chợ không đi được thì người của phòng kinh doanh chúng tôi cho dù có chạy gãy chân cũng hết cách thôi."
"Ngài xem Tiểu Cung đi, cậu ấy là con một, tháng trước bố cậu ấy bị trúng gió liệt nửa người, lúc phòng kinh đoanh chúng ta thiếu người bảo cậu ấy đi công tác ngoại tỉnh, cậu ấy cũng phải cắn răng mà đi."
"Đơn hàng không chốt được thì đúng là phòng kinh doanh chúng tôi có vấn đề, nhưng đó không chỉ là trách nhiệm của riêng chúng tôi. Mấy người có năng lực giỏi trong phòng trước đây đều nhờ quan hệ xin chuyển sang xưởng dệt bông hết rồi. Phó xưởng trưởng Lý, chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức rồi."
Nghe Trần Khoa Trưởng nói vậy, Phó xưởng trưởng Lý cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành vò vò mái tóc vốn dĩ đã thưa thớt của mình rồi thở dài thườn thượt.
"Các anh chịu khó chạy vạy thêm đi." Phó xưởng trưởng Lý bất đắc dĩ nói, "Cố gắng nghĩ thêm cách. Tôi biết năng lực của Tiểu Cung không tồi, cũng đã chốt được mấy đơn. Nhưng hoàn cảnh nhà cậu ấy... gần đây tôi cũng có nghe nói rồi, bớt giao việc đi công tác cho cậu ấy thôi. Là một mầm non tốt, đừng ép người ta phải chạy sang xưởng dệt bông."
Trần Khoa Trưởng gật đầu.
Tần Hoài lúc này mới phát hiện, trong văn phòng này lại không có Cung Lương.
Ngay lúc Tần Hoài định đi sang phòng bên cạnh xem Cung Lương có ở ngoài không thì cửa mở ra. Cung Lương chạy chậm bước vào, thở hổn hển. Hiện tại hắn rõ ràng vẫn là một thanh niên trẻ tuổi, giữa hàng lông mày thậm chí còn toát lên vài phần khí chất chính trực oai phong chuẩn kiểu nam chính.
Trên tay Cung Lương đang xách theo mấy thang thuốc Đông y.
"Tiểu Cung, đi bệnh viện bốc thuốc cho bố về rồi đấy à." Trần Khoa Trưởng rất thân thiện với Cung Lương, ôn tồn hỏi.
Cung Lương gật đầu: "Thuốc Tây đắt quá, bác sĩ trong xưởng nói uống thuốc Đông y cũng có tác dụng, nhưng trong xưởng không có nhiều loại dược liệu nên cháu phải ra tiệm thuốc bên ngoài mua."
Trần Khoa Trưởng thở đài một hơi: "Chú biết tiền thanh toán viện phí của xưởng đã lâu không được duyệt xuống rồi, bây giờ xưởng làm ăn không tốt, cháu cũng phải thông cảm."
"Tuần sau cháu không cần đi Kim Lăng nữa đâu, để chú đi. Các xưởng may bên đó đều có nguồn hàng ổn định cả rồi, hơn nữa cũng không mấy khi làm đồ lụa nên khả năng chốt đơn không cao. Bây giờ lộ phí thanh toán muộn, cũng chẳng có trợ cấp gì, cháu đi một chuyến chắc còn phải bù thêm tiền túi, thôi để chú đi cho." Lời này của Trần Khoa Trưởng là cố ý nói cho Phó xưởng trưởng Lý nghe.
Phó xưởng trưởng Lý hơi xấu hổ sờ sờ mũi, bảo mình còn có việc rồi vội vàng rời đi.
Trần Khoa Trưởng bực bội lườm bóng lưng của Phó xưởng trưởng Lý một cái, xách theo cái cặp táp đã chắp vá 4 miếng lại mới rách thêm hai lỗ, chẳng biết có mang ra chống đỡ mặt mũi được không, rồi cũng vội vã rời đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại một người đàn ông trung niên và một thanh niên trẻ tuổi.
Người thanh niên trẻ tuổi trông có vẻ lớn hơn Cung Lương một chút.
Tần Hoài nhớ Hoàng An Nghiêu từng kể với mình, Cung Lương tốt nghiệp trung cấp xong là vào xưởng dệt lụa luôn, làm hơn một năm được lên chính thức thì gặp phải biến cố lớn trong đời, cuối cùng một tiếng hót làm kinh động lòng người, thăng tiến lên làm Khoa Trưởng phòng kinh doanh, dẫn dắt toàn bộ xưởng dệt lụa bước lên thời kỳ huy hoàng.
Thời điểm hiện tại chính là khoảng thời gian tăm tối nhất trong cuộc đời Cung Lương.
Người thanh niên sáp lại gần Cung Lương thì thầm: "Cung Lương, vừa nãy cậu không có ở đây, Khoa Trưởng của chúng ta cãi nhau to với Phó xưởng trưởng Lý đấy. Chắc chắn là do bị mất suất tham gia hội chợ triển lãm nên Phó xưởng trưởng Lý trong lòng khó chịu. Mà khó chịu thì cũng đâu thể chạy đến phòng kinh doanh của chúng ta trút giận chứ, lụa bán không được thì là bán không được, xưởng may làm ăn ế ẩm không mua lụa thì liên quan gì đến chúng ta."
Cả người Cung Lương trông rất ủ rũ, khẽ nói: "Lụa của xưởng chúng ta không có vấn đề gì, bán không được đúng là trách nhiệm của phòng kinh doanh chúng ta."
Rõ ràng người thanh niên không muốn bàn tiếp chủ đề này, càng không muốn gánh vác trách nhiệm, liền chuyển hướng câu chuyện: "Tiền thưởng tháng trước lại bị cắt rồi, cậu nghe nói chưa?”
Cung Lương không muốn nói chuyện.
Thanh niên kia cũng nhận ra mình nói lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Nhưng tớ nghe nói đợi đến Tết sẽ được phát một khoản tiền, mỗi người còn được phát một cân thịt nữa! Cơ mà chỉ những người đang làm việc mới có phần, người về hưu hay nghỉ bệnh thì đều không có."
LVQ8371