Cho dù Tần Hoài đã nhấn mạnh với em gái rất nhiều lần, nhưng Tần Lạc hoàn toàn chăng để tâm đến chuyện kỳ nghỉ đông phải đi học thêm.
Bây giờ cô nhóc đang ở sân bay ôm chặt cánh tay anh trai, lưu luyến không rời, hai mắt rưng rưng ngấn lệ lẩm bẩm rằng Điểm Tâm mà Tần Hoài làm sẵn để đông lạnh trong tủ đá cùng lắm chỉ được một tuần, quá một tuần là mất ngon rồi.
"Anh, anh không thể ở lại thêm vài ngày nữa hẵng đi sao? Em cảm giác mình còn chưa ăn được mấy bữa mà anh đã lại phải về rồi. Anh có biết mọi người không nỡ xa anh đến mức nào không, hôm qua bà Đinh xếp hàng từ 8 giờ sáng đến tận 5 giờ chiều, chỉ để mua thêm mấy cái Tam Đinh Bao về nhà tích trữ ăn dần đấy." Tần Lạc cố gắng đánh bài tình cảm để Tần Hoài nán lại thêm hai ngày.
"Hôm qua không phải em đang đi học à? Sao em biết? Hơn nữa hôm qua Tam Đinh Bao chỉ bán đến 1 giờ trưa, thời gian còn lại anh đều bận làm mấy món Điểm Tâm khác cho em, bà Đinh làm thế nào mà xếp hàng từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều được." Tần Hoài tỏ vẻ không thèm mắc lừa.
Dòng cảm xúc mà Tần Lạc vừa cất công ấp ủ lập tức khựng lại: "Em bịa đấy."
"Đây là biện pháp tu từ nói quá, anh không hiểu đâu.”
Tần Hoài cảm thấy với cái thành tích thi chuyển cấp môn Ngữ Văn còn chẳng đủ điểm đỗ của Tần Lạc, thì tốt nhất đừng có lôi biện pháp tu từ gì đó ra nói chuyện với hắn.
"Được rồi, bớt diễn đi. Học kỳ này của em cũng sắp kết thúc rồi, bánh bao bố làm em cũng chẳng phải ăn thêm mấy ngày nữa đâu. Sáng sớm nay ở nhà cứ kỳ kèo đòi xin nghỉ mấy tiếng để đưa anh ra sân bay bằng được, giờ người cũng đưa đến nơi rồi, mau quay về đi học đi." Tần Hoài vỗ vỗ vai Tần Lạc, ra hiệu cho con bé đừng hòng mượn cớ cúp học nữa.
Tần Lạc bĩu môi, dẹp ngay vẻ mặt bi thương, lầm lũi quay về.
Tần Hoài cười nói với Trần Huệ Hồng cũng tới tiễn mình: "Hồng tỷ, vất vả cho chị cất công đến tiễn em một chuyến, lát nữa còn phải phiền chị đưa Lạc Lạc về trường nữa."
Trần Huệ Hồng cười ha hả đáp: "Tiện đường thôi mà, nhưng Tiểu Tần này, em đi rồi thì ngày tháng tươi đẹp của chúng ta lại chấm dứt, sau này lại phải ăn Điểm Tâm gửi từ bên Cô Tô về, haizz.”
Tần Hoài thầm nghĩ hắn thực sự không thể hiểu nổi thế giới của đám người có tiền chuyên gọi ship đồ ăn liên tỉnh như các người.
"Đúng rồi, em..." Trần Huệ Hồng hé miệng định nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng: "Xuống máy bay nhớ báo bình an nhé. Đợi Tuệ Tuệ nghỉ đông, chị sẽ đưa con bé sang Cô Tô ở lại một thời gian, đến lúc đó mọi người lại có thể tụ tập cùng nhau ăn Điểm Tâm."
Tần Hoài gật đầu: "Chị và Tuệ Tuệ đến Cô Tô thì báo cho em một tiếng, đến lúc đó mọi người tới Hoàng Kí ăn cơm em sẽ sắp xếp phòng bao cho, như vậy mở bếp nhỏ nấu riêng cũng tiện hơn."
