"Mở nhà hàng tất nhiên là kiếm được tiền, nhưng có kiếm được nhiều đến mấy cũng không bằng mở xưởng làm ăn, phân phối hàng hóa trên toàn quốc. Bàn về tay nghề Điểm Tâm, Trịnh Đạt không sánh bằng mấy vị đại sư phụ của Tri Vị Cư.”
"Nhưng bàn về kinh doanh, bàn về việc cải tiến công thức, làm sao để cải tiến món Điểm Tâm vốn cần sư phụ bạch án làm thủ công chuyển sang sản xuất công nghiệp hóa, đảm bảo khâu kiểm định, giữ nguyên chất lượng và số lượng mà hương vị không bị chênh lệch quá nhiều, thì khắp cái đất miền Nam này không ai chuyên nghiệp hơn Trịnh Đạt."
"Tô Danh muốn đưa các món Điểm Tâm mang thương hiệu Tri Vị Cư phân phối khắp mọi miền đất nước, khó tránh khỏi việc phải tìm Trịnh Đạt để học hỏi kinh nghiệm."
"Tôi nghe nói năm ngoái Tri Vị Cư đã thử nghiệm rồi, doanh số rất thảm, đoán chừng là do công thức chưa được điều chỉnh tốt, không hợp khẩu vị vùng miền, khâu kiểm định chất lượng cũng không đạt yêu cầu."
"Tôi đoán ông chủ Tri Vị Cư hẳn là đang muốn hợp tác với Trịnh Đạt, cho nên lần này Trịnh Đạt mới mượn người thuận lợi như vậy, mượn gấp mà vẫn có thể lập tức kéo về một lúc 6 người."
"Xưa nay chỉ có cái lý đầu bếp bên ngoài đến Tri Vị Cư học hỏi giao lưu, chứ tôi chưa từng nghe nói có đầu bếp nào của Tri Vị Cư đi nơi khác học tập giao lưu bao giờ.”
Tần Hoài bừng tỉnh ngộ.
Người nhà họ Tần do từ nhỏ Tần Hoài đã biết làm Điểm Tâm nên hiếm khi mua đồ bên ngoài, đối với các loại Điểm Tâm bán trên thị trường cũng không rành lắm.
Nhưng mấy tháng trước, hơn chục thùng Điểm Tâm mà Trịnh Đạt gửi cho Tần Lạc, Tần Hoài cũng có ăn thử một chút, hương vị quả thực rất ngon, nhất định là có công thức độc quyền.
Nói hơi khoa trương một chút, Bánh Trứng Muối Ngàn Lớp, Bánh Chín Tầng và vài món Điểm Tâm khác mà Trịnh Đạt gửi cho Tần Lạc, ăn còn ngon hơn nhiều so với mấy món Điểm Tâm mang tiếng là làm tươi ở các tiệm bánh ngọt.
Trịnh Đạt có thể không trở thành đầu bếp bạch án xuất sắc nhất cả nước, nhưng ông chắc chắn là ông chủ kinh doanh Điểm Tâm am hiểu kỹ thuật và công thức nhất toàn quốc.
"Nói vậy thì, 6 người mà sư thúc Trịnh mượn về lần này không phải là học việc bình thường đâu." Đổng Sĩ không nhịn được, chen lời.
"Chỉ giỏi lắm mồm." Hoàng Thắng Lợi bực bội lườm cậu đệ tử chân truyền một cái, cảm thấy cậu đệ tử này cái gì cũng tốt, chỉ có điều là miệng quá hóng hớt, "Tri Vị Cư thì làm gì có học việc bình thường?"
Cũng đúng, Tri Vị Cư với tư cách là nhà hàng bạch án đệ nhất phương Nam, là cái nôi ươm mầm các tài năng bạch án danh tiếng, tiêu chuẩn tuyển người làm tạp vụ cũng đã cao đến mức vô lý rồi.
