Tần Hoài vừa thầm cảm thán đúng là được mở mang tầm mắt, vừa tiếp tục nhào sợi mì.
8 giờ 40 phút, mọi người ở Hoàng Kí cùng Âu Dương - người đang ngồi xổm trước cửa bếp - bắt đầu ăn Trường Thọ Diện.
Âu Dương chưa từng được ăn món Trường Thọ Diện nào nấu từ loại nước hầm xương hảo hạng cỡ này, hận không thể liếm sạch sành sanh cái bát. Sau khi ừng ực húp cạn bát nước dùng to bự, cậu ta lại mặt dày xin thêm nửa bát nữa, xong xuôi mới ra ngoài làm nhiệm vụ khảo sát.
Phương thức khảo sát cụ thể chính là đi dạo quanh phố đi bộ, mua Trà Chanh Giã Tay.
Ăn sáng xong, Tần Hoài bắt đầu chính thức làm việc.
Thực đơn hôm nay là Tỉnh Phẩm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Lục Đậu Cao.
Hôm qua lúc làm Lục Đậu Cao, Tần Hoài cảm thấy dường như đã một thời gian dài hắn không động đến món này nên hơi lóng ngóng, cần phải luyện tập thêm, thế là hắn liền bổ sung luôn món Điểm Tâm này vào thực đơn.
Cũng không cần làm quá nhiều, khách đến Hoàng Kí mua Điểm Tâm về cơ bản đều nhắm vào Bánh Bao Tửu Nhưỡng, hôm qua Tam Đinh Bao lại vô cùng thành công, đoán chừng người muốn mua Tam Đinh Bao cũng không ít.
Lục Đậu Cao cùng lắm cũng chỉ là món bán kèm mà thôi.
Lục Đậu Cao của Hoàng Kí đắt biết bao nhiêu, tuy nói hương vị Lục Đậu Cao do Tần Hoài làm ngon hơn hẳn đồ bán ngoài hàng, nhưng nếu xét về tỷ lệ p/p (giá cả trên chất lượng), thì mua ở các tiệm bánh ngọt bình thường chắc chắn vẫn hời hơn.
Tần sư phụ đang đi làm như bao ngày vẫn chưa hề hay biết sắp có chuyện gì xảy ra.
10 giờ, nhân viên phục vụ của Hoàng Kí vẫn chưa có mặt đông đủ.
Giờ làm việc của nhân viên phục vụ Hoàng Kí là 10 giờ 40 phút, tổ trưởng và những người có nhiệm vụ làm thêm vào ngày hôm sau sẽ đến sớm hơn, những người nhà ở gần thỉnh thoảng cũng tiện đường ghé sớm.
Hôm nay tổ trưởng tới hơi muộn, 10 giờ mới có mặt.
Nguyên nhân tới muộn nói ra thì hơi mất mặt —— do quá phấn khích, tối qua trằn trọc mãi không ngủ được nên sáng nay dậy muộn.
Tổ trưởng của Hoàng Kí đã làm việc ở đây từ những ngày đầu mới khai trương, thuộc nhóm nhân viên có tình cảm gắn bó sâu đậm nhất với Hoàng Kí. Hai năm nay, chứng kiến việc làm ăn của nhà hàng ngày càng sa sút, tổ trưởng nhìn thấy mà sốt ruột trong lòng, nhưng lại chắng có cách nào giải quyết.
Cô không phải đầu bếp nên không biết nấu nướng, nếu không cô hận không thể lao thẳng vào bếp xào vài món cho khách.
Nhưng hiện tại đã khác rồi, bước ngoặt thật sự đã đến rồi!
Hứa Thành đã đến!
Hoàng Kí chỉ cần lên 《Tri Vị》 thêm một lần nữa, thì vị trí Top 1 Cô Tô chắc chắn sẽ nằm gọn trong tay. Dù trình độ quản lý của Hoàng An Nghiêu có tệ đến đâu, thì dưới sự dẫn dắt của Hoàng Thắng Lợi, Hoàng Kí vẫn có thể vươn lên mạnh mẽ, một lần nữa tạo nên huy hoàng.
