Đối với thực khách ở khu vực Cô Tô trong thời điểm hiện tại mà nói, muốn ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Ngũ Định Bao, Tam Đinh Bao, Tứ Hi Giáo, Giải Hoàng Thiêu Mạch, Quả Nhị, thì chỉ có thể đến Hoàng Kí, độc nhất vô nhị không còn lựa chọn nào khác.
Thậm chí có đến Tri Vị Cư cũng chẳng tìm được Bánh Bao Tửu Nhưỡng cùng loại, ngoài Hoàng Kí ra thì những nơi khác căn bản không thể làm ra được cái hương vị này.
Còn đối với thực khách sống quanh Vân Trung Tiểu Khu mà nói, muốn ăn...
Thôi bỏ đi không nói nữa, hiện tại đám thực khách ở Vân Trung Tiểu Khu cái gì cũng muốn ăn, thậm chí còn muốn chết quách đi cho xong.
Trong hoàn cảnh này, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên tuyệt đối là bộ mặt của Hoàng Kí.
Trong đó giá trị bộ mặt của Tần Hoài có phần nhỉnh hơn một chút, bởi vì hắn làm được rất nhiều món, chất lượng lại luôn ổn định, đủ sức chiều lòng mọi như cầu về Điểm Tâm của từng vị khách với các khẩu vị khác nhau.
Đối với những phụ bếp bình thường ở Hoàng Kí mà nói, việc được làm phụ tá cho Tần Hoài, xét ở một khía cạnh nào đó, chính là sự công nhận đối với năng lực làm việc của họ.
Chẳng thấy đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi là Vương Tuấn cũng đang xắn tay áo làm phụ tá cho Tần Hoài sao?
Hiện tại, Tần sư phụ - người có địa vị cơ bản đã ngang hàng với đại sư phụ - lại đang đứng ngay bên cạnh chăm chú học hỏi kỹ năng canh lửa của phụ bếp.
Tay của cậu phụ bếp kia thật sự rất khó để không run.
Cuối cùng, Vương Tuấn cũng không nhìn nổi nữa.
"Tiểu Hà, bên này để tôi canh cho, cậu sang phụ Đổng Sĩ thái măng đi."
Tiểu Hà như được bôi mỡ vào chân, ba chân bốn cẳng chạy tót đi.
Tần Hoài vẫn còn đang mải suy nghĩ.
Vương Tuấn thấy vậy liền lên tiếng hỏi thẳng: "Là nhân bánh Tiểu Hà nấu có vấn đề gì sao?"
"Không phải." Tần Hoài lắc đầu, "Tôi chỉ vô tình chú ý thấy lúc nấu nhân cậu ấy có một thói quen nhỏ.”
Tiểu Hà đã bước đến bồn rửa tay liền dỏng tai lên nghe ngóng.
"Lúc nấu nhân Tam Đinh Bao đến công đoạn cuối, có thể nói là lúc đun lửa nhỏ để cạn bớt nước, phải đậy nắp nồi om tầm một hai phút. Khi cậu ấy mở nắp thì không mở bung ra ngay, mà hé một khe nhỏ để ngửi trước rồi mới từ từ mở hẳn ra." Tần Hoài nói.
Vương Tuấn cảm thấy có lẽ do ngộ tính của mình chưa đủ, anh nghe mà không hiểu Tần Hoài muốn ám chỉ điều gì, đành dò hỏi: "Bộ có vấn đề gì sao?"
Theo góc nhìn của Vương Tuấn, đây đơn thuần chỉ là thói quen cá nhân của Tiểu Hà.
Mỗi vị đầu bếp đều có những thói quen riêng, và những thói quen này thường sẽ đi theo họ cả đời, không tài nào sửa được.
Ví dụ như Hoàng Gia hơi có chút ám ảnh cưỡng chế, mỗi lần xào xong một món chuyển sang món khác, chảo và muôi nhất định phải rửa đúng hai lần, hơn nữa muôi phải để thật ráo nước.
