Đối với rất nhiều thực khách ruột sống quanh đây mà nói, chuyện Tần Hoài sống trong khu dân cư ngay đối điện Hoàng Kí vốn chẳng phải bí mật gì sất.
Hôm qua lúc Tần Hoài lượn lờ quanh đây đã bị không ít người bắt gặp, vô số hàng xóm láng giềng từ sáng sớm đã ngồi xoa tay hầm hè ở nhà, khởi động sẵn sàng chờ đến trưa để cướp Bánh Bao.
Vài người rủng rỉnh tiền bạc thì tính toán buổi trưa sẽ ăn luôn một bữa hoành tráng ở Hoàng Kí, càn quét từ món mặn cho đến Điểm Tâm.
Thậm chí cả mấy vị khách nhà xa, công ty cũng xa, bình thường toàn phải gọi shipper mới có cơ hội thưởng thức Điểm Tâm, nay cũng nghe ngóng được tin Tần Hoài đi làm lại đúng hạn nên đã ráo riết book sẵn shipper từ sớm.
Quản lý sảnh của Hoàng Kí thuần thục bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trong bếp, Tần Hoài vẫn nhàn nhã nhào bột, trộn nhân theo đúng nhịp độ của mình, điện thoại nhét sẵn trong túi quần, bật chuông to.
Bình thường hắn toàn quăng điện thoại ở phòng thay đồ.
Hoàng Kí không có quy định cấm mang điện thoại vào bếp sau, nhưng đầu bếp lúc làm việc vừa bận vừa ồn, trừ phi cố tình muốn lười biếng trốn vào góc cày game, chứ lúc làm việc bình thường móc đâu ra thời gian mà lướt điện thoại, căng lắm thì nghe được cuộc gọi là cùng.
Hôm nay Tần Hoài bỏ điện thoại vào túi, là vì hôm qua hắn đã dặn Trần Công trưa nay ghé Hoàng Kí ăn Điểm Tâm, hắn sẽ mở bếp nhỏ cho anh nếm thử món ăn.
Tuy bảo Nhiệm Vụ Phụ của Trần Công không cần hắn phải mở bếp nhỏ, chỉ cần giúp sếp của anh tỏa sáng rực rỡ trong tiệc sinh nhật con trai là xong, nhưng hắn cảm thấy tiện tay cày thêm chút độ hảo cảm cũng là chuyện vô cùng tốt.
Mức lương hàng năm của mấy người làm trợ lý tổng tài như bọn họ đều rất khủng.
Tương lai xán lạn.
Hơn nữa Nhiệm Vụ Phụ của Trần Công lại trừu tượng đến vậy, hắn cảm thấy trạng thái tinh thần của vị này khéo còn bất ổn hơn cả Cung Lương. Quả thực cực kỳ ăn khớp với những gì La Quân và Trần Huệ Hồng từng nói, ở những kiếp giữa bị ảnh hưởng bởi những ký ức tàn dư, kẹt giữa ranh giới của sự bình thường và điên loạn, nên sẽ tỏ ra vô cùng cố chấp, nếu cực đoan một chút là có nguy cơ bị người xung quanh đánh giá là đầu óc có vấn đề.
Đối phó với mấy Tinh Quái ở trạng thái này, cứ cày thêm nhiều độ hảo cảm là chuẩn bài.
Tần Hoài dặn Trần Công đến nơi thì nhắn tin cho hắn.
Do không nắm rõ khẩu vị của Trần Công, lại lấy cớ là nếm thử món ăn, nên hắn đã chuẩn bị rất nhiều loại cho bếp nhỏ.
Giải Xác Hoàng, Tam Đinh Bao, Giang Mễ Niên Cao, Trư Du Niên Cao (Niên Cao là hôm qua hắn gọi điện nhờ Trịnh Tư Nguyên làm sẵn mang tới), Tảo Nê Sơn Dược Cao, Tứ Hỉ Giảo, Viên Mộng Thiêu Bính, Bình Quả Diện Quả Nhi, Lục Đậu Cao, Xíu Mại Gạo Nếp bình thường.