Nói xong, Tần Hoài vẫy tay chào tạm biệt rồi bước qua cửa an ninh.
Tần Lạc nhìn anh trai đi vào khu kiểm tra an ninh, bèn hỏi Trần Huệ Hồng: "Dì Trần, sao dì không nói với anh con chuyện anh Âu Dương từ chức, lại còn mua vé máy bay và vé tàu cao tốc đi Cô Tô chiều nay vậy?”
"Âu Dương dặn dì đừng nói với Tần Hoài, cậu ấy muốn dành cho anh con một sự bất ngờ." Trần Huệ Hồng đáp: "Những chuyện khác thì dì không lo, chỉ lo cái vụ cậu ấy từ chức rồi đòi khởi nghiệp lại từ đầu, định mở tiệm trà sữa chuyên bán Trà chanh giã tay thôi."
"Cơ mà tiệm trà sữa vốn đầu tư cũng ít, lần này cậu ấy chắc chắn không thể lỗ tới 6,6 triệu tệ được đâu."
"Đi thôi Lạc Lạc, dì đưa cháu về trường." Trần Huệ Hồng dẫn Tần Lạc rời đi.
Ở một diễn biến khác, khi Tần Lạc đã về đến trường, chuyến bay của Tần Hoài vẫn chưa hạ cánh, thì một chiếc xe sang trọng nhìn qua đã biết là rất đắt tiền từ từ đỗ lại trước cửa Vân Trung Thực Đường.
Một người đàn ông trung niên trông rất nho nhã bước xuống xe. Trên tay ông ta cầm điện thoại, ngó bức ảnh trên màn hình rồi nhìn lên biển hiệu của Vân Trung Thực Đường để đối chiếu, ánh mắt đầy vẻ nghỉ hoặc đánh giá mặt tiền quán một chút rồi cất bước đi vào.
Trong nhà ăn, một nhóm thực khách lớn tuổi đang chìm trong bầu không khí bi thương do Vương đại gia cầm đầu, ai nấy đều ngồi thở vắn than dài.
Hôm nay Tiền đại gia và Hứa Đồ Cường đều vắng mặt, hai ông lão này quá đỗi đau lòng, ngay cả việc lượn lờ ở nhà ăn cũng chẳng buồn làm vì sợ tức cảnh sinh tình, đành chọn cách ngồi ru rú ở nhà ăn nốt chỗ Tam Đinh Bao cướp được hôm qua để xoa dịu nỗi đau.
Vương đại gia liếc nhìn người đàn ông trung niên vừa bước vào.
Có tiền.
Quần áo trên người ông ta tuy không có logo rõ ràng, nhưng liếc qua là biết hàng thiết kế riêng. Vương đại gia vốn là một kế toán chuyên nghiệp nay đã thành ông lão giàu sụ, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ biết tài sản của người đàn ông trước mặt ít nhất cũng phải nhiều hơn mình một số 0.
Nhưng mà kệ đi, cho dù có nhiều hơn tận hai số 0 thì đã sao.
Tiểu Tần sư phụ lại đi Cô Tô mất rồi, chuỗi ngày tẻ nhạt nhìn là thấy chán này rốt cuộc đến bao giờ mới kết thúc đây.
Ngày đầu tiên Tiểu Tần sư phụ vắng mặt ở Vân Trung Thực Đường, nhớ cậu ấy quá.
Vương đại gia chỉ liếc người đàn ông trung niên một cái rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục gục xuống bàn thở dài sườn sượt.
Sau khi người đàn ông trung niên bước vào, ông ta rõ ràng bị chấn động bởi trạng thái tinh thần ủ dột của các ông các bà đang chìm trong bi thương ở nhà ăn. Ông ta hơi luống cuống khựng lại, theo bản năng lùi về sau nửa bước, rồi mới bước nhanh tới quầy bán Điểm Tâm lên tiếng hỏi:
LVQ8371