Không có chút thiên phú và quan hệ thì đừng hòng vào được. Năm đó cậu của Tần Hoài mạnh miệng bảo có thể nhờ vả quan hệ để nhét Tần Hoài vào Tri Vị Cư, đó cũng là bởi vì ông ấy vô cùng tự tin vào thiên phú của cháu mình.
Dựa theo lý luận của cậu Tần Hoài năm đó, ông chỉ cần tìm người nhờ vả nhét Tần Hoài vào danh sách phỏng vấn học việc, vàng sẽ tự động tỏa sáng, sau đó sẽ lọt vào mắt xanh của ai đó rồi được nhận làm đệ tử chân truyền, từ đó phát huy tài năng, bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Còn nếu bạn muốn hỏi cậu của Tần Hoài cụ thể có mối quan hệ gì á...
Ông ấy có một người bạn học cũ làm việc ở Hàng Châu, là thực khách quen của Tri Vị Cư, thường xuyên qua đó mua Điểm Tâm, có thể giúp cậu của Tần Hoài theo dõi tin tức tuyển dụng của Tri Vị Cư.
Thời gian hóng hớt vui vẻ kết thúc, đám người Hoàng Kí đều tăng tốc ăn cơm, sau đó bắt tay vào công việc đầy căng thẳng.
Khách khứa đều đã xếp hàng bên ngoài rồi, mặc dù phần lớn đều nhắm vào Điểm Tâm, nhưng những vị khách chịu khó đến xếp hàng từ sớm thế này đa số sẽ chọn ăn tại chỗ. Dù sao thì cũng cất công đến rồi, Hoàng Kí cũng đâu phải là nhà hàng vô danh, lặn lội đường xa đến đây một chuyến thì Điểm Tâm cũng phải ăn mà thức ăn cũng phải nếm thử chứ.
Hoàng Kí vốn là một nhà hàng bếp món mặn tiêu chuẩn, cho đù hơn một tháng nay danh tiếng của bạch án có nổi trội hơn, thì ít nhất cũng không thể để bếp món mặn trở thành kỳ đà cản mũi bạch án được.
Mọi người ở bếp sau Hoàng Kí chẳng ai muốn mất mặt cả.
Ở một diễn biến khác, Hoàng An Nghiêu và Trịnh Đạt đã đón được đội ngoại viện đến từ Tri Vị Cư ở cửa ga tàu điện ngầm.
Ngay khi nhìn thấy người dẫn đầu, Trịnh Đạt liền ngớ người ra.
"Đàm Duy An, Cổ Lực!" Trịnh Đạt mừng rỡ tiến lên đón.
Hai người dẫn đầu chính là hai vị đồ đệ của sư phụ Đàm Văn Nham - người có quan hệ tốt nhất với Trịnh Đạt trong số các đại sư phụ của Tri Vị Cư mà Hoàng Thắng Lợi vừa mới nhắc tới.
Trong đó Đàm Duy An là cháu trai của Đàm sư phụ, còn Cổ Lực là đệ tử chân truyền của ông.
"Trịnh sư phụ, đã lâu không gặp." Đàm Duy An kéo vali cười bước tới, liếc nhìn Hoàng An Nghiêu đang cầm điện thoại ngó nghiêng tìm xe công nghệ bên vệ đường, nói tiếp: "Cháu nghe Tô lão bản nói chú đích thân mở lời mượn người của Tri Vị Cư, nên cháu đã dẫn theo tiểu sư đệ chủ động xin ứng chiến."
"Hai anh em cháu học nghệ chưa tinh, mong chú đừng chê cười."
"Chê cười cái gì chứ, có hai cậu ở đây là tôi yên tâm rồi. Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, hai ngày nay đúng là mệt chết tôi rồi." Trịnh Đạt không nhịn được mà bộc lộ tiếng lòng.
Đàm Duy An: ?
LVQ8371