Thế nhưng vào buổi trưa, những vị khách quen xếp hàng mua Bánh Bao hoàn toàn không có bất kỳ đị nghị nào về chuyện này.
Mọi người thậm chí còn cảm thấy mua Tinh Phẩm Tam Đinh Bao này hời hơn cả Ngũ Đinh Bao. Rẻ hơn tận chín tệ mà ăn lại ngon hơn, đúng là mê tít Tinh Phẩm Tam Đinh Bao.
Bán được nhiều, ăn ngon, ai cũng thích ăn.
Hương vị của thức ăn sẽ không bao giờ biết nói dối.
Ngon thì chính là ngon.
Khách quen của Hoàng Kí đã ròng rã sáu ngày trời chưa được ăn bánh bao và Bánh Bao.
Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là họ đã nhịn thèm tích tiền suốt sáu ngày qua, chỉ để dồn vào hôm nay đến mua bánh bao và Bánh Bao!
Nếu là ngày thường, với cái giá 56 tệ một chiếc Tam Đinh Bao, những vị khách bình thường có lẽ sẽ phải đắn đo đôi chút. Dù sao cũng đều là Điểm Tâm do Tần sư phụ làm, nhưng nhìn kiểu gì thì chiếc Tam Đinh Bao 56 tệ cũng không có vẻ hời bằng Bánh Bao Tửu Nhưỡng giá 18 tệ.
Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, Bánh Bao Tửu Nhưỡng mới thực sự là chân ái của bà con hàng xóm láng giềng quanh đây.
Dựa theo tiêu chuẩn mỗi ngày một người ăn hai chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng, thì sáu ngày nhịn thèm đã giúp bà con hàng xóm quanh đây tích lũy được một khoản ngân sách ăn vặt lên tới 252 tệ cho ngày hôm nay.
Đủ để mua tận 4.5 chiếc Tinh Phẩm Tam Đinh Baol
Chẳng phải chỉ là Tam Đinh Bao thôi sao? Múc! Để tôi nếm thử xem rốt cuộc nó ra làm sao mà lại dám gọi là tinh phẩm.
Ôm tâm lý đó, gần như mỗi vị khách đứng xếp hàng chuyên mua Điểm Tâm đều tậu sẵn cho mình một chiếc Tam Đinh Bao.
Sau đó vừa cắn thử một ngụm, họ liền dứt khoát quay lại xếp hàng mua tiếp.
Tinh phẩm! Đây mới đích thực là tinh phẩm!
Thật xin lỗi Bánh Bao Tửu Nhưỡng nhé, tuy mày vừa ngon vừa bổ rẻ, nhưng hôm nay tao đành đồn hết ngân sách cho người đồng nghiệp Tỉnh Phẩm Tam Đinh Bao của mày rồi.
Không phải chúng tôi có mới nới cũ đâu, chủ yếu là Tần sư phụ vừa nghỉ phép xong đã tung ngay món mới, chúng tôi thân là khách ruột thì phải ủng hộ nhiệt tình, tuyệt đối không thể để Tần sư phụ phải thất vọng được.
"Tam Đinh Bao chín chưa? Mẻ tiếp theo phải đợi bao lâu nữa? Còn lại bao nhiêu cái? Báo số lượng đi, báo số đi!"
Khuất Tĩnh đỗ xe xong, lúc bị chủ nhiệm Lưu kéo chạy thục mạng đến cửa Hoàng Kí, đập vào mắt cô chính là cảnh tượng này.
Một hàng người xếp hàng dài ngoằng quen thuộc.
Thậm chí có người còn vừa nhai nhồm nhoàm vừa xếp hàng mua tiếp.
Những món Điểm Tâm này cô cũng quen mặt lắm rồi.
Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Hồi Tần Hoài còn ở Vân Trung Thực Đường, ngày nào cô cũng ăn, nhưng so với hai món Điểm Tâm này, Khuất Tĩnh vẫn ưng cái bụng món Trần Bì Trà và Giang Mễ Niên Cao hơn.
