Mấy lời Tần Hoài nói Âu Dương thực ra nghe bập bõm chữ được chữ chăng, nhưng cậu đã chộp được ngay từ khóa quan trọng.
Cùng làm ở Hoàng Kí cho đến tận Tết.
Tết!
"Tết á??? Cậu vẫn còn phải đi Cô Tô nữa sao?!" Âu Dương sốc đến mức hét lạc cả giọng.
"Đúng thế, chuyến học tập giao lưu lần này của tôi còn chưa xong mà." Tần Hoài gật đầu, gật gù công nhận tay nghề làm Đào Tô của Bùi Hành, rồi quay sang ngó Lý Hoa.
"Lần này tôi đi Cô Tô vốn dĩ là để cày kỹ năng Canh Lửa (Hỏa Hậu), nhưng lại có chút sự cố ngoài ý muốn, nên chẳng luyện Canh Lửa được mấy, mà chuyển sang cày kỹ năng Trộn Nhân suốt hơn một tháng ròng."
"Bây giờ tay nghề Trộn Nhân và Nhào Bột của tôi đều lên hương rõ rệt rồi, lúc nãy ăn Quả Nhi chắc cậu cũng nếm ra được trình độ của tôi đã thăng cấp cỡ nào. Lát nữa Giải Hoàng Thiêu Mạch ra lò là cậu biết ngay tôi đã luyện được những tuyệt chiêu gì, cái xíu mại này nhân tôm tươi, thịt cua với cả Giải Hoàng, toàn món khoái khẩu của cậu, đảm bảo cậu sẽ mê tít thò lò cho xem."
"Lần này tôi về là gộp luôn phép của cả hai tháng vào nghỉ một lèo, tính cả hôm nay là nghỉ 6 ngày, đến ngày 23 lại phải xách vali đi rồi."
"Lạc Lạc, bao giờ em được nghỉ đông thế?"
"Ngày 19 tháng 1 ạ." Tần Lạc đáp ngay tắp lự, ngày nào được nghỉ học là cô bé ghim chặt trong đầu.
Tần Hoài gật đầu: "Lát nữa anh sẽ bàn với bố mẹ, nghỉ đông em cứ sang thắng Cô Tô nhé. Chỗ anh thuê vừa khéo có hai phòng, em có thể ở phòng ngủ phụ.”
"Anh đã liên hệ được mấy giáo viên dạy kèm xịn sò cho em rồi, kỳ nghỉ đông này chúng ta sẽ tập trung cày cuốc. Sáng trưa chiều tối ba bữa em cứ đóng cọc ăn ở Hoàng Kí luôn, sát Tết hai anh em mình cùng về quê."
"Hay quá! Là mấy món trong ảnh anh gửi cho em đó hả? Em xơi được hết!" Tần Lạc tự động bỏ qua luôn chuyện ông anh đã liên hệ với mấy giáo viên dạy kèm.
Âu Dương muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Hắn đành ngậm ngùi ăn Tô Bính, sau đó tự hỏi xem kỳ nghỉ đông này liệu có thể xin Hồng tỷ nghỉ phép dài hạn hay không, rồi xin bố mẹ cấp cho một khoản kinh phí để chuồn đi Cô Tô.
Sao trước đây hắn lại không nghĩ tới chuyện Tần Hoài không ở Sơn Thị, thì hắn cũng có thể không ở Sơn Thị
Hắn là thiếu gia nhà giàu cơ mà!
Mặc dù gã thiếu gia nhà giàu như hắn hiện tại chẳng có lấy một xu cắc bạc nào, nhưng hắn có thể xin được tiền.
Âu Dương bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem nên thuyết phục bố mẹ kiểu gì để họ thả hắn đi Cô Tô ăn chực một thời gian.
Giải Hoàng Thiêu Mạch đã chín.
Tần Hoài vừa mở nắp xửng, Tần Lạc ở bên cạnh đã nhanh nhảu gắp xíu mại, định nẵng tay trên ăn trước một cái nhưng bị hắn tóm gọn tại trận.
