Đám người này, bất kể là đến từ 6 giờ hay 7 giờ, đều kiên nhẫn ngồi đợi trong nhà ăn đến tận 8 giờ.
Tất cả đều chưa ăn sáng.
Họ gần như nhắm mắt làm ngơ trước bữa sáng do Tần Tòng Văn và Trần An làm.
May mà tâm lý hai người kia vững, chứ không chắc trầm cảm từ lâu rồi.
Nhưng không chỉ các thực khách ngồi đợi không ăn, mà cả Tần Tòng Văn và Trần An cũng nhịn đói, hai người bọn họ cũng đang đợi Tần Hoài tới.
Tần Hoài vừa bước vào Vân Trưng Thực Đường thì sợ ngây người.
Tình huống gì thế này? Thành phố Sơn giới hạn mua bữa sáng rồi à? Mấy quán ăn sáng khác bị cấm bán Bánh Bao hết rồi sao? Tại sao mới có 8 giờ sáng mà nhà ăn đã đông nghịt toàn người là người vậy.
Khách bên Cô Tô đuổi tới tận đây sao?
Tần Hoài nheo mắt nhìn kỹ từng khuôn mặt đang thèm khát chờ đợi.
Vẫn ổn, không phải khách Cô Tô, nhìn qua thì thấy phần lớn là hàng xóm quen thuộc của Vân Trung Thực Đường.
Thế giới này vẫn bình thường.
"Anh, sao anh đến muộn thế? Em sắp chết đói rồi đây, anh mà không đến là em ăn sạch sành sanh đống Bánh Tô mất!" Tần Lạc như hổ đói vồ mồi lao từ trong nhà ăn ra, bám chặt lấy cánh tay Tần Hoài gào khóc: "Cũng may là anh rep tin nhắn của em, nếu không mọi người đói quá không nhịn nổi là đành phải cắn răng ăn bánh bao của bố với anh An gói đấy."
Tần Hoài: ...
Em ăn nói kiểu gì thế, nghe có tổn thương người khác không cơ chứ.
Bị Tần Lạc bám chặt cánh tay phải, Tần Hoài đành giơ tay trái lên mỉm cười chào hỏi các vị hàng xóm và thực khách trung thành: "Ngại quá, hôm qua tôi vừa mới đi xa về nên ngủ hơi muộn, sáng nay lại dậy trễ."
"Không sao không sao, Tiểu Tần sư phụ nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất”
"Đúng đấy, hôm qua Tiểu Tần sư phụ đi tàu xe đường dài vất vả, hôm nay chắc chắn không dậy sớm được, chúng tôi đều đoán được cả mà."
"Tiểu Tần sư phụ nghỉ ngơi mới là ưu tiên số một, bọn tôi chỉ là có thói quen dậy sớm thôi."
"Đúng đúng đúng, hôm nay trung tâm thương mại giảm giá, chúng tôi ngồi đây chờ trung tâm mở cửa ấy mà."
"Ơ, trung tâm thương mại giảm giá á?"
"Ong ngậm miệng lại đi!”
Tần Hoài chỉ đành mỉm cười đầy vẻ áy náy rồi đi vào phòng thay đồ, sau đó tiến vào bếp.
Ngay lúc này, trong bếp không chỉ có Trần An, Tần Tòng Văn và nhóm phụ bếp do An Du Du dẫn đầu, mà Bùi Hành và Lý Hoa cũng đã có mặt, đang bận rộn làm nhân bánh.
Nhìn tiến độ làm Điểm Tâm của họ thì chắc hẳn đã đi làm sớm, chứ theo giờ hành chính 8 giờ mới làm thì lúc này chắc vẫn còn đang ủ bột.
Cái đuôi nhỏ Tần Lạc cũng lon ton bám theo vào bếp, háo hức hỏi: "Anh ơi, sáng nay mình ăn món gì thế?"
"Bánh Bao Tam Đinh." Tần Hoài không cần nghĩ ngợi đáp luôn.