Tảo Nê Sơn Dược Cao cũng không tệ.
Lục Đậu Cao cũng tạm ổn, nhưng so với Lục Đậu Cao thì Khuất Tĩnh lại khoái ăn kem đậu xanh hơn.
Nhìn những món Điểm Tâm quen thuộc, ngửi hương vị thân quen, Khuất Tĩnh ngẩng đầu nhìn lên tấm bảng hiệu Hoàng Kí mà chủ nhiệm Lưu vẫn hay nhắc tới.
Hoàng Ký Tửu Lâu.
Tửu lâu ở Cô Tô mà Tần Hoài đến học tập giao lưu.
Khuất Tĩnh nhớ Tần Hoài từng dặn dò, bảo cô đừng ghé qua vào ngày thường, đừng làm rùm beng lên, tránh để đồng nghiệp trong bệnh viện phát hiện.
Nhưng giờ bị đồng nghiệp lôi đến tận đây thì phải làm sao?
Không chỉ có khoa nội thần kinh mà Tần Hoài quen thuộc, mà còn có cả khoa nội tim mạch nữa. Tuy không phải cùng một bệnh viện, nhưng cơ cấu phòng ban thì y xì đúc.
Chủ nhiệm Lưu vẫn đang oang oang gọi điện: "Alo, mấy người đang ở đâu rồi? Chị và Tiểu Khuất đến nơi rồi đây. Vẫn còn đang đạp xe á? Cái gì cơ, đám người bên khoa nội tim mạch vừa mới xuống tàu điện ngầm á? Bọn họ làm ăn kiểu gì vậy, em có biết bây giờ hàng người rồng rắn xếp hàng mua Điểm Tâm trước cửa Hoàng Kí đông cỡ nào không?"
"Không đợi mấy người nữa đâu, chị bảo Tiểu Trương với Tiểu Lâu lên phòng riêng trước đây, chị đi gọi món, để... để Tiểu Khuất ở cửa đợi mấy người, em ấy cũng không rành thực đơn nên không gọi món được, mọi người nhanh cái chân lên một chút! Đã bảo rồi, lúc rảnh rỗi thì lôi xe đạp ra mà luyện tốc độ đi, cả đám cứ ru rú ở nhà lười chảy thây ra, đến thời khắc mấu chốt thì chả được cái tích sự gì. Còn thua cả Tiểu Khuất nữa, Tiểu Khuất bị dị ứng tia UV nặng thế mà em ấy vẫn bám sát được chị đây này."
Chủ nhiệm Lưu cúp điện thoại, vội vàng dặn dò: "Tiểu Khuất à, em ở lại cửa đợi những người khác giúp chị nhé. Lão Tô bên khoa nội tim mạch là trùm rách việc, nếu không cử người ở ngoài đợi thì đến lúc đó lão lại lải nhải nhức cả đầu."
"Em vào trong ngồi đợi đi, đừng đứng ngoài này kẻo nắng."
"Ở cửa có ghế đấy, em cứ báo với nhân viên phục vụ một tiếng là được. Chị đi gọi món đây, ôi mẹ ơi đông người thế này, đừng bảo là giờ này đã bán sạch rồi nhé."
Chủ nhiệm Lưu hớt hải chạy lên lầu.
Khuất Tĩnh ngoan ngoãn báo với nhân viên phục vụ một tiếng, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ đợi người.
Vừa đợi cô vừa do dự, không biết có nên nhắn báo cho Tần Hoài một tiếng hay không.
Rằng đồng nghiệp trong bệnh viện đều cực kỳ khoái đến Hoàng Kí ăn cơm.
Đang mải phân vân, một giọng nói quen thuộc chợt vang lên ngay đối diện Khuất Tĩnh.
"Bác sĩ Khuất! Hóa ra người mà Tần Hoài bảo đến nếm thử món là cô à, tôi phải nghĩ ra từ sớm mới đúng, hiện tại Tần Hoài làm gì còn người quen nào ở Cô Tô ngoài cô nữa đâu."
LVQ8371