Nếu làm ngon, ngày mai sẽ làm luôn cho Hứa Thành ăn.
Hai ngày nay Tần Hoài toàn làm cho Hứa Thành mấy món Điểm Tâm cung đình mà Tần Lạc từng thích, tên gọi thì hoa mỹ, nhưng vẻ ngoài lại rất mộc mạc. Đã đến lúc làm cho hắn chút Điểm Tâm mộc mạc từ cái tên cho đến hình thức rồi.
Lúc Tần Hoài quay lại bếp, kinh ngạc phát hiện sáu người của Tri Vị Cư thế mà vẫn còn đang làm việc.
Lại còn là tự nguyện chủ động làm việc nữa chứ.
Thấy Tần Hoài quay lại, người phụ bếp làm việc cho hắn cả buổi sáng liền tự giác rót trà, sau đó quay lại bàn bếp tiếp tục nhào bột.
"Tình hình gì đây?” Tần Hoài tóm lấy Đổng Sĩ đang đứng chầu chực ngoài cửa kho nghe lén Cưng Lương và Hoàng Thắng Lợi nói chuyện.
"Cung tiên sinh muốn ăn thủ lợn to một chút." Đổng Sĩ đáp.
"Tôi không hỏi cái đó, tôi đang hỏi vụ kia kìa." Tần Hoài tay trái bưng tách trà, tay phải chỉ về phía đám người đang tăng ca.
"À, anh nói nhóm Cổ Lực á, người của Tri Vị Cư đều thế cả." Đổng Sĩ liếc nhìn về phía khu vực bạch án, chợt nhớ ra điều gì liền hạ giọng: "Em có một quả dưa của Tri Vị Cư, nhưng không đảm bảo độ chuẩn xác đâu, anh ăn không?"
"Ăn!" Tần Hoài tỏ vẻ chuẩn hay không không quan trọng, hắn tự có phán đoán riêng.
"Nhóm Cổ Lực lần này là bị chèn ép nên mới tới đây đấy." Đổng Sĩ nói: "Đàm sư phụ tổng cộng có 5 đệ tử chân truyền, Đàm Duy An là tam sư huynh, còn Cổ Lực là tiểu sư đệ."
"Từ ba bốn năm trước khi qua đời, Đàm sư phụ đã không thể xuống bếp được nữa rồi, năm cuối cùng thậm chí còn nằm liệt giường trong bệnh viện. Đàm sư phụ vừa mất, đại đồ đệ và nhị đồ đệ của ông liền rời khỏi Tri Vị Cư chuyển sang nhà hàng khác, tứ đồ đệ năm ngoái cũng đi nốt, hiện tại chỉ còn lại Đàm Duy An và Cổ Lực."
"Thật ra tin đồn này lúc nào cũng râm ran, lần này thì trực tiếp được chứng thực luôn. Anh xem 6 người tới đây lần này, ngoại trừ Cổ Lực và Đàm Duy An ra thì những người khác đều là học việc bình thường, đến cả sư phụ cũng không có, rõ ràng là bị chèn ép ván đã đóng thuyền rồi còn gì?"
"Thế sao không thể là do Đàm Duy An nể tình Trịnh sư phụ và Đàm sư phụ có quan hệ tốt nên muốn giúp đỡ, dẫn theo tiểu sư đệ chủ động xin ứng chiến tới hỗ trợ?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài hỏi vặn lại một câu khiến Đổng Sĩ cứng họng. Hắn ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy rất có lý, liền gật gật đầu.
"Em cũng thấy khả năng này khá cao. Mỗi năm Tri Vị Cư nhận vào bao nhiêu đầu bếp, đào tạo ra bấy nhiêu người, Đàm sư phụ không còn nữa, đệ tử của ông ra ngoài phát triển cũng là chuyện bình thường.”
"Chèn ép Cổ Lực thì còn nghe được, chứ Đàm Duy An là cháu ruột của Đàm sư phụ cơ mà, sao có thể chèn ép cả Đàm Duy An được. Quả dưa này chắc chắn là dưa thiu rồi, lát nữa em phải vào group hóng hớt đính chính lại mới được." Đổng Sĩ nói xong liền định lấy điện thoại ra.
"Tại sao chèn ép Cổ Lực thì lại nghe được, Cổ Lực hay bị chèn ép lắm à? Thực ra sáng nay tôi thấy rất lạ. Theo lý mà nói, Đàm Duy An là người có tay nghề giỏi nhất, vai vế cao nhất trong 6 người này, lại là cháu ruột của Đàm sư phụ, trên lý thuyết thì anh ta phải là người nổi tiếng nhất mới đúng. Nhưng tôi có cảm giác hình như sự chú ý của mọi người đều dồn hết vào Cổ Lực, thoạt nhìn ai cũng để mắt tới anh ta trước."
"Cổ Lực bị làm sao à? Anh ta nổi tiếng lắm sao?" Tần Hoài hỏi.
Đổng Sĩ lúc này mới chợt nhận ra, Tần Hoài là một người hoàn toàn tự học thành tài, căn bản không biết những chuyện hiển nhiên trong giới đầu bếp, cũng như những kiến thức cơ bản mà mọi người đều ngầm hiểu.
Đổng Sĩ lập tức bắt đầu phổ cập kiến thức.
Cổ Lực là quan môn đệ tử của Đàm Văn Nham, cũng là người đồ đệ nổi tiếng nhất của ông. Nguyên nhân nổi tiếng không phải vì hắn có thiên phú cao, mà là vì hắn đủ vụng về.
Xét ra thì Cổ Lực cũng xuất thân từ thế gia đầu bếp. Bố hắn là Bếp Trưởng của Quan Hạc Lâu, ở đất Cô Tô cũng là một đại sư bếp món mặn lừng danh, xếp thứ 67 trên Danh Trù Lục. Mẹ là đầu bếp bạch án, tuy không lọt vào Danh Trù Lục, nhưng với tư cách là một nữ đầu bếp hiếm hoi ở vùng Giang Nam thì cũng có chút danh tiếng.
Trong tình huống bình thường, người có xuất thân như vậy nếu không nắm kịch bản thiếu niên thiên tài giống Trịnh Tư Nguyên, thì bét nhất cũng phải là kịch bản thiếu gia ngậm thìa vàng giống Hoàng An Nghiêu.
Thế nhưng Cổ Lực lại xui xẻo gánh trọn combo của cả hai người này.
Thiên phú của Cổ Lực không tốt, nhưng lại đam mê nấu nướng, khăng khăng đòi theo con đường bạch án. Bố mẹ hắn hết cách, xót con nên đành phải dùng quan hệ để nhét hắn vào Tri Vị Cư qua cửa sau.
Ở cái nơi như Tri Vị Cư, cứ ném bừa một cục gạch cũng có thể trúng mấy thiên tài bạch án có tiếng ở một vùng nào đó. Vậy nên kẻ có tư chất bình thường như Cổ Lực lập tức bị biến thành học sinh cá biệt siêu cấp, lại còn là học sinh cá biệt đi cửa sau.
Chính một kẻ kém cỏi như vậy, lại lọt vào mắt xanh của Đàm Văn Nham - vị đại sư dành cả đời để nghiên cứu Điểm Tâm cổ truyền, khôi phục lại các công thức Điểm Tâm đã thất truyền nhiều năm, và được ông nhận làm quan môn đệ tử.
LVQ8371