Cân nhắc đến việc cua hiện tại đã hết mùa, nhưng chất lượng tôm của Hoàng Kí hôm nay quả thực rất tươi ngon, hắn còn tiện tay làm luôn món Thủy Tinh Hà Giáo mà bình thường rất ít khi động tới.
Về phần tại sao Tần Hoài là người Việt Tỉnh, nhưng ngày thường lại rất ít làm Thủy Tinh Hà Giáo.
Nếu có ai hỏi thì đáp án chính là vì Tần Lạc không thích ăn tôm.
Tần Hoài làm bếp nhỏ xen kẽ vào, không làm chậm trễ việc làm Điểm Tâm bình thường.
Lúc Tần Hoài vừa làm mấy món đầu, người ngoài còn tưởng rằng hắn làm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng mệt rồi, nên muốn đổi kiểu làm chút món khác để trưa ăn.
Tần Hoài cũng không phải chưa từng làm chuyện này, lúc trước khi hắn điên cuồng làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, hắn thường xuyên làm được một nửa lại đột nhiên chuyển sang làm Tứ Hỉ Giảo để thư giãn một chút.
Đợi đến khi Tần Hoài bắt đầu nặn Diện Quả Nhi, thỉnh thoảng hắn còn liếc nhìn điện thoại một cái, Trịnh Tư Nguyên mới ý thức được hôm nay có thể Tần Hoài có bạn đến chơi.
Cách làm này Trịnh Tư Nguyên quá quen thuộc rồi.
Bếp nhỏ, chuẩn bếp nhỏ luôn, lại còn là bếp nhỏ số lượng lớn bao no nữa chứ.
Nếu hắn còn nhờ người khác giữ lại mấy ly Trần Bì Trà nữa thì càng...
"Anh Tuấn, đợi lát nữa Trần Bì Trà lên kệ phiền anh nói với Gia Ca một tiếng, sửa lại số lượng tồn kho nhé. Lát nữa tôi có bạn đến, để lại cho anh ấy mấy ly để mang về. Sáu ngày nay tôi không đi làm, tôi sợ lỡ trưa nay bán đắt hàng thì lại hết sạch mất." Tần Hoài nói.
Trước đây Tần Hoài chắc chắn sẽ không có nỗi lo này, nhưng sáu ngày nghỉ phép vừa qua, các thực khách của Vân Trung Thực Đường đã dạy cho hắn một bài học, cho hắn biết vĩnh viễn đừng bao giờ coi thường những thực khách đang đói khát.
Bọn họ cái gì cũng có thể mua sạch.
"Được." Vương Tuấn không đi tìm Hoàng Gia mà đi thăng ra tìm quản lý sảnh.
Trịnh Tư Nguyên hơi tòò hỏi: "Ai đến Cô Tô vậy?"
"Trần Huệ Hồng à?"
"Là một người bạn mới mà hôm qua tôi quen trên máy bay, Ông Chủ của anh ấy muốn mời tôi sang năm vào tháng 3 đến làm Điểm Tâm cho tiệc sinh nhật con trai, hôm nay anh ấy qua nếm thử món." Tần Hoài giải thích, "Sao Hồng Tỷ có thể đến Cô Tô được, Tuệ Tuệ còn chưa được nghỉ đông mà."
"Nếu Hồng Tỷ mà đến thì không chỉ có mình tôi làm bếp nhỏ đâu, cậu cũng phải làm thêm 20 cân Tô Bính đấy."
Trịnh Tư Nguyên nhớ lại số lượng mua Tô Bính kinh hồn bạt vía của Trần Huệ Hồng.
Trịnh Tư Nguyên chỉ đành cảm thán: "Em trai chị ấy thật sự rất thích ăn Tô Bính."
"Cần tôi làm Diện Quả Nhi giúp cậu không?"
"Cậu rảnh à? Tốt quá, Trần trợ lý vừa nhắn tin cho tôi, bảo tầm 11 rưỡi là anh ấy đến nơi rồi. Tôi còn tưởng phải 12 giờ anh ấy mới đến cơ, đang sợ làm không kịp đây."
LVQ8371