Hôm nay lúc đạp xe đi làm, tổ trưởng đạp cũng sung sức hơn hắn mọi ngày.
Sau đó, cô đứng khựng lại trước cửa Hoàng Kí, hoàn toàn hóa đá.
Mới 10 giờ sáng, nhân viên phục vụ còn chưa đến giờ làm, Hoàng Kí cũng chưa đến giờ mở cửa đón khách, thế mà ngoài cửa đã có người xếp hàng rồi.
Lại còn xếp thành một hàng dài dằng dặc.
Quan sát bằng mắt thường thì ít nhất cũng phải cỡ bốn, năm chục người.
Tào Lĩnh Ban suýt chút nữa hít ngược một ngựm khí lạnh.
Cảnh tượng này đã nhiều năm rồi cô chưa được thấy.
Lần gần nhất nhìn thấy cảnh này, thắt lưng của Hoàng Thắng Lợi vẫn còn rất khỏe mạnh, chẳng có chút vấn đề nào.
Tào Lĩnh Ban phi như bay vào Hoàng Kí, thay vội đồng phục rồi bước nhanh vào bếp sau, phát hiện Hoàng Thắng Lợi, Hoàng An Nghiêu và Trịnh Đạt đều đã có mặt.
Hoàng Thắng Lợi hiếm hoi lắm mới mặc áo bếp, nhưng ông không hề đụng tay vào việc, cũng chẳng thèm kê chiếc bàn nhỏ ngồi uống trà trong bếp sau như mọi khi, mà đứng sừng sững ở khu vực trung tâm chỉ huy mọi người.
"Được rồi Tiểu Cửu, chỗ rau còn lại cậu đừng thái nữa, cậu và Tần Hoài làm việc ăn ý, cậu qua thay ca cho Lão Lục để canh chừng nhân bánh trong nồi đi."
"Lão Lục, cậu để ý quản lý công việc của những người khác một chút."
"Tư Nguyên, cháu giúp bác canh chừng bố cháu một chút, đừng để ông ấy lười biếng. Nhìn tôi làm gì, đang nói ông đấy!"
"Cũng đâu phải tôi bắt ông tới phụ giúp, là sáng sớm ông tự gọi điện thoại cho tôi, nói cái gì mà hôm nay khách khứa chắc chắn sẽ cực kỳ đông, không muốn để Tiểu Tần mệt mỏi nên mới chủ động xin đến phụ mà. Tôi còn lạ gì cái nết của ông nữa, thắt lưng ông lại chẳng có vấn đề gì, làm thêm một lúc thì đã sao? Do thắt lưng của tôi vẫn chưa khỏi hẳn thôi, chứ nếu mà khỏi hẳn rồi, bây giờ tôi cũng xắn tay áo vào nhào bột giúp Tiểu Tần rồi."
"An Nghiêu, không phải bác nói cháu đâu, nhưng mớ kiến thức cơ bản cháu học hồi nhỏ đúng là quên sạch sành sanh rồi. Thôi bỏ đi, cháu cứ đứng lóng ngóng ở đây cũng chẳng được tích sự gì, qua góc kia rửa rau đi."
Hoàng An Nghiêu: OAO
Hoàng Thắng Lợi xoay người, nhìn thấy Tào Lĩnh Ban.
"Tiểu Tào, đến rồi à." Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói, "Khách xếp hàng ngoài cửa cháu đều nhìn thấy cả rồi chứ?"
Tào Lĩnh Ban gật đầu thật mạnh.
"Bài Weibo này của Hứa Thành vừa tung ra, việc làm ăn của Hoàng Kí chúng ta trong thời gian tới lại chuẩn bị bùng nổ rồi. Đợt này cháu sẽ phải vất vả một chút, để mắt đến sảnh chính và lượng khách xếp hàng mua Điểm Tâm nhiều hơn. Bên ngoài có đông khách xếp hàng như vậy, trưa nay Điểm Tâm sẽ mở bán sớm một chút, 11 giờ bắt đầu bán, bên cháu có vấn đề gì không?"
LVQ8371