Ban đầu Tần Hoài không hề có ý định về làm Bánh Bao Tam Đinh, món bánh bao hắn ghi trong thực đơn là Bánh Bao Ngũ Đinh.
Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi rồi mà? Bánh Bao Tam Đinh vừa được buff lên cấp Sử Thi, đêm qua hắn say sưa xem video hướng dẫn Bánh Bao Tam Đinh đến mức thức khuya, sáng nay mà không làm Bánh Bao Tam Đinh thì thật có lỗi với cái sự thức khuya hiếm hoi này.
Tần Lạc chẳng hề hay biết trước khi Tần Hoài về đã lên sẵn danh sách các món Điểm Tâm định làm cho cô bé, con bé chỉ biết Bánh Bao Tam Đinh là bánh bao thịt, nhân thịt, cực kỳ ngon!
Ngon hơn đứt bánh bao thịt do Tần Tòng Văn làm.
Siêu thích ăn
Tần Lạc vui vẻ đi ra một góc ăn Tô Bính.
Nhưng Tần Hoài cũng không buông tha cô bé.
"Em làm bài tập chưa?" Tần Hoài hỏi Tần Lạc, Triệu Dung lập tức ném cho Tần Lạc một ánh mắt sắc như dao.
"Em..." Tần Lạc há miệng định nói để bụng đói làm bài tập không tốt cho sức khỏe.
"Không nghe anh con nói sao? Đi làm bài tập trước, anh con cũng vừa mới tới, Phát Diện (ủ bột) còn cần thời gian, đợi bánh bao ra lò chắc phải hơn một tiếng nữa. Hôm qua đã không làm bài tập đàng hoàng rồi, đi làm bài tập trước đi, bánh bao ra lò rồi ra ăn." Triệu Dưng nghiêm giọng nói.
Tần Lạc: QAQ
Tần Lạc đau khổ đi lên lầu hai làm bài tập.
Tần Hoài bắt đầu nhào bột, lúc nhào bột trong đầu hắn đều là video dạy học đêm qua.
Động tác nhào bột của Giang Vệ Kim thật sự quá đẹp, thành thạo, lão luyện, mỗi một chi tiết đều rất chuẩn, mỗi lực đạo đều dùng rất khéo léo.
Có thể là do Giang Vệ Kim bị thọt một chân, không dễ phát lực như người bình thường, cộng thêm việc ông ấy đã hơn 50 tuổi, cơ năng cơ thể dần sa sút, nên lúc nhào bột ông ấy dùng sức rất khéo, gần như là dùng lực nhỏ nhất để nhào ra được cục bột hoàn hảo nhất.
Hàm lượng kỹ thuật phải gọi là max tầm.
Chưa kể thứ ông ấy đang nhào lại chính là bột làm Bánh Bao Tam Đinh.
Tần Hoài cũng không phải mới học online ngày đầu, là một người rất giỏi học qua mạng, sau khi cày video cả một buổi tối, phản ứng đầu tiên của hắn khi nhào bột sáng nay chính là bắt chước động tác nhào bột tối qua của Giang Vệ Kim.
Nói là bắt chước động tác thì cũng không hoàn toàn chính xác, nói đúng hơn là tìm kiếm kỹ xảo phát lực của ông ấy.
Bởi vậy, hôm nay lúc Tần Hoài nhào bột, động tác có hơi khoa trương một chút.
Trần An không nhìn ra, hắn vốn chỉ là một thợ làm bữa sáng bình thường, kỹ thuật tốt hơn thợ ở các tiệm ăn sáng bên ngoài một chút, không phải dân được đào tạo bài bản. Mỗi sáng đứng cạnh Tần Hoài nhào bột học lỏm, hắn còn chưa chắc đã học được nhiều thứ, hiện tại đã hơn một tháng không gặp Tần Hoài, nhìn hắn nhào bột mà nhìn ra được điểm khác biệt mới là lạ.
Trần An không nhìn ra, nhưng Bùi Hành và Lý Hoa thì có thể.
Hai người này là dân chuyên nghiệp mà.
LVQ8371