Đổng Sĩ thì khoái buôn dưa lê trong lúc làm việc, sức tập trung kém, thế nên hắn thường ưu tiên giải quyết gọn mấy việc khó nhằn nhất trước.
Đây đều là những thói quen nhỏ mà ai trong bếp sau của Hoàng Kí cũng rành rẽ, ngoài ra còn có một vài thói quen ngầm không ai hay biết. Chẳng hạn như bản thân Vương Tuấn không thích ăn cà tím, cũng ghét thái cà tím, nên mỗi lần thái rau anh đều cố ý né cà tím ra, nhắm mắt làm ngơ được là bỏ qua luôn.
Đương nhiên, thói quen nhỏ này chỉ có một mình Vương Tuấn biết. Bao năm qua anh vẫn luôn là người tàng hình trong bếp sau của Hoàng Kí, giữa một dàn đệ tử chân truyền thì anh cũng là kẻ mờ nhạt và kém triển vọng nhất.
Vốn không được ai chú ý, nên tự nhiên cũng chăng ai buồn bận tâm đến thói quen nhỏ của anh.
"Không có vấn đề gì đâu, tôi chỉ đơn thuần tò mò tại sao lại phải làm vậy thôi." Tần Hoài đáp.
Trong video dạy học, Giang Vệ Kim cũng có hành động tương tự.
Có điều Giang Vệ Kim dùng nồi lớn để nấu nhân, loại nồi to đùng nấu bằng bếp củi ở quê ấy, nắp nồi là loại nắp gỗ cực kỳ dày và nặng.
Bởi vì dụng cụ nấu nướng quá khổ, nên động tác này nhìn vào là thấy rõ mồn một.
"Bởi vì... hồi bé em sống với ông bà nội ở quê, mỗi lần bà nội em ủ cơm đều mở nắp như thế." Tiểu Hà đi ngang qua lí nhí đáp, "Theo lời bà nội em thì, bất kể là thức ăn hay cơm, cứ om thêm một hai phút thì ăn mới thơm được."
"Mở nắp kiểu đó thì hơi nóng sẽ không bị bay mất, đứng cạnh ngửi thử xem có thơm không đã, nếu chưa thơm thì đậy lại om thêm hai phút nữa."
"Bao năm qua em quen tay mất rồi, cứ hễ món nào om là y như rằng phải ngửi thử xem có thơm hay không trước."
Tần Hoài cảm thấy như mình vừa được đả thông tư tưởng.
Đúng rồi ha, nhân Tam Đinh Bao có thơm hay không thực ra cũng cực kỳ quan trọng.
Tại sao nhân bánh bao phải mang đi nấu? Chắng phải là vì nhân bánh bao nấu lên ăn mới ngon, ngửi mới thơm sao.
Hắn không chỉ có thể dựa vào mức lửa, thời gian, trạng thái của nhân để phán đoán xem nấu đã đạt chưa, mà còn có thể dựa vào mùi hương bốc lên trong khoảnh khắc vừa mở nắp sau khi om xong để đánh giá.
Bất kể là món ăn mặn hay Điểm Tâm, đều phải chú trọng đến sắc - hương - vị, chữ "hương" thực ra là một mắt xích cực kỳ quan trọng trong Điểm Tâm.
Rất nhiều lúc, đầu bếp không chỉ cần một cái lưỡi nhạy bén, mà còn phải có một cái mũi thật thính.
Tần Hoài giác ngộ rồi, hắn cảm thấy mình vừa học lỏm thêm được một mẹo nhỏ khi nấu nhân bánh.
Tần Hoài quay về tiếp tục nhào bột.
10 giờ rưỡi sáng, Hoàng Kí còn chưa đến giờ mở cửa đón khách, mà đám thực khách đã 6 ngày ròng rã không được ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã nhấp nhổm không yên, ngồi chầu chực sẵn ở sảnh lớn.
LVQ8371