Giải Hoàng Thiêu Mạch vừa ra lò còn nóng hơn Tứ Hỉ Giảo nhiều, Tần Lạc có là dạ dày sắt hay lưỡi thép đi chăng nữa cũng không thể ăn kiểu đó được.
Thổi nguội một lát, Tần Lạc đã không nhịn nổi nữa, há to miệng nuốt chửng luôn cái xíu mại!
"Ngon quá! Anh ơi, món xíu mại anh làm đỉnh thật, em lại mê ăn Giải Hoàng rồi!"
Tần Hoài coi như đã nhìn ra rồi, Giải Hoàng Thiêu Mạch không ngon bằng Quả Nhi, lúc ăn xíu mại mà con bé vẫn còn thời gian để mở miệng nói chuyện cơ mà.
Âu Dương cũng đang ăn.
Hắn cắm mặt ăn chẳng nói chẳng rằng, hốc mắt đỏ hoe.
Tần Hoài liếc hắn một cái: "Bị hơi nước bốc lên cay mắt à? Đã bảo cậu đừng có đứng sát xửng hấp rồi cơ mà, xê ra xa một chút đi."
Âu Dương sụt sịt mũi lùi ra xa một chút, cứ nghĩ đến món Điểm Tâm ngon lành thế này chỉ ăn được vài ngày là lại hết, nước mắt hắn suýt thì trào ra.
Âu Dương đã quyết định rồi.
Lần trước hắn khởi nghiệp thua lỗ mất 660 vạn, bố mẹ hắn cũng không đánh chết hắn.
Lần này cho dù bố mẹ có đánh chết, hắn cũng phải bám đuôi Tần Hoài tới Cô Tô cho bằng được!
Hắn quyết tâm đi ăn chực tới cùng!
Tối đó, gia đình bốn người Tần Hoài tìm một nhà hàng tầm trung cao cấp gần trung tâm thương mại để ăn tối. Quán này đánh giá bình thường, giá cả không rẻ, mà hương vị thì kém xa Hoàng Kí.
Ăn xong, Tần Hoài liền cảm thấy nhà hàng này khả năng cao là sẽ không trụ được lâu.
Không biết là do làm qua loa hay nền tảng của đầu bếp kém, món cần xào to lửa thì không canh đúng lửa, tay nghề không tốt thì dùng Câu Khiếm bù vào, nêm nếm không ngon thì lấy tiêu bột đắp vào, nếu vẫn không xong thì lấy nguyên liệu phong phú ra lấp liếm.
Nấu ăn rất chú trọng việc kết hợp nguyên liệu, hương vị món ăn có thể đậm đà nhưng không được béo ngậy, có thể thanh mát nhưng không được nhạt nhẽo, có thể phối hợp nhưng không được ghép bừa. Bản thân thịt bò, thịt dê đều là đồ ngon, nhưng lại là nguyên liệu có hương vị đậm đà, đặc trưng rõ nét, nấu riêng rẽ là được rồi. Cứ thích làm thành món sáng tạo, đặt cái tên thật kêu rồi xào chung một nồi một cách lộn xộn, quả thực là phí phạm của trời, phí phạm nguyên liệu.
Ăn xong bữa cơm, Tần Hoài phát hiện hình như hắn thực sự đã được mở mang tầm mắt.
Trước đây đi ăn ngoài, mùi vị món ăn và giá cả không tương xứng, không đáng tiền, Tần Hoài chỉ đơn thuần cảm thấy nhà hàng này lừa đảo, đắt đỏ, đồ ăn bình thường, không ngon, chứ không nói rõ được lý do tại sao.
Bây giờ Tần Hoài không những nói được, mà còn chỉ ra được vấn đề nằm ở đâu và phải sửa thế nào. Chỉ có thể nói những bài dạy cơ bản của Hoàng Thắng Lợi quả thực rất hữu dụng, giúp hắn trau dồi thêm rất nhiều kiến thức nền tảng.
